Mùi khói hương phả vào không gian, nồng nàn hòa lẫn với âm thanh trầm bổng của tiếng đàn nguyệt, văng vẳng giữa những bức tường đá lạnh lẽo của cung điện. Cô gái trong bộ đồ vải thô, mái tóc bới cao một cách đơn giản, đứng lặng trước cửa sổ mở ra khu vườn bí ẩn, nơi từng là một thế giới bên ngoài mà cô chỉ dám mơ ước.
“Cô nghĩ mình có thể sống sót trong chốn này sao?” Một giọng nói lạnh lẽo từ phía sau khiến cô giật mình, quay lại. Đôi mắt thâm quầng của Thái Phi nhìn thẳng vào cô, sắc bén như một mũi dao. Cô nuốt nước bọt, cảm thấy tim đập mạnh.
“Thuộc hạ không dám mơ tưởng,” cô cúi đầu, cảm thấy nghẹn ngào như có ai đó siết chặt trái tim mình. “Chỉ mong có thể phục vụ tốt, để gia đình được bình yên.”
Thái Phi cười khẩy, âm điệu sắc như lưỡi dao: “Bình yên? Trong cung này, bình yên chỉ là một ảo tưởng. Chỉ cần một sai lầm nhỏ, cô có thể mất mạng như chơi.” Rồi bà quay đi, để lại cô một mình đối diện với sự thật tàn nhẫn của cuộc sống.
Những người hầu xung quanh, với ánh mắt đầy ái ngại, lén lút nhìn cô. Họ biết cô là một trong những người thấp cổ bé họng, nhưng lại có một sức sống mạnh mẽ đến lạ kỳ. Cô biết, mình phải chiến đấu không chỉ để tồn tại, mà còn để bảo vệ gia đình đang ở ngoài kia, những người mà cô yêu thương nhất.
“Cố lên, Tống Mai.” Một giọng nói nhẹ nhàng bên cạnh, Đường Lan, bạn thân từ thuở nhỏ, khẽ khàng thì thầm như một phép thần chú. “Nhớ đừng để ai thấy cô yếu đuối.”
“Tôi không yếu đuối.” Cô bật lại, nhưng giọng nói không đủ mạnh để thuyết phục chính mình. Mọi thứ xung quanh đều như một cơn lốc, cuốn đi những gì cô đã từng tin tưởng – về sự trung thực, về tình yêu. Thay vào đó, là một thế giới đầy rẫy những kẻ tham lam, chỉ chực chờ một cơ hội để kéo nhau xuống vực thẳm.
“Đúng vậy.” Đường Lan gật đầu, ánh mắt lấp lánh. “Nhưng đừng quên rằng, trong cung đình này, một người phụ nữ biết yêu là một quân bài mạnh mẽ nhất. Nếu cô có thể tìm được ai đó để dựa vào, có thể….”
“Tôi không cần trai nào bảo vệ!” Cô cắt ngang, cảm thấy sự tức giận dâng lên. “Tôi không phải là món đồ mà người ta có thể chơi đùa!”
