Một đêm định mệnh, một nhóm bạn trẻ liều lĩnh thực hiện nghi lễ gọi hồn
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đêm Sai Nghi Thức — Đọc thử miễn phí
Gió rít qua mái ngói cũ kỹ của căn nhà bà ngoại Thanh, tiếng nghe như tiếng ai đó đang rên rỉ than khóc, kéo lê móng tay trên tấm tôn han gỉ. Thanh biết thừa đó chỉ là âm thanh của thời gian mục ruỗng, của những ngày tháng vắng bóng hơi người kể từ khi bà mất, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một sự rờn rợn khó tả. Đèn dầu leo lét trong phòng khách hắt những mảng sáng vàng vọt lên bàn thờ gia tiên, nơi khói hương thường nhật đã tắt ngấm từ lâu, giờ chỉ còn vương lại chút mùi trầm hương cũ kỹ, gợi nhớ về những chiều lễ lạt xa xưa. Tín, thằng bạn thân của Thanh, huýt sáo một điệu nhạc rock nhẹ tênh, cố tình phá vỡ cái không khí nặng nề đang giăng mắc, nhưng tiếng huýt sáo của nó cứ lạc lõng, chới với như một chiếc lá rơi giữa rừng đêm.
“Mày có chắc là cái trò này không có gì hay ho không, Thanh?” Mai, cô bạn gái của Tín, rụt rè kéo vạt áo. Giọng Mai lí nhí, đôi mắt cô cứ đảo quanh quất, đặc biệt dừng lại lâu hơn ở tấm ảnh đen trắng của bà ngoại Thanh đặt trên bàn thờ. Bà mỉm cười hiền từ, nhưng dưới ánh đèn yếu ớt, nụ cười ấy như giấu kín một điều gì đó mà người phàm không thể thấu. “Trông bà hiền hậu thế kia… mà mình lại làm mấy cái chuyện này, có ổn không?”
Thanh thở dài, mái tóc rũ xuống che đi một phần đôi mắt đầy vẻ thách thức. “Chỉ là thử thôi mà, Mai. Mấy cái chuyện tâm linh này ai biết được thật giả ra sao. Tao chỉ muốn thử xem có đúng như lời đồn không.” Thanh liếc sang Linh, cô bạn ít nói nhất nhóm, đang ngồi thu mình một góc, im lặng như một cái bóng. Linh là người đã tìm thấy quyển sách cũ kỹ về các nghi lễ gọi hồn, được viết bằng mực tàu trên giấy dó ố vàng, từ một tiệm sách cũ gần chợ. Linh không nói nhiều, nhưng ánh mắt cô ta lúc nào cũng lấp lánh sự tò mò, một sự tò mò pha lẫn chút ám ảnh. “Đúng không, Linh? Mày bảo sách viết thế mà.”
Linh ngước lên, ánh mắt cô ta như xuyên thấu bóng tối. “Sách viết rõ ràng. Phải tuân thủ nghi thức. Không được phạm một lỗi nhỏ nào.” Giọng Linh nhỏ, nhưng mỗi từ thốt ra đều rành rọt, như những giọt nước lạnh buốt rơi trên mặt đá.
Nhà bà ngoại Thanh, một ngôi nhà ba gian được xây dựng từ thời Pháp thuộc, giờ đây trở thành sân khấu cho trò đùa ngông cuồng của bốn đứa trẻ. Trần nhà cao vút, tường quét vôi vàng đã bong tróc từng mảng, để lộ lớp gạch nung sẫm màu bên dưới. Mùi ẩm mốc và bụi cũ vẫn còn vương vấn trong không khí, dù Thanh đã cố gắng dọn dẹp qua loa. Ngoài kia, đêm đã buông xuống đặc quánh, nuốt chửng những âm thanh cuối cùng của sự sống, chỉ còn lại tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió lùa qua kẽ cửa tạo thành những âm thanh văng vẳng, lúc như tiếng than, lúc như tiếng cười ma quái. Một cảm giác lạnh lẽo mơn man sống lưng, không phải cái lạnh của gió đêm, mà là một thứ hơi lạnh thấm sâu vào từng thớ thịt.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tín đặt chiếc bảng cầu cơ tự chế ra giữa chiếu. Đó là một tấm gỗ ép cũ, bề mặt được vẽ những chữ cái, số và các từ “Có”, “Không”, “Chào”, “Tạm biệt”. Giữa bảng là một chiếc đĩa trà nhỏ, úp ngược, được bôi nhọ nồi đen bóng để dễ trượt. Bốn ngọn nến sáp trắng được thắp lên, đặt ở bốn góc chiếu, ánh sáng lay động, tạo ra những cái bóng khổng lồ nhảy nhót trên tường, méo mó và đáng sợ. Thanh nhìn đồng hồ đeo tay. Kim giờ chỉ gần mười một giờ đêm. Đúng giờ thiêng.
“Ê, nghiêm túc đi. Không đùa đâu đấy,” Tín nói, bất ngờ nghiêm mặt. Nó đặt ngón tay trỏ lên chiếc đĩa. Mai và Thanh cũng làm theo, ngón tay run run chạm vào bề mặt nhọ nồi trơn lạnh. Linh chậm rãi đặt ngón tay mình lên, ánh mắt cô ta không rời chiếc đĩa. Mùi sáp nến cháy hòa cùng mùi ẩm mốc của nhà cũ tạo nên một hỗn hợp vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, khiến lồng ngực mỗi người như thắt lại.
“Sách viết, phải đọc lời thỉnh cầu,” Linh lên tiếng. Cô ta lấy từ trong túi ra một tờ giấy dó khác, trên đó có chép những dòng chữ Nôm khó hiểu. “’Kính thỉnh Chư vị Hồn, Chư vị Quỷ, Chư vị U Minh… xin chứng giám, xin giáng lâm, xin hiển linh… Với lòng thành kính, chúng con cầu xin được giao tiếp…”
Giọng Linh đều đều, trầm ấm, nhưng lại mang một sự trang trọng đến rợn người. Thanh cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt, một cảm giác như có ai đó đang đứng sau lưng, thở phì phò vào gáy. Anh quay vội lại, nhưng phía sau chỉ là bức tường ẩm mốc và cái bóng của chính mình. Phải chăng là ảo giác? Chắc là do căng thẳng quá mức. Anh hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh.
"Đủ rồi đấy Linh," Thanh cắt ngang. "Mấy câu đó đủ rồi, mày đọc hết chắc đến sáng mai." Anh muốn pha trò để giảm bớt căng thẳng, nhưng giọng mình lại nghe lạc đi một tông.
Sau khi Linh đọc xong lời thỉnh cầu, cả căn phòng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng gió bên ngoài đột nhiên dịu xuống, tiếng côn trùng cũng ngừng hẳn. Cả không gian như bị hút hết âm thanh, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của mỗi người, cộng hưởng thành một bản giao hưởng lo âu. Thanh cảm nhận rõ ràng ngón tay Mai đang run rẩy dưới ngón tay anh, mồ hôi lạnh toát ra.
“Có ai ở đây không?” Tín lên tiếng, giọng nó run rẩy không che giấu được. “Nếu có, xin hãy di chuyển đĩa đến chữ ‘Có’.”
Một giây. Hai giây. Năm giây. Mười giây. Chiếc đĩa vẫn bất động. Thanh bắt đầu thở phào. Thấy chưa, chẳng có gì cả. Chỉ là trò vớ vẩn của mấy đứa tò mò. Anh liếc nhìn Mai, cô bạn khẽ nhắm mắt, môi mấp máy như đang cầu nguyện. Linh vẫn chăm chú nhìn vào chiếc đĩa, ánh mắt cô ta sâu thẳm như giếng nước không đáy.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh buốt ùa qua căn phòng, mạnh đến nỗi ba trong số bốn ngọn nến vụt tắt, chỉ còn lại một ngọn nến ở góc chiếu của Linh vẫn bùng cháy mãnh liệt, ngọn lửa vặn vẹo như một lưỡi dao đỏ rực. Mùi hương nhang cũ kỹ trong không khí biến mất, thay vào đó là một mùi hương lạ lùng, dìu dịu nhưng lại vô cùng sắc nét, như mùi hoa huệ trắng vừa héo tàn trộn lẫn với mùi đất ẩm từ một ngôi mộ mới. Nó len lỏi vào từng tế bào, khiến bao tử Thanh quặn lại.
Và rồi, chiếc đĩa bắt đầu di chuyển.
Không phải một cái giật nhẹ, không phải một sự tình cờ. Nó trượt đi một cách dứt khoát, chậm rãi nhưng không thể chối cãi, thẳng đến chữ “CÓ”. Cảm giác như có một lực vô hình đang đẩy nó, mạnh mẽ và lạnh lẽo. Thanh cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Ngón tay anh, Mai, Tín, Linh vẫn đặt trên đĩa, nhưng không ai trong số họ dám đẩy hay kéo. Đó là một chuyển động hoàn toàn độc lập, như thể có một bàn tay khác, vô hình, đang chỉ dẫn.
“Trời… ơi…” Mai thốt lên, giọng cô bạn khẽ như hơi thở, đôi mắt mở to nhìn chiếc đĩa. Cô bé cố rụt tay lại, nhưng dường như có một lực vô hình giữ chặt lấy ngón tay cô trên chiếc đĩa.
Tín tái mét mặt. “Là ai đó… là ai đang đẩy đĩa?” Nó nhìn quanh, nhưng trong căn phòng tối tăm chỉ có bóng tối và những ánh nến lay động.
“Không ai cả,” Linh bình tĩnh nói, ánh mắt cô ta vẫn không rời khỏi chiếc đĩa. “Là… họ.”
Chiếc đĩa dừng lại một lát, rồi tiếp tục di chuyển, chậm rãi hơn, lần này hướng về các chữ cái. Từng chữ, từng chữ một, như một đứa trẻ đang tập đánh vần. C-H-À-O.
Một tiếng “Chào” vô hình, lạnh lẽo, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Thanh cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng. Anh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, một sự tình cờ, một ảo ảnh, nhưng không thể. Cái lạnh giờ đây đã không còn là cảm giác nữa, mà là một sự hiện diện. Không khí đặc quánh lại, như có hàng trăm con mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của họ.
“Ai… ai ở đó?” Thanh lấy hết dũng khí, hỏi. Giọng anh run rẩy, khản đặc.
Chiếc đĩa lại bắt đầu di chuyển, nhanh hơn một chút, dường như có một sự khó chịu đang len lỏi trong từng chuyển động.
L-À-M-I-N-H-T-Â-M.
Minh Tâm? Tên đó nghe thật lạ lẫm. Cả nhóm ngơ ngác nhìn nhau. Không ai trong số họ biết một người tên Minh Tâm. Thanh là chủ nhà, anh rành rẽ từng ngóc ngách, từng câu chuyện của gia đình, nhưng cái tên này thì hoàn toàn xa lạ. Bà ngoại Thanh chưa từng kể về một người tên Minh Tâm cả.
“Minh Tâm là ai?” Mai hỏi, giọng cô bé giờ đây chỉ còn là tiếng thều thào. “Chúng tôi không quen ai tên Minh Tâm cả.”
Chiếc đĩa lại trượt đi, lần này có vẻ như mất kiên nhẫn.
T-Ô-I-L-À-G-I-A-C-H-Ủ-C-Ũ-C-Ủ-A-N-Ơ-I-N-À-Y.
Cả nhóm như bị sét đánh ngang tai. Gia chủ cũ? Căn nhà này thuộc về dòng họ Thanh từ bao đời nay, chưa từng có ai ngoài gia đình anh ở đây. Đây là một ngôi nhà cổ, nhưng không phải kiểu mua đi bán lại. Mùi đất ẩm và hoa huệ héo tàn đột nhiên trở nên nồng nặc hơn, như một lời khẳng định cho sự tồn tại của cái tên Minh Tâm.
“Không thể nào!” Thanh giật mình thốt lên, anh cố gắng rụt tay lại nhưng ngón tay anh dường như dính chặt vào chiếc đĩa, một cảm giác tê buốt chạy dọc cánh tay. “Nhà này là của dòng họ tôi! Bà ngoại tôi mới là người ở đây lâu nhất!”
Chiếc đĩa không trả lời, nó chỉ khựng lại một lát, như một tiếng cười khẩy vô hình, rồi tiếp tục di chuyển.
C-Á-C-N-G-Ư-Ơ-I-Đ-Ã-Đ-Á-N-H-T-H-Ứ-C-T-Ô-I.
Một tia chớp lóe lên ngoài cửa sổ, chiếu sáng rực rỡ cả căn phòng trong chốc lát, để lộ những cái bóng méo mó của cả nhóm trên tường. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Thanh nhìn thấy rõ ràng, phía trên bàn thờ gia tiên, nơi tấm ảnh bà ngoại anh an tọa, một vật gì đó nhỏ bé, đen sẫm, đang lấp ló sau khung ảnh. Nó không phải là một con côn trùng, cũng không phải một vết bẩn. Nó có hình dáng như một bức tượng nhỏ, một bức tượng bằng đá đen, khắc một khuôn mặt không rõ ràng, mờ mịt, với đôi mắt rỗng tuếch. Nó chưa từng có ở đó.
Sấm rền vang, khiến cả căn nhà rung chuyển. Ngọn nến còn lại trên góc của Linh cũng vụt tắt, để lại căn phòng chìm vào bóng tối thăm thẳm, chỉ còn ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc điện thoại của Thanh đặt úp trên sàn, chiếu lên một khoảng nhỏ xung quanh. Mùi hoa huệ và đất ẩm giờ đây đậm đặc đến nghẹt thở, như có hàng ngàn bông hoa đang bung nở ngay trong lồng ngực họ.
Thanh cảm nhận được một cơn lạnh buốt chạy dọc xương sống, một cơn lạnh không phải từ gió, mà từ bên trong, như có thứ gì đó đang len lỏi vào từng mạch máu của anh. Một tiếng thì thầm khẽ khàng vang lên, không phải từ chiếc đĩa, mà từ chính bức tường phía sau bàn thờ, vọng ra như tiếng gió lùa qua hang động, nhưng lại mang âm hưởng của một giọng nữ, ma mị và đầy oán hận.
“B-ọ-n-t-a-o…s-ẽ-ở-l-ạ-i-v-ớ-i-c-á-c-n-g-ư-ơ-i…”
Chiếc đĩa trượt mạnh đến chữ “Tạm biệt”, nhưng không phải để kết thúc nghi lễ. Nó dừng lại ở đó, và rồi, một vết nứt nhỏ, sắc lẹm, hiện ra trên bề mặt của chiếc đĩa, chạy dài qua chữ “Tạm biệt”, chia cắt nó làm đôi như một lời nguyền không thể phá vỡ. Cùng lúc đó, Thanh cảm thấy một lực mạnh đẩy bật ngón tay mình khỏi chiếc đĩa. Anh hất tay ra, cảm
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Cánh Cửa Mở Hé
8,477 từ
🔒 Đăng nhập
7
Bóng Hình Xoắn Vặn
9,603 từ
🔒 Đăng nhập
8
Cánh Cửa Mở Hé
8,493 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tiếng Động Dưới Gầm Giường
11,227 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Đổ Đêm Nhang Tàn
9,650 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Thỉnh Cầu Sai Lệch
6,562 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ánh Nến Đổi Thay
13,253 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Hồi Đáp Từ Vô Thanh
10,667 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bóng Hình Phản Chiếu
9,813 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Đáp Từ Nơi Vực Thẳm
13,315 từ
🔒 Đăng nhập
16
Giao Lộ Định Mệnh
12,766 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Thì Thầm Từ Cõi Âm
11,826 từ
🔒 Đăng nhập
18
Tiếng Động Dưới Án Thờ
13,730 từ
🔒 Đăng nhập
19
Dưới Án Thờ, Bóng Dáng Hiện Hình
10,723 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hồn Ma Án Thờ Trỗi Dậy
10,798 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.