Ngón tay Luna run rẩy đến nỗi chiếc ly pha lê trong suốt như sương trên tay cô trượt dài, đổ ào thứ rượu vang đỏ sóng sánh lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của người đàn ông đứng ngay cạnh.
Một tiếng "choang" khô khốc vang lên giữa không gian nhạc jazz du dương của bữa tiệc từ thiện trên tầng thượng một khách sạn sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Mùi rượu vang Bordeaux nồng đậm, chua nhẹ xộc thẳng vào mũi, đánh tan đi hương nước hoa đắt tiền vương vất. Luna đứng hình, đôi mắt bàng hoàng mở lớn nhìn vệt đỏ thẫm đang loang dần trên nền vải trắng. "Trời ơi, Luna mày làm cái quái gì vậy?" Cô tự nhủ, cổ họng se lại, khô khốc như vừa nuốt phải cát. Cô đã cẩn thận lắm rồi, đã chuẩn bị tinh thần cả buổi tối, hít thở sâu để đối phó với cái không khí ngột ngạt của giới thượng lưu này. Vậy mà, chỉ trong tích tắc, tai họa "vô duyên" đã ập đến. Khuôn mặt người đàn ông đối diện, vốn dĩ đã lạnh như băng, giờ đây lại càng thêm tối sầm. Một vài tiếng xì xào bắt đầu lan ra từ những vị khách xung quanh, như những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, đe dọa biến thành bão tố. Cả không gian dường như nín thở, chờ đợi phản ứng từ người đàn ông đó, và cô, Luna, chỉ muốn biến thành một hạt bụi để tan biến khỏi nơi đây. Cô nuốt nước bọt, cảm nhận vị mặn chát của sự xấu hổ đang dâng lên tận đầu lưỡi.
Anh ta không nói một lời nào. Chỉ cúi xuống nhìn chiếc áo sơ mi của mình, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen láy như đáy giếng không gợn sóng, lạnh lùng và sâu thẳm, quét qua Luna. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô, khiến những sợi lông tơ trên cánh tay khẽ dựng lên. Luna cảm thấy như có một cục đá đang chặn ngang cổ họng, chặn đứng mọi lời xin lỗi sắp bật ra. Cô muốn nói "tôi xin lỗi" nhưng chỉ có thể há miệng ra một cách vô nghĩa. Cái mùi rượu chua nồng vẫn còn quanh quẩn, hòa lẫn với mùi phấn hoa từ những lọ hoa cẩm tú cầu trang trí trên bàn tiệc, tạo thành một hỗn hợp khó chịu đến kinh người. Cô nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của anh ta, đợi một lời trách móc, một câu mắng mỏ, nhưng anh ta chỉ im lặng. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Nó khiến Luna cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, vùng vẫy trong vô vọng dưới ánh mắt dò xét của một con chim ưng. Ngón tay cô siết chặt vào nhau, móng tay hơi bấm vào lòng bàn tay, truyền một cảm giác nhói nhẹ. Ánh đèn chùm pha lê từ trên cao hắt xuống, tạo ra những vệt sáng lấp lánh trên tóc anh, và trong khoảnh khắc đó, Luna thấy gương mặt anh, dù đang cau có, vẫn đẹp đến đáng sợ.
"Cô không sao chứ?" Một giọng nói trầm thấp, vang lên trong không khí căng thẳng, như tiếng chuông đồng vọng giữa đêm khuya. Không phải câu hỏi về chiếc áo, mà là về cô. Luna ngạc nhiên ngước nhìn, đôi mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng có một tia gì đó lướt qua nhanh đến mức cô không thể nắm bắt được. Tim cô chợt đập mạnh một cái, như một cú đánh bất ngờ. Mùi rượu vẫn còn đó, nhưng dường như đã bị pha loãng bởi một mùi hương nam tính nhàn nhạt, mùi gỗ đàn hương từ chiếc áo vest anh đang khoác, dịu đi một chút sự ngột ngạt. Cô lắc đầu, rồi lại gật đầu một cách vô thức. "Tôi… tôi thực sự xin lỗi," cuối cùng cô cũng tìm lại được giọng mình, nhưng nó nhỏ xíu, lạc lõng giữa tiếng rì rầm của mọi người. "Tôi… tôi sẽ đền bù ạ." Cô cảm thấy đôi má mình nóng bừng, như bị ngọn lửa vô hình nung đốt. Bàn tay Luna đưa lên định chạm vào vạt áo anh ta để xem xét mức độ thiệt hại, nhưng rồi lại rụt về thật nhanh, như chạm phải than hồng. Cô nhận ra mình đã thất thố đến nhường nào. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay cô, rồi lại nhìn thẳng vào mắt Luna, khiến cô cảm thấy như tất cả bí mật trong tâm hồn mình đều bị phơi bày.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Không cần." Anh ta nói, rồi quay người đi, để lại Luna đứng đó giữa một mớ hỗn độn. "Này, đợi đã!" Cô gọi với theo, nhưng anh ta đã hòa vào đám đông, dáng người cao lớn khuất dần sau những bóng lưng chỉnh tề. Cái mùi đàn hương quyến rũ đó cũng phai nhạt dần, để lại cô với mùi rượu vang và cảm giác ngượng chín mặt. "Luna, mày làm cái gì vậy?" Một giọng nói oang oang từ phía sau vang lên, kèm theo tiếng gót giày nhọn gõ lạch cạch trên sàn đá hoa. Đó là An Nhi, cô bạn thân chí cốt của Luna, với mái tóc xoăn bồng bềnh và đôi mắt to tròn, lướt qua đám đông như một cơn lốc. "Trời đất ơi, mày lại gây chuyện rồi hả bà nội?" An Nhi vừa nói vừa kéo tay Luna ra một góc, ánh mắt đầy vẻ trách móc nhưng cũng không kém phần lo lắng. Luna cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có An Nhi ở bên, như thể cô vừa thoát ra khỏi một cái hố sâu hoắm. Nước mắt cô chợt cay xè, nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. Lời của An Nhi như một cái tát, nhưng cũng là một cái ôm an ủi.
"Mày thấy không, ngay cả đứng yên tao cũng có thể gây họa." Luna lầm bầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, mùi nước hoa hồng nhạt từ An Nhi cũng không đủ để xoa dịu sự khó chịu trong cô. "Tao chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để uống một ly nước thôi mà." Cô giấu bàn tay run rẩy sau lưng, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. An Nhi nhìn cô, rồi thở dài thườn thượt. "Thôi đi bà, mày mà yên tĩnh được thì Hà Nội hết tắc đường rồi." Cô nàng đưa mắt quét một vòng quanh sảnh tiệc, rồi quay sang Luna, nhíu mày: "Mà cái anh đó là ai vậy? Trông quen quen nhưng tao không nhớ ra." Luna nhún vai, vai cô vẫn còn hơi cứng vì căng thẳng. "Làm sao tao biết được? Tao chỉ muốn chôn mình xuống đất ngay bây giờ thôi." Đầu óc cô vẫn còn quay cuồng với hình ảnh vệt rượu đỏ thẫm trên chiếc áo trắng và đôi mắt lạnh lùng đó. Cảm giác chua chát nơi cuống họng vẫn chưa tan.
"Chôn cái gì mà chôn, mày là công chúa mà." An Nhi búng nhẹ vào trán Luna, khiến cô khẽ rụt đầu lại. "Công chúa vô duyên ấy hả?" Luna lầm bầm, ánh mắt lướt qua một bàn tiệc đầy những món ăn tinh xảo, nhưng cô không còn chút khẩu vị nào. Tiếng nhạc violin vang lên nhẹ nhàng, nhưng trong tai Luna lại biến thành một bản hợp xướng chế giễu. Cô nhớ lại những lần bị vấp ngã trên sàn diễn, làm đổ cốc nước vào buổi hẹn hò đầu tiên, hay thậm chí là... lần duy nhất cô cố gắng tự làm bánh và đốt cháy cả cái lò nướng. Mùi khói ám ảnh vẫn còn vương vấn trong tâm trí. Luôn luôn là vậy. Cô luôn là người gây ra sự hỗn loạn, người kéo theo những ánh mắt khó chịu và những lời bàn tán xì xào. Ngón tay Luna vô thức gõ nhịp nhẹ lên chiếc ly rỗng trên bàn, tạo ra những âm thanh lách cách nhỏ xíu, như tiếng chuông báo hiệu cho một rắc rối sắp tới.
"Thôi được rồi, công chúa vô duyên của tao ơi." An Nhi nắm lấy tay Luna, kéo cô về phía quầy bar. "Để tao pha cho mày một ly gì đó cho tỉnh táo lại. Nhìn mày xanh lè như tàu lá chuối rồi." Cô nàng vừa nói vừa huých nhẹ khuỷu tay Luna, cố gắng làm cô vui lên. Luna cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay An Nhi, một sự an ủi nhỏ bé trong cái không khí xa lạ và ngột ngạt này. Mùi cam thảo thoang thoảng từ ly mocktail mà An Nhi đang gọi, khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Tiếng pha chế cocktail loảng xoảng từ quầy bar vang lên, nghe thật êm tai, giúp cô tạm thời quên đi sự cố vừa rồi. Luna tựa lưng vào ghế, mắt nhắm nghiền, cố gắng xua đi hình ảnh người đàn ông kia. Nhưng đôi mắt đen láy và cái cau mày lạnh lùng ấy cứ hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, không chịu buông tha. Nó như một vết xước sâu trong tâm khảm, một lời nhắc nhở dai dẳng về định mệnh "vô duyên" của cô.
"Thưa tiểu thư, người đàn ông vừa rồi là thiếu gia Long, con trai của Chủ tịch tập đoàn Hắc Long." Một giọng nói nhỏ nhẹ, trầm ấm vang lên từ phía sau. Đó là bà Mai, thư ký riêng của cha Luna, một người phụ nữ trung niên luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ. Mùi nước hoa lavender đặc trưng của bà Mai lan tỏa, nhẹ nhàng nhưng kiên định. Luna giật mình mở mắt, đôi môi hé mở. "Hắc Long?" Cô lặp lại, cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì khí lạnh từ điều hòa, mà vì cái tên đó. Tập đoàn Hắc Long, đối thủ cạnh tranh khốc liệt nhất của tập đoàn của cha cô, và cũng là đối tác tiềm năng trong dự án Mắt Rồng đang gây tranh cãi. An Nhi cũng tròn mắt, chiếc ly trên tay cô nàng suýt chút nữa lại rơi xuống đất. "Trời ơi, mày ơi!" An Nhi thì thầm, giọng như muốn nghẹt thở. "Vậy là mày vừa đổ rượu vào con trai của kẻ thù rồi đấy!"
Luna cảm thấy toàn bộ không khí trong phổi mình bị rút cạn. Hóa ra, định mệnh "vô duyên" không chỉ dừng lại ở việc làm cô xấu hổ, mà còn đẩy cô vào một cuộc chiến. Đầu ngón tay cô lạnh toát, cô đưa tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng. Mùi khói pháo hoa từ một buổi biểu diễn nghệ thuật trên sông Sài Gòn xa xa, thoang thoảng bay vào, xen lẫn với mùi ẩm của đêm hè, khiến cô cảm thấy một sự nặng nề đến khó tả. Cô chợt nhớ lại lời cha cô đã nói cách đây vài ngày, về việc dự án Mắt Rồng cần một sự hợp tác chiến lược, và Long chính là người trực tiếp phụ trách. Tim cô co thắt lại một cái, như ai vắt khô nó ra. Không, không thể nào. Cô lại vô tình làm hỏng chuyện lớn của gia đình rồi. Nụ cười trên môi An Nhi đông cứng lại, vẫn cười, nhưng đôi mắt không hề cười. Một cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng lên trong lòng Luna, làm cô muốn hét lên.
"Thiếu gia Long đang ở đâu ạ?" Luna hỏi, giọng khẽ run rẩy, gần như không nghe thấy. Bà Mai liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh. "Anh ấy vừa lên tầng thượng, có cuộc họp khẩn với một vài đối tác quốc tế, liên quan đến một dự án mới." Mùi cà phê đen thoang thoảng từ ly cà phê đá của bà Mai, hòa lẫn với mùi giấy tờ mới, như đang nhắc nhở Luna về sự nghiêm trọng của công việc. Luna nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một cuộc họp khẩn. Và cô vừa đổ rượu lên người anh ta trước cuộc họp. "Tuyệt vời, Luna." Cô tự nhủ, giọng mỉa mai đến chua chát. "Mày lại làm nên chuyện rồi." Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở dạ dày, như thể có hàng ngàn con dao nhỏ đang cứa vào. Tiếng nhạc jazz vẫn vang lên, nhưng giờ đây nó nghe như một bản nhạc ai điếu, nặng nề và u ám.
"Vậy là mọi chuyện đã rõ rồi." An Nhi lầm bầm, giọng cô nàng trở nên nghiêm túc bất ngờ. "Mày phải làm gì đó đi, Luna. Không thể để chuyện này ảnh hưởng đến công việc của chú Mạnh được." An Nhi liếc nhìn về phía thang máy đang mở ra ở góc phòng, như thể Long có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Mùi nước hoa đắt tiền của những vị khách xung quanh trở nên nồng nặc hơn trong cảm nhận của Luna, như đang bóp nghẹt lấy cô. Luna cảm thấy mình như một con tốt trên bàn cờ, bị đẩy vào một ván đấu mà cô không hề muốn tham gia. "Làm gì đây?" Cô tự hỏi, đầu óc quay cuồng. Cô nên đi xin lỗi lần nữa? Hay giả vờ như không có gì xảy ra? Nụ cười gượng gạo nở trên môi cô, rồi tắt lịm. Tiếng kẹt cửa thang máy vang lên, thu hút sự chú ý của cô. Một vài bóng người đi vào, rồi cánh cửa đóng lại. Cô cảm thấy một cảm giác mất mát, như thể một cơ hội để sửa sai đã vụt qua.
"Tôi phải đi." Luna đứng bật dậy, quyết định nhanh chóng, cô không thể để sự "vô duyên" của mình gây hại cho cha. Mùi gió đêm từ ban công thổi vào, mát lạnh và trong lành, như xoa dịu đi chút ít sự căng thẳng trong cô. "Đi đâu?" An Nhi hỏi, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. "Đi tìm Long." Cô nói, không chút do dự. Dù sao thì, cô cũng cần phải đối mặt với anh ta. Đó là cách duy nhất để cô có thể chuộc lỗi, dù chỉ là một phần nhỏ. Cô không muốn cha mình phải gánh chịu hậu quả từ sự vụng về của cô. Đôi chân cô bước đi một cách dứt khoát, tiếng giày cao gót gõ đều trên sàn nhà. Lời An Nhi gọi với theo phía sau bị bỏ lại, nhỏ dần sau lưng. Cô bước qua những đám đông đang trò chuyện, những tiếng cười nói vui vẻ dường như không thể lọt vào tai cô nữa. Cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập, và tiếng gió đêm rít qua tai.
Luna đi thẳng đến khu vực thang máy, nơi bà Mai vừa chỉ. Cô cảm nhận được ánh mắt của bà Mai dõi theo mình từ phía xa, một cái nhìn đầy lo lắng. Cửa thang máy mở ra, lộ ra một hành lang dài được lát đá cẩm thạch sáng bóng, dẫn đến một không gian kín đáo hơn. Mùi sơn mới và gỗ quý thoang thoảng trong không khí, cho thấy đây là khu vực dành riêng cho những cuộc họp quan trọng. Luna hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Bình tĩnh đi Luna, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này, mày cũng sẽ sống sót được qua cuộc gặp mặt này." Cô tự nhủ, cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó méo mó đến đáng thương. Cô chạm tay vào tấm bảng chỉ dẫn, cảm nhận bề mặt kim loại lạnh ngắt dưới đầu ngón tay. Tiếng điều hòa vù vù trong hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân của cô là vang vọng.
Khi Luna đến gần cánh cửa gỗ sồi lớn nhất ở cuối hành lang, cô nghe thấy những tiếng nói chuyện trầm thấp vọng ra từ bên trong. Cô dừng lại, hơi lưỡng lự. Có nên gõ cửa không? Hay chờ đợi? Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Mùi cà phê đậm đặc từ bên trong xộc ra, hòa với mùi mực in và giấy tờ, càng làm tăng thêm không khí nghiêm túc. Cô hít thêm một hơi nữa, mùi gỗ sồi cũ kỹ từ
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Cơ Hội Giữa Lời Đàm Tiếu
6,405 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Đề Nghị Dưới Ánh Trăng
6,312 từ
🔒 Đăng nhập
8
Đêm Ảo Ảnh: Nước Cờ Mới
6,945 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bức Màn Định Mệnh Xé Toạc
3,573 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Nói Dối Từ Quá Khứ
8,475 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Nói Dối Từ Quá Khứ
10,668 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dư Âm Của Quá Khứ
8,932 từ
🔒 Đăng nhập
13
Sự Thật Phơi Bày Dưới Mưa
12,371 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Hứa Phai Mờ
12,708 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Câm Nín Định Đoạt
11,053 từ
🔒 Đăng nhập
16
Cái Tên Vỡ Nát
11,980 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vết Cứa Của Định Mệnh
12,865 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hồi Ức Thức Tỉnh
12,238 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Hứa Giữa Mảnh Vỡ
14,161 từ
🔒 Đăng nhập
20
Ánh Sáng Từ Vết Nứt
5,803 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?