Nàng là một tiên cá xinh đẹp, vì tình yêu mà lên bờ, đổi giọng hát lấy đôi chân. Nhưng người đàn ông nàng yêu lại phản bội, bỏ rơi nàng trong thế giới loài người xa lạ. Trong lúc tuyệt vọng nhất, nàng được một chàng trai bí ẩn cứu giúp. Anh ta không biết về thân phận thực sự của nàng, nhưng lại dành cho nàng sự ấm áp và tình yêu chân thành. Liệu nàng có thể tìm thấy hạnh phúc mới, hay sẽ mãi hoài niệm về đại dương và tình yêu đã mất?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tiếng Nấc Giữa Phố Thị — Đọc thử miễn phí
Cơ thể cô đổ sụp xuống sàn cẩm thạch lạnh ngắt, tiếng thét câm lặng cứa vào cổ họng, đau đớn hơn cả vết cứa của lời nguyền năm xưa. Ly Na quằn quại, đôi chân mới mọc ra từ phép thuật như đang bị hàng ngàn mũi kim châm, từng thớ thịt rách toạc dưới sức nặng của một sự thật nghiệt ngã: nàng đã bị bỏ rơi. Ánh đèn chùm pha lê từ trần nhà cao vút rọi xuống không gian căn hộ penthouse sang trọng, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên vũng nước mắt mặn chát của nàng. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc trên bộ sofa da vẫn còn vương vấn, mùi hương của người đàn ông đã hứa hẹn tất cả, rồi đạp đổ tất cả. Ngoài cửa sổ kính lớn, Sài Gòn vẫn huyên náo, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar nào đó vọng lên như muốn xé toạc màng nhĩ, như muốn chế giễu sự tĩnh lặng chết chóc trong tâm hồn nàng. Tim nàng co thắt từng cơn, như ai đó đang vắt khô nó, không còn một giọt nước, không còn một hơi thở, chỉ còn lại sự trống rỗng và buốt giá. Nàng đưa tay lên ôm lấy ngực, cảm nhận nhịp đập yếu ớt đang cố gắng níu giữ chút sự sống mong manh.
"Đi đi! Cô nghĩ mình là ai? Là con cá mập vô danh từ dưới biển chui lên sao? Đừng bám víu lấy tôi nữa!" Giọng Hải Phong vang vọng trong tâm trí Ly Na, sắc bén như lưỡi dao, cứa vào từng thớ thịt, từng tế bào. Nàng vẫn nhớ như in ánh mắt lạnh lẽo của hắn, không một chút dao động, không một chút hối tiếc, khi hắn ném chiếc vali nhỏ của nàng ra cửa, cùng với giấc mộng tình yêu mà nàng đã đổi bằng cả giọng hát và đại dương. Lúc đó, nàng chỉ có thể há miệng, cố gắng phát ra một âm thanh, một tiếng gọi, nhưng cổ họng nàng khô khốc, chỉ có những hơi thở đứt quãng và tiếng nấc nghẹn ngào. Đầu ngón tay nàng run rẩy khi cố chạm vào vạt áo của hắn, nhưng hắn đã hất ra. Cảm giác lạnh lẽo từ cái chạm ấy vẫn còn ám ảnh, như một vết bỏng vô hình trên da thịt. Mùi nước hoa đắt tiền của hắn bỗng hóa thành mùi thuốc độc, tan chảy trong không khí, ngấm vào từng giác quan, nhắc nhở nàng về sự giả dối, về lời thề non hẹn biển đã tan tành như bọt biển. Ngoài hành lang, tiếng thang máy đóng lại dứt khoát, mang theo hắn đi, để lại nàng một mình giữa một thế giới xa lạ, không một chút hi vọng, không một điểm tựa.
Ly Na cố gắng nhấc mình dậy, nhưng đôi chân nàng không còn nghe lời. Mỗi cử động nhỏ đều là một cực hình, như hàng ngàn gai nhọn đang đâm vào xương tủy. Nàng cắn chặt môi, vị máu tanh xộc lên đầu lưỡi, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ vô vọng. Nàng lết từng chút một về phía cửa sổ, khát khao được nhìn thấy một cái gì đó quen thuộc, một cái gì đó thuộc về biển cả. Nhưng trước mắt nàng chỉ là những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy như vô vàn con mắt đang dò xét. Nàng đưa bàn tay run rẩy chạm vào tấm kính lạnh buốt, cảm nhận sự ngăn cách giữa mình và thế giới bên ngoài. Một cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo mùi khói bụi và ẩm ướt của đêm Sài Gòn, mùi hương xa lạ, không hề giống với mùi muối mặn và rong biển xanh ngắt của quê hương nàng. Nàng nhớ đại dương bao la, nhớ những rạn san hô rực rỡ, nhớ tiếng sóng vỗ rì rào như lời ru của mẹ. Tim nàng đau nhói, không chỉ vì sự phản bội, mà còn vì nỗi nhớ nhà cồn cào, nhớ nơi nàng thuộc về, nơi mà nàng đã từ bỏ vì một tình yêu hão huyền.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Phải đi thôi, Ly Na. Mày không thể ở đây được." Nàng tự nhủ, giọng nói chỉ vang lên trong tâm trí nàng, một âm thanh yếu ớt nhưng kiên định. Bằng một ý chí sắt đá, nàng vịn vào thành ghế, từng bước, từng bước một, những bước đi nặng nề, lảo đảo như một con búp bê bị đứt dây cót. Cảm giác nóng rát lan tỏa từ lòng bàn chân, như thể nàng đang bước trên than hồng. Cái váy lụa trắng tinh khôi nàng mặc trong buổi hẹn hò cuối cùng với Hải Phong giờ đây đã nhăn nhúm, vấy bẩn, như chính số phận của nàng. Nàng mở cánh cửa căn hộ, nặng nề, tiếng bản lề kẽo kẹt như tiếng thở dài của chính nàng. Hành lang vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng hắt hiu. Nàng đi vào thang máy, cảm nhận sự rung lắc nhẹ khi nó bắt đầu di chuyển xuống. Mùi kim loại lạnh tanh, pha lẫn mùi hóa chất tẩy rửa khiến nàng cảm thấy buồn nôn. Nàng nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương bóng loáng: khuôn mặt xanh xao, đôi mắt sưng húp, và một nỗi tuyệt vọng không thể che giấu. Nàng nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng bám víu vào một chút thực tại.
Khi cánh cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, Ly Na bước ra, như bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Tiếng còi xe ồn ã, tiếng người nói chuyện huyên náo, tiếng nhạc dance sôi động từ quán bar gần đó dội thẳng vào tai nàng, khiến đầu nàng ong lên. Nàng đi ra đường, dòng người tấp nập lướt qua nàng như những bóng ma, không ai dừng lại, không ai để ý đến một cô gái đang lạc lõng giữa biển người. Mùi phở, mùi bánh mì nướng, mùi cà phê sữa đá, rồi mùi rác thải, mùi xăng xe... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi hỗn tạp khiến nàng choáng váng. Nàng vịn vào một thân cây ven đường, thở dốc. Đôi mắt nàng lướt qua những gương mặt xa lạ, những ánh nhìn vội vã, không một chút ấm áp, không một chút đồng cảm. Một đứa trẻ chạy ngang qua, tiếng cười trong trẻo của nó như một nhát dao đâm vào lồng ngực nàng, nhắc nhở nàng về niềm vui, về sự hồn nhiên mà nàng đã đánh mất. Gió đêm Sài Gòn mang theo hơi ẩm, thổi tung mái tóc dài của nàng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn.
Nàng cứ đi, vô định, đôi chân đau nhức nhưng không cho phép nàng dừng lại. Nàng đi qua những con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn vàng hắt hiu chiếu rọi lên những gánh hàng rong, mùi cá nướng, mùi chả giò thơm lừng. Nàng đi qua những con phố lớn, nơi những bảng hiệu neon đủ màu sắc nhấp nháy, lấp lánh, nhưng không thể thắp sáng lên chút hi vọng nào trong lòng nàng. Nàng cảm thấy như mình đang tan chảy, như một cục băng giữa sa mạc. Đôi mắt nàng tìm kiếm một cái gì đó, một điều gì đó quen thuộc, nhưng vô vọng. Nàng nhớ lại lời mẹ đã dặn khi nàng quyết định lên bờ: "Con gái à, thế giới loài người không giống như đại dương của chúng ta đâu. Con sẽ phải đối mặt với nhiều nỗi đau mà con không thể tưởng tượng được." Nước mắt lại trào ra, nóng hổi, chảy dài trên gò má lạnh lẽo. Nàng muốn khóc thành tiếng, muốn gào thét lên tất cả nỗi đau này, nhưng nàng không thể. Cổ họng nàng như bị ai đó siết chặt, không một âm thanh nào có thể thoát ra.
Đúng lúc nàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cơn đau nhói đột ngột xuyên qua mắt cá chân. Nàng mất thăng bằng, đổ sụp xuống lề đường. Tiếng va chạm mạnh thu hút vài ánh nhìn tò mò, nhưng rồi họ cũng nhanh chóng quay đi. Lòng bàn tay nàng chạm vào lớp bê tông nhám rít, cảm giác bỏng rát lan tỏa. Nàng nằm đó, giữa dòng người hối hả, như một con búp bê vỡ nát. Tiếng còi xe tải đi ngang qua, tiếng người bán hàng rong lướt qua, tất cả đều xa lạ, tất cả đều vô cảm. Nàng nhắm mắt lại, chỉ muốn tan biến, muốn trở về với đại dương, nơi nàng có thể tự do bơi lội, nơi nàng có thể cất tiếng hát du dương. Một giọt mưa nhỏ li ti rơi xuống gò má nàng, mát lạnh, rồi một giọt nữa, một giọt nữa. Trời bắt đầu mưa, những hạt mưa nhỏ ban đầu nhanh chóng biến thành những hạt lớn hơn, nặng hạt hơn, rơi lộp bộp xuống mái hiên, xuống mặt đường. Mùi mưa trên bê tông nóng xộc lên mũi nàng, một mùi hương vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, như thể thiên nhiên cũng đang khóc than cho số phận của nàng.
Một bóng đen cao lớn đổ ập xuống người Ly Na, che chắn cho nàng khỏi những hạt mưa nặng hạt. Nàng chậm rãi mở mắt. Một đôi giày da đen bóng dừng lại ngay trước tầm nhìn của nàng, rồi một vạt quần tây màu than chì. Nàng ngước nhìn lên, từng chút một. Một người đàn ông. Anh ta đứng đó, vững chãi như một pho tượng, không nói một lời. Ánh đèn đường hắt ngược từ phía sau, chỉ để lại một bóng hình mờ ảo và một khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối, nhưng nàng có thể cảm nhận được ánh mắt anh ta đang dò xét nàng. Mùi đàn hương thoang thoảng từ áo vest của anh ta xộc vào mũi nàng, mạnh mẽ nhưng dễ chịu, hoàn toàn khác với mùi nước hoa của Hải Phong. Tim nàng bỗng đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác lạ lẫm, một sự tò mò. Anh ta không nói gì, chỉ cúi xuống, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, một tay giữ lấy cổ tay nàng. Ngón tay anh ta thon dài, lạnh nhưng đầy sức mạnh. Một cảm giác an toàn mơ hồ len lỏi vào tâm hồn đang trống rỗng của nàng.
Anh ta giúp Ly Na đứng dậy, đôi chân nàng run rẩy, nhưng bàn tay anh ta nắm lấy cổ tay nàng thật chặt, như một sợi dây cứu sinh. Nàng lảo đảo dựa vào anh ta, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh ta truyền sang. Anh ta không hỏi gì, không ép buộc nàng phải nói, chỉ nhẹ nhàng dẫn nàng đi. Nàng không biết anh ta là ai, cũng không biết anh ta muốn gì, nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng. Tiếng mưa rơi trên mái kính của những cửa hàng hai bên đường càng lúc càng lớn, át đi những âm thanh ồn ào khác của thành phố, tạo nên một không gian riêng tư lạ lùng cho hai người. Anh ta đưa nàng vào một quán cà phê nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, tiếng chuông gió leng keng chào đón. Bên trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa, xua đi mùi ẩm ướt của cơn mưa. Nàng nhìn quanh, những bức tường gạch cũ kỹ, những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, và một bản nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa nhỏ.
Anh ta dẫn Ly Na đến một chiếc bàn ở góc khuất, rồi nhẹ nhàng kéo ghế cho nàng. Nàng ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế, đôi chân nàng như được giải thoát khỏi gánh nặng. Anh ta đi đến quầy bar, gọi hai ly cà phê. Nàng quan sát anh ta. Dáng người anh ta cao ráo, vai rộng, lưng thẳng. Mái tóc đen dày được vuốt gọn gàng. Anh ta quay lại, đặt trước mặt nàng một ly cà phê sữa đá, rồi một ly nước lọc. "Uống đi." Giọng anh ta trầm ấm, khàn khàn, nhưng đầy quan tâm. Đó là câu nói đầu tiên anh ta dành cho nàng. Nàng cầm ly nước lọc lên, đầu ngón tay chạm vào thành ly mát lạnh. Nàng uống một ngụm, vị nước ngọt lành chảy xuống cổ họng khô khốc, xoa dịu cảm giác bỏng rát. Anh ta ngồi đối diện nàng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, không một chút phán xét, không một chút nghi ngờ. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao của anh ta, tạo ra những đường nét góc cạnh, mạnh mẽ. Nàng cảm thấy một chút bối rối, một chút e dè.
"Cô... bị lạc à?" Anh ta lên tiếng, giọng nói đều đều, không một chút biểu cảm. Ly Na lắc đầu, đôi mắt ráo hoảnh vì nước mắt đã cạn. Nàng không thể nói được, nàng không thể giải thích được bất cứ điều gì. Nàng nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, cố gắng tìm một cách nào đó để giao tiếp. Tim nàng đập thình thịch, như một con chim non bị nhốt trong lồng. Anh ta đưa cho nàng một chiếc khăn giấy. Nàng nhận
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Những Vết Nứt Trong Trái Tim
6,318 từ
🔒 Đăng nhập
7
Tiếng Sóng Thầm Lặng
5,257 từ
🔒 Đăng nhập
8
Tiếng Sóng Thầm Lặng
10,036 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mắt Biển Đêm
13,165 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bí Mật Dưới Lớp Vỏ
13,105 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tiếng Gió Gọi Biển
13,502 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Đêm Từ Dĩ Vãng
3,966 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vết Sẹo Biển Cả
5,133 từ
🔒 Đăng nhập
14
Tiếng Gọi Từ Đại Dương Sâu Thẳm
11,357 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Nguyền Phơi Bày
7,174 từ
🔒 Đăng nhập
16
Phần 16
8,387 từ
🔒 Đăng nhập
17
Biển Gọi Tên Nàng
8,170 từ
🔒 Đăng nhập
18
Biển Gọi Tên Nàng
12,056 từ
🔒 Đăng nhập
19
Đêm Tiệc Đầy Đau Thương
8,100 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Trên Đất Liền
12,879 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?