Mắc kẹt trong một căn nhà hoang giữa rừng sâu vào đêm mưa bão, bốn sinh viên đại học quyết định thực hiện một nghi lễ gọi hồn cổ xưa chỉ để giải trí. Nhưng khi cánh cửa vô hình hé mở, họ không chỉ gọi được một mà vô số linh hồn oan khuất, những kẻ khao khát trả thù và tìm kiếm thể xác để trở về trần gian. Cuộc chơi vui vẻ nhanh chóng biến thành cuộc chiến sinh tồn.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Dưới Mái Nhà Hoang — Đọc thử miễn phí
Mùi ẩm mốc, mục ruỗng và một thứ hương thum thủm khó gọi tên – giống như đất thịt bị vùi lấp đã lâu ngày – là thứ đầu tiên ập vào khứu giác, chào đón bốn người bọn tôi bước vào căn nhà hoang nằm sâu hun hút giữa rừng già, trong màn đêm như thể bị xé toạc bởi tiếng mưa rền và gió thét. Chiếc đèn pin của Huy rọi những vệt sáng vàng vọt qua làn mưa giăng mắc như vô vàn sợi chỉ bạc, vẽ nên hình dáng méo mó của một cổng rào sắt gỉ sét, rồi lướt qua thân cây cổ thụ với rêu phong bám dày đặc, cuối cùng dừng lại ở cánh cửa gỗ mục nát, bản lề kêu rít lên từng hồi thảm thiết trong tiếng bão. Lan, đứa con gái duy nhất trong nhóm và cũng là đứa nhát gan nhất, rụt rè nép sát vào lưng Minh, khẽ rên lên một tiếng yếu ớt. Cái lạnh ẩm của hơi nước lẫn với không khí loãng toát ra từ cánh cửa đã hé mở một phần, như thể ngôi nhà ấy đã chờ đợi chúng tôi từ rất lâu, đang vươn ra một bàn tay vô hình để kéo vào.
“Trời đất, nhìn cái nhà này xem! Toàn mạng nhện không à,” Thảo, đứa liều lĩnh và hiếu kỳ nhất bọn, thốt lên, giọng pha chút phấn khích xen lẫn e dè. Cô bé dùng khuỷu tay gạt một mảng tơ nhện dày đặc đang giăng ngang lối đi, tạo ra một cảm giác rợn người khi những sợi tơ mỏng mảnh, dai dẳng cứ bám víu vào da thịt, như thể chúng có ý thức riêng. Tiếng mưa đổ ào ạt trên mái tôn đã thủng lỗ chỗ, tạo ra những âm thanh lốp bốp trên nền đất ẩm ướt trong nhà, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa, nghe như những lời thì thầm không rõ nghĩa. Minh, người bạn đồng hành với chiếc ba lô nặng trịch chứa đầy đồ nghề điện tử, cố gắng bật công tắc đèn trên tường, nhưng chỉ nhận lại một tiếng "tạch" khô khốc và bóng tối vẫn đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ. Cậu thở dài, tiếng thở nghe nặng nề giữa không gian im ắng chỉ có tiếng mưa.
"Thôi xong, chắc chắn không có điện rồi. Bọn mình phải dùng đèn pin thôi." Minh vừa nói, vừa lấy ra chiếc đèn pin thứ hai từ ba lô, ánh sáng trắng lạnh lẽo của nó đối lập hoàn toàn với ánh vàng ấm áp của chiếc đèn pin cổ điển của Huy. Ánh sáng mạnh mẽ hơn của Minh quét qua gian phòng khách rộng lớn nhưng trống trải, chỉ còn lại một bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi và mạng nhện, như bộ xương của một con vật khổng lồ đã chết. Trên bức tường nứt nẻ, một tấm ảnh thờ cũ kỹ, đen trắng, đã ố vàng theo thời gian, hiện ra lờ mờ. Đôi mắt trong ảnh như đang nhìn thẳng vào chúng tôi, một cái nhìn vô cảm nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. Dù không có gió, bức rèm cửa đã rách nát, phất phơ một cách kỳ lạ, như một lá cờ đen báo hiệu điều chẳng lành. Mùi hương của đất ẩm và sự mục rữa càng thêm nồng nặc, khiến cổ họng tôi khô khốc.
Huy, luôn là người điềm tĩnh nhất, cố gắng trấn an mọi người. "Không sao đâu, chỉ là nhà cũ thôi mà. Bọn mình tìm chỗ trú mưa qua đêm rồi sáng mai đi tiếp." Giọng cậu dù cố tỏ ra vững vàng nhưng tôi vẫn nghe thấy một chút run rẩy nhẹ, hoặc có lẽ đó chỉ là do tôi quá căng thẳng mà thôi. Cậu đặt chiếc ba lô xuống nền gạch lạnh lẽo, tiếng kim loại va chạm với gạch vỡ nghe sắc lẹm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nước mưa từ mái nhà vẫn không ngừng nhỏ xuống, tạo thành những vũng nước nhỏ, đen ngòm trên sàn nhà. Nhìn vào đó, tôi thấy bóng mình và những người bạn bị bóp méo, méo mó một cách kỳ dị, như thể chúng tôi đang nhìn vào một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản đầy bất an và sợ hãi. Làn gió lạnh từ đâu ùa vào, khiến tôi rùng mình, hai cánh tay tự động ôm lấy cơ thể.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lan thì không thể nào bình tĩnh được. "Huy à, em thấy ghê ghê sao ấy. Hay mình ra ngoài tìm chỗ khác đi? Dù sao thì cũng không còn mưa lớn nữa đâu..." Giọng cô bé nhỏ dần, như sợ hãi điều gì đó đang ẩn mình trong bóng tối sẽ nghe thấy. Cô bé khẽ nuốt nước bọt, tiếng ực nhẹ nhàng trong cổ họng nghe rõ mồn một. Từ nãy đến giờ, đôi mắt Lan không ngừng đảo quanh, soi xét từng góc khuất, từng mảng tường nứt nẻ, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình. Cô bé sợ hãi co rúm người lại khi một con gián đất to lớn bò ngang qua chân, tiếng chân nó lạch bạch trên nền gạch vỡ nghe rõ mồn một trong màn đêm tĩnh mịch. Mùi hôi hám của nó thoảng qua mũi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
"Lan ơi, bây giờ ra ngoài thì biết đi đâu? Trời tối như mực, đường trơn trượt thế này, có khi còn gặp nguy hiểm hơn đấy," Thảo phản bác, nhưng đôi mắt cô bé cũng không giấu được vẻ lo lắng. Tuy vậy, sự tò mò của Thảo vẫn mạnh hơn nỗi sợ hãi. Cô bé lại gần tấm ảnh thờ trên tường, dùng tay gạt đi lớp bụi dày đặc. Gương mặt trong ảnh dần hiện rõ: một người đàn ông trung niên với đôi mắt sâu thẳm và nụ cười bí ẩn, như đang che giấu một bí mật nào đó. Có một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Thảo khi ngón tay cô chạm vào khung ảnh gỗ lạnh buốt, như chạm vào một tảng đá ngầm dưới đáy biển sâu. Một vệt bụi màu đỏ bám trên ngón tay cô, mùi ngai ngái khó tả.
"Mà sao cái nhà này lại hoang thế này nhỉ? Rừng thiêng nước độc, chắc phải có chuyện gì lắm người ta mới bỏ đi chứ?" Minh lẩm bẩm, vừa nói vừa bật màn hình điện thoại. Không có sóng, đương nhiên rồi. Khu rừng này nổi tiếng là nơi hẻo lánh, thậm chí còn có những câu chuyện ma quỷ truyền miệng về những ngôi làng bị nguyền rủa hay những linh hồn lang thang. Tiếng gió bên ngoài đột ngột gầm lên một tiếng lớn, va đập vào ván gỗ bịt kín cửa sổ, nghe như tiếng một con quái vật đang cào cấu bên ngoài, muốn xé toạc mọi thứ. Cả bọn giật mình, một cảm giác bất an trỗi dậy trong lồng ngực. Mùi hương đất ẩm sực lên một cách bất thường, như thể có thứ gì đó từ lòng đất đang trỗi dậy.
Huy cố gắng xua tan bầu không khí nặng nề. "Thôi nào, đừng có tự hù dọa mình nữa. Tìm mấy cái nến đốt lên cho sáng sủa hơn đi. Với lại, có ai mang đồ ăn gì không? Tự nhiên thấy đói bụng quá." Lời nói của Huy như một tín hiệu, Minh lục lọi ba lô, tìm thấy vài gói mì ăn liền và một ít lương khô. Thảo cũng mang ra một ít bim bim và nước ngọt. Bốn đứa ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, chia nhau những thứ đồ ăn ít ỏi. Tiếng nhai bim bim giòn tan, tiếng xé gói mì, tiếng uống nước ừng ực trong chai nhựa, những âm thanh bình dị ấy bỗng trở nên quý giá lạ thường giữa căn nhà hoang vắng, như một sợi dây liên kết mỏng manh với thế giới bên ngoài. Vị mặn của mì gói tan trong miệng, mang lại một chút an ủi giữa sự lạnh lẽo.
Nhưng dù cho có cố gắng bao nhiêu, nỗi bất an vẫn cứ lơ lửng, dai dẳng như một đám sương mù dày đặc. Lan cứ liên tục quay đầu nhìn về phía gian thờ nhỏ ở góc phòng. Trên đó, ngoài tấm ảnh thờ của người đàn ông ban nãy, còn có một lư hương đã úa màu thời gian, vài chiếc chén nhỏ đã phủ đầy bụi, và một bình hoa cúc khô héo, cánh hoa đã ngả màu nâu sẫm, rụng lả tả. Điều khiến Lan rùng mình hơn cả là một cảm giác lạnh buốt bất chợt ập đến, không phải cái lạnh của gió lùa, mà là một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, như có ai đó đang đứng ngay sau lưng cô. Cô bé run rẩy, khẽ rùng mình, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, dù chẳng nhìn thấy gì. Mùi hương thoang thoảng của hoa cúc khô từ bàn thờ bỗng trở nên nồng nặc một cách kỳ lạ, như thể nó vừa được đặt ở đó.
"Lan, sao thế?" Minh thấy Lan cứ nhìn chằm chằm vào một góc phòng, liền hỏi.
Lan giật mình, đôi mắt hoảng hốt đảo về phía Minh. "Em... em không biết nữa. Tự nhiên thấy lạnh. Với lại, em cứ có cảm giác... có ai đó đang nhìn mình." Cô bé cắn môi, những ngón tay siết chặt lấy cánh tay mình.
Huy xoa đầu Lan, cười trấn an. "Chắc tại mày sợ quá thôi. Nãy giờ mưa lớn, gió lạnh. Cảm giác thế là phải rồi." Nhưng ngay lúc đó, tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ đeo tay của Minh bỗng trở nên rõ ràng một cách bất thường. Tiếng tích tắc, tích tắc… bỗng nhiên, như có một bàn tay vô hình vặn một cái công tắc, tất cả âm thanh trong căn nhà dường như bị nuốt chửng. Tiếng mưa bên ngoài vẫn ào ạt, nhưng trong căn phòng, một sự im lặng chết chóc bao trùm. Ngay cả tiếng gió rít qua khe cửa cũng biến mất. Không gian bỗng trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể có một bức tường vô hình vừa được dựng lên, cô lập chúng tôi với thế giới bên ngoài. Tôi có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim mình trong lồng ngực, thình thịch, thình thịch, một cách dồn dập và đáng sợ. Lưỡi tôi bỗng trở nên đắng ngắt.
Sự im lặng đó kéo dài chỉ vài giây, nhưng dường như nó đã kéo dài hàng thế kỷ. Rồi tiếng mưa lại ập đến, tiếng gió rít lại trở về, nhưng mọi thứ không còn bình thường như trước nữa. Một cảm giác bất an cứ lởn vởn trong không khí, như một bóng ma vô hình. Thảo, người vẫn giữ vẻ hào hứng từ đầu, bỗng nhiên nín bặt. Cô bé cúi gằm mặt xuống, mười ngón tay đan chặt vào nhau. "Có ai thấy... cái bàn thờ đó không?" Thảo khẽ hỏi, giọng lí nhí. "Hình như nó... vừa nhúc nhích."
Huy và Minh đồng loạt nhìn về phía bàn thờ. Chiếc đèn pin của Huy vẫn đang rọi thẳng vào đó, và mọi thứ dường như vẫn nguyên vẹn. Tấm ảnh thờ vẫn ở đó, lư hương vẫn ở đó, bình hoa cúc khô vẫn ở đó. Nhưng tôi cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng. Tấm màn che phía sau bàn thờ, một tấm vải nhung cũ kỹ thêu họa tiết rồng phượng đã bạc màu, lúc nãy còn phẳng phiu, giờ lại có một nếp gấp rõ ràng, như thể vừa bị kéo lệch sang một bên, để lộ một mảng tường loang lổ phía sau. Mùi hương hoa cúc khô lúc nãy, nay lại thoảng lẫn một mùi hương khác, mùi hương của gỗ mục và đất ẩm, nhưng mang một vẻ gì đó... ngọt lịm, hơi khó chịu.
"Mày lại tưởng tượng rồi Thảo," Huy nói, cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi bàn thờ.
"Không, em không tưởng tượng. Em thề đấy! Lúc nãy cái khăn trải bàn thờ cũng bị lệch một chút cơ," Thảo khăng khăng, giọng cô bé đã bắt đầu run rẩy. Cô bé chỉ vào một góc của tấm khăn trải bàn thờ đã úa màu. Tôi nhìn kỹ, và đúng là có một nếp gấp nhỏ, rất nhỏ, nhưng rõ ràng nó không phải là nếp gấp tự nhiên. Nó
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
BÓNG ĐÊM CỦA KẺ KHÁC
11,816 từ
🔒 Đăng nhập
7
THỨC TỈNH
9,320 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ánh Mắt Lạc Loài
9,768 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mảnh Gương Vỡ
10,504 từ
🔒 Đăng nhập
10
Khúc Ca Của Gương Vỡ
5,589 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hơi Lạnh Từ Cõi Âm
8,967 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Đen Trên Bàn Thờ
10,395 từ
🔒 Đăng nhập
13
Giao Ước Máu
9,576 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mục Nát Vô Hình
14,504 từ
🔒 Đăng nhập
15
Thần Chủ Trỗi Dậy
4,726 từ
🔒 Đăng nhập
16
Khế Ước Huyết Nhục
9,522 từ
🔒 Đăng nhập
17
Hồn Khát Thể Xác
11,123 từ
🔒 Đăng nhập
18
Khắc Nhập Hồn Thể
10,691 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hơi Thở Oan Khuất
6,995 từ
🔒 Đăng nhập
20
Kẻ Ở Lại, Người Đi
11,386 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.