Đêm đen buông xuống, ánh trăng mờ ảo soi sáng tàn cây cổ thụ trong rừng sâu, tạo nên những hình thù kỳ quái như bóng ma lướt qua. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thì thầm của gió, hòa cùng tiếng rì rào của dòng suối gần đó. Nhưng giữa khung cảnh yên tĩnh ấy, lại có một đôi mắt đang cháy rực lửa, quyết tâm tìm kiếm chân lý.
Nguyễn Tinh, một thanh niên tuổi hai mươi, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại rực sáng không cam tâm. Hắn đứng trên một mỏm đá cao, tay nắm chặt một viên đá quý lấp lánh — một mảnh vỡ của pháp bảo cổ đại mà hắn tình cờ nhặt được. “Mình không thể dừng lại ở đây…” Tinh thì thầm, một phần lo lắng dâng lên trong lòng hắn.
Từ nhỏ, hắn đã nghe cha kể về những vị tiên rực rỡ, những cảnh giới huyền bí mà tầm thường không thể với tới. Nhưng Tinh không phải là người bình thường. Hắn mang trong mình ý chí kiên cường, ngay cả khi sinh ra trong cảnh nghèo khó—một phàm nhân giữa thế giới tu tiên rộng lớn. Hắn không có thiên phú, không có sự trợ giúp của tông môn, chỉ có bản thân và sự quyết tâm không ngừng nghỉ.
Tinh thở sâu, cảm nhận linh khí xung quanh bắt đầu hội tụ lại, như dòng thác cuồn cuộn. Hắn tập trung, đan điền từ từ giãn nở, những cơn đau đớn như lửa thiêu. Dù biết rằng bản thân chỉ là một kẻ luyện khí mới vào, nhưng hắn không cho phép mình yếu đuối. “Phải nỗ lực hơn nữa, chỉ cần ta có cơ hội…”
Đột nhiên, không gian trở nên tĩnh lặng, một hồi ầm ầm vọng lại từ dưới chân núi. Tinh mở to mắt, tim đập mạnh. Hắn đã nghe nói về những sinh vật kỳ lạ, cường đại trong rừng này — nơi không ai dám bén mảng. Thậm chí, trong vẻ ngoài đầy kiêu hãnh của thiên nhiên, còn ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Hắn vội vàng thu xếp lại mọi thứ, ánh mắt tìm kiếm xung quanh.
“Có ai không?” Một giọng nói vang lên, lạnh lùng và trầm bổng. Tinh nín thở, đó là giọng của một người lạ — có vẻ như một tu sĩ. Hắn không thể lường trước được điều gì đang chờ đón mình. “Ngươi… là ai?” Tinh hỏi với giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng thực sự lòng hắn đang đập rất nhanh.
Đối diện hắn là một người đàn ông trung niên, với tấm áo dài xộc xệch, đôi mắt sắc lạnh như dao. “Ta là Đoàn Hạo, đến đánh thức những kẻ ngu si như ngươi.” Ông ta bước tới, một cỗ năng lượng đen tối bao trùm quanh mình, tạo thành một bầu không khí đè nén khiến Tinh khó thở. “Hoặc là ngươi sẽ trở thành một phần của ta, hoặc sẽ vĩnh viễn nằm lại nơi này.”
