Ẩn mình giữa rừng cây hoang vu, Ngôi Nhà Hồn Câm đã bị l
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tiếng Thì Thầm Từ Phía Rừng — Đọc thử miễn phí
Ngôi Nhà Hồn Câm đã bị lãng quên, chìm vào giấc ngủ vĩnh cửu giữa vòng tay của rừng già, nơi thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng gió luồn qua kẽ lá và mùi ẩm mục của đất. Chính vì sự lãng quên đó, Khánh, Mai, Tùng và Lan mới tìm đến. Họ không phải những kẻ mạo hiểm đơn thuần, cũng không phải những tay săn ma nghiệp dư. Khánh là kiến trúc sư, kế thừa ngôi nhà này từ một người họ hàng xa lắc xa lơ mà anh chưa từng gặp mặt. Một tài sản kếch xù, nằm ở một vùng quê heo hút mà anh tin rằng có thể biến thành một khu nghỉ dưỡng sinh thái, một nơi chốn ẩn mình khỏi xô bồ thành phố. Mai, bạn gái của Khánh, là một họa sĩ có tâm hồn nhạy cảm, tìm kiếm cảm hứng từ vẻ đẹp hoang sơ, đôi khi là cả sự rùng rợn. Tùng, người bạn thân từ thuở đại học, một chuyên gia công nghệ, đi cùng để ghi lại toàn bộ hành trình bằng drone và những chiếc camera hành trình hiện đại nhất. Còn Lan, cô gái hoạt bát, thích đùa vui, là người mang lại không khí tươi mới cho chuyến đi, dù trong lòng cũng phảng phất chút tò mò xen lẫn lo sợ mơ hồ.
Chiếc xe bán tải của Tùng lầm lũi bò qua con đường đất đỏ gồ ghề, xuyên qua cánh rừng bạt ngàn đã nhuộm một màu xanh sẫm của chiều tà. Không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm không dứt của khu rừng. Mai ghé đầu ra cửa sổ, hít một hơi sâu mùi ẩm lạnh của đất, mùi lá mục và mùi rêu phong nồng nàn, cảm thấy sống mũi cay sè. “Thật đúng là hoang sơ,” cô thì thầm, giọng pha chút phấn khích và cả sự rụt rè. “Cảm giác như chúng ta đang bước vào một thế giới khác vậy.” Khánh quay sang nắm lấy tay cô, siết nhẹ. “Em thích không? Anh biết em sẽ thích mà.” Ánh mắt anh tràn đầy hy vọng, một niềm tin sắt đá vào tương lai.
Tùng, ngồi sau vô lăng, đeo tai nghe Bluetooth, giọng nói qua micro vẫn đầy vẻ chuyên nghiệp. “Tín hiệu điện thoại bắt đầu chập chờn rồi đấy, Khánh. May mà tôi có thiết bị vệ tinh dự phòng. Mà nói thật, đường xá thế này làm tôi nghi ngờ khả năng anh biến cái nhà ma ám này thành resort lắm đấy.” Anh cười khẩy, nhưng khóe môi hơi gượng gạo. Lan ngồi ghế sau, đang loay hoay với túi đồ ăn vặt. “Ma ám cái gì! Ông Tùng nói xui. Khánh sắp giàu to rồi đấy. Lo mà sạc pin điện thoại đi, để còn chụp ảnh sống ảo cho tôi.” Cô đưa chiếc bánh quy lên miệng, nhưng bàn tay khẽ run rẩy. Ánh sáng vàng vọt cuối cùng của ngày luồn qua tán lá dày đặc, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền đất, như những ngón tay khẳng khiu của khu rừng đang vẫy gọi.
Đường càng đi càng hẹp, những thân cây cổ thụ hai bên đường dường như vươn nhánh ra để ôm trọn con đường, biến chiếc xe thành một con bọ nhỏ đang len lỏi vào tận cùng ruột gan của khu rừng. Tiếng máy xe bắt đầu gằn mạnh hơn khi leo qua một con dốc nhỏ, rồi bất ngờ khựng lại. Phía trước họ, ẩn hiện sau màn sương chiều bảng lảng, là một hàng rào sắt cao quá đầu người, đã hoen gỉ và bị dây leo chằng chịt bủa vây. Phía sau hàng rào ấy, một hình dáng mờ ảo hiện ra, như một bức tranh cổ kính bị thời gian phai màu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Đến rồi,” Khánh thì thầm, giọng anh như bị nén lại bởi một thứ cảm xúc khó tả.
Ngôi nhà hiện ra trước mắt họ, một khối kiến trúc Pháp cổ pha nét Việt, ba tầng lầu đồ sộ, với những khung cửa sổ hình vòm đã vỡ toang, và mái ngói âm dương đã rêu phong. Nó không chỉ cũ kỹ, mà còn mang vẻ cô độc, trầm mặc, như thể đang hờn dỗi thời gian đã lãng quên nó. Từng đường nét kiến trúc tuy đã tàn phai, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp kiêu sa của một thời vàng son, nay chỉ còn là cái bóng của quá khứ. Mùi ẩm mốc, mục nát và một chút hương hoa lạ lùng, khó gọi tên, phảng phất trong không khí. Tiếng chim rừng gọi nhau rời rạc, rồi đột ngột im bặt, như thể bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng của ngôi nhà.
Khánh xuống xe trước, đẩy cánh cổng sắt nặng trịch đã bị rỉ sét ăn mòn. Tiếng kẽo kẹt rợn người của kim loại ma sát vang vọng khắp khu rừng, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang thức giấc. Cỏ dại mọc lút đầu người, che khuất lối đi. Từng bước chân của họ giẫm lên lớp lá khô mục nát, tạo ra những âm thanh rột roạt đều đặn, phá vỡ sự im lặng đã tồn tại hàng thập kỷ. Mai rụt rè nhìn quanh. “Anh có chắc là ngôi nhà này chưa có ai vào thăm không, Khánh?” cô hỏi, giọng cô nhỏ hơn bình thường. “Cỏ mọc um tùm, nhưng em có cảm giác như lối vào này… có vẻ đã bị đạp qua rồi.” Cô chỉ tay vào một vệt cỏ dại bị dạt sang hai bên, không tự nhiên như những chỗ khác. Một chi tiết rất nhỏ, nhưng đủ để gieo một hạt giống nghi ngờ.
Khánh gạt tay, “Chắc là động vật thôi em. Có ai mà tìm được đến đây chứ.” Anh cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt anh cũng quét qua vệt cỏ một cách nhanh chóng. Anh lấy trong ba lô ra một con dao rựa, bắt đầu phát quang lối đi. Tùng và Lan cũng lục tục theo sau, mang theo đèn pin và túi đồ nghề. Lan huýt sáo một điệu nhạc vui tươi, nhưng âm thanh đó nhanh chóng bị không gian rộng lớn và sự im lặng nuốt chửng, chỉ còn lại sự lạc lõng.
Mất gần một tiếng đồng hồ, họ mới dọn dẹp được một lối đi nhỏ dẫn vào tận sân. Ngôi nhà hiện ra rõ nét hơn trong ánh sáng nhập nhoạng của hoàng hôn. Những bức tường đá xám lạnh phủ đầy rêu phong, những cửa sổ mù lòa như đôi mắt vô hồn đang nhìn chằm chằm vào khu rừng. Một cây đa cổ thụ vươn những bộ rễ già nua, gân guốc ôm trọn một phần bức tường, như muốn kéo ngôi nhà xuống lòng đất.
“Trời ơi, nhìn nó kìa!” Lan thốt lên, giọng cô đầy vẻ kinh ngạc. “Không phải resort, mà là pháo đài thì đúng hơn.”
“Vẫn còn cơ hội mà,” Khánh đáp lại, giọng anh đã có chút phấn khích. “Tưởng tượng mà xem, quét dọn sạch sẽ, thêm chút ánh sáng… Nó sẽ lộng lẫy trở lại thôi.”
Họ đi vòng quanh ngôi nhà. Phía sau là một khu vườn rộng, có vẻ từng là một vườn cây ăn trái, giờ chỉ còn là những gốc cây khô trụi lá và những bụi cây dại mọc hoang. Một cái giếng cổ bằng đá nằm trơ trọi giữa vườn, miệng giếng bị một tấm ván gỗ mục nát che phủ. Mai tiến lại gần hơn, cảm nhận một luồng hơi lạnh phả lên từ dưới giếng, dù trời đang dần chuyển nóng bức. “Cảm giác như… có gì đó ở dưới đó,” cô khẽ rùng mình. “Như một hơi thở cổ xưa.”
Tùng bật đèn pin rọi xuống, ánh sáng cắt xuyên qua màn đêm đang xuống. “Chắc là nước tù đọng thôi. Yên tâm, có hệ thống lọc nước hiện đại là ổn hết.” Anh cố gắng tạo ra một không khí lạc quan, nhưng bàn tay anh lại vô thức siết chặt lấy chiếc đèn pin. Đột nhiên, một tiếng động lạ từ phía sau ngôi nhà vọng lại. Một âm thanh khô khốc, như tiếng gõ vào ván gỗ.
“Cái gì vậy?” Lan giật mình hỏi, khuôn mặt cô đã mất đi vẻ tươi tỉnh thường ngày.
Khánh lắng nghe, “Chắc là gió đập thôi. Nhà cũ mà.” Nhưng gió chiều lại chỉ xào xạc nhẹ nhàng qua kẽ lá, không đủ mạnh để tạo ra tiếng động lớn đến vậy.
Họ quyết định vào nhà. Cánh cửa chính bằng gỗ lim nặng nề, đã sờn màu và phủ đầy mạng nhện. Khánh dùng chìa khóa, tiếng kim loại cọ vào nhau rít lên, rồi một tiếng “cạch” nặng nề vang lên, phá vỡ sự im lặng. Cánh cửa hé mở, để lộ một hành lang tối tăm, sâu hun hút, tràn ngập mùi hương đặc trưng của những ngôi nhà cổ: mùi gỗ ẩm, mùi bụi bặm, và một mùi hương rất nhẹ, rất khó nhận biết, như mùi của hoa cúc trắng đã úa tàn, thoảng qua rồi biến mất.
Bên trong, không khí lạnh lẽo hơn hẳn so với bên ngoài. Lối vào là một sảnh rộng, với trần nhà cao vút, và một cầu thang gỗ xoắn ốc dẫn lên tầng trên, ẩn mình trong bóng tối dày đặc. Bàn thờ tổ tiên nằm ở vị trí trang trọng nhất, được chạm khắc tinh xảo, nhưng giờ đây đã phủ một lớp bụi dày, nến đã cháy trụi từ bao giờ, và bát hương chỉ còn tro tàn. Những tấm ảnh đen trắng của những người xa lạ trên bàn thờ, ánh mắt của họ như dõi theo từng cử động của nhóm bạn.
“Ôi trời, nhìn cái bàn thờ kìa,” Lan thì thầm, cô bất giác rụt rè, không còn vẻ bạo dạn như lúc nãy. “Cảm giác lạnh sống lưng thế nào ấy.”
Mai tiến lại gần bàn thờ, dùng ngón tay quẹt nhẹ lớp bụi trên một tấm ảnh. Khuôn mặt người phụ nữ trong ảnh mờ nhạt, nhưng đôi mắt dường như có một vẻ u buồn khó tả. “Đáng thương quá,” cô nói.
Khánh bật đèn pin điện thoại, soi sáng căn phòng. Những tấm màn cửa đã mục nát rủ xuống, che khuất tầm nhìn ra bên ngoài. Nội thất bên trong vẫn còn nguyên vẹn, nhưng bị bao phủ bởi một lớp bụi dày đặc, biến mọi thứ thành những cái bóng mờ ảo. Những bộ bàn ghế gỗ lim, tủ chén, và một chiếc đồng hồ quả lắc đứng sừng sững ở góc phòng, kim đã đứng im từ rất lâu.
“Mọi thứ đều khá nguyên vẹn nhỉ,” Khánh nói, giọng anh pha chút ngạc nhiên. “Cứ như thể người ta bỏ đi chỉ mới hôm qua vậy.”
Tùng bắt đầu lắp đặt chiếc camera nhỏ ở góc phòng khách, có khả năng quay hồng ngoại và ghi âm. “Chúng ta sẽ dựng trại ở đây đêm nay. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu khảo sát chi tiết.”
Trong lúc Tùng đang loay hoay với thiết bị, Lan và Khánh đi vào căn bếp kế bên để kiểm tra nguồn nước. Mai ở lại sảnh chính, cô vẫn đứng trước bàn thờ tổ tiên. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng cô. Mùi hương hoa cúc trắng lại thoảng qua, lần này rõ ràng hơn, như thể ai đó vừa đặt một bó hoa tươi lên bàn thờ. Nhưng đó chỉ là tro tàn và bụi bặm. Cô nhìn kỹ lại bát hương, rồi đến các tấm ảnh trên bàn thờ. Mọi thứ đều bất động, nhuốm màu thời gian. Thế nhưng, cô có cảm giác như tấm ảnh của người phụ nữ ban nãy, đôi mắt ấy... hình như đã nhìn thẳng vào cô, chứ không phải nhìn ngang như lúc nãy. Một ý nghĩ điên rồ lướt qua tâm trí cô.
Cô đưa tay lên dụi mắt, nghĩ rằng mình đã nhìn lầm. Khi mở mắt ra, mọi thứ lại trở về vị trí cũ. Người phụ nữ trong ảnh vẫn nhìn nghiêng.
Cô tự nhủ: "Chắc là do ánh sáng yếu và mình quá nhạy cảm thôi."
Đúng lúc đó, một âm thanh rất khẽ, như tiếng sột soạt của vải lụa, vọng lại từ phía cầu thang gỗ xoắn ốc dẫn lên tầng hai. Mai giật mình quay lại. Cầu thang chìm trong bóng tối, không có một tia sáng nào lọt tới. Cô bật đèn pin điện thoại, rọi lên. Từng bậc gỗ tối màu, phủ đầy mạng nhện, hiện ra. Không có gì ở đó. Chỉ là sự tĩnh lặng của ngôi nhà.
“Chắc là gió thôi,” cô thì thầm, cố gắng trấn an bản thân. Nhưng cánh cửa chính đã khép hờ, và không có một luồng gió nào đủ mạnh để tạo ra âm thanh như vậy.
Cô quay lại bàn thờ, cố gắng xua đi cảm giác bất an. Bỗng nhiên, chiếc đồng hồ quả lắc ở góc phòng, cái đồng hồ đã đứng im từ bao giờ, bất ngờ phát ra một tiếng tích tắc rất khẽ. Chỉ một tiếng, rồi lại im bặt. Như một trái tim ngừng đập, rồi bất ngờ nảy một nhịp, rồi lại rơi vào cái chết. Mai đứng sững sờ. Toàn bộ cơ thể cô căng cứng.
“Khánh! Tùng! Lan!” cô gọi, giọng cô run rẩy.
Tiếng động trong bếp dừng lại. Lan ló đầu ra, vẻ mặt khó hiểu. “Gì vậy Mai? Em làm gì mà kêu dữ vậy?”
“Anh nghe thấy không? Cái đồng hồ…” Mai cố gắng nói, nhưng giọng cô nghẹn lại.
Khánh và Tùng bước ra, nhìn cô dò hỏi. Tùng nhìn chiếc đồng hồ. “Đồng hồ nào? Có thấy gì đâu?”
“Nó… nó tích tắc,” Mai nói, chỉ tay vào chiếc đồng hồ. “Chỉ một cái thôi, rồi nó im bặt.”
Tùng bật đèn pin rọi vào đồng hồ, kiểm tra kỹ lưỡng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Mùi Hương Lạ Giữa Phế Tích
8,609 từ
🔒 Đăng nhập
7
Đôi Mắt Tĩnh Lặng
10,633 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Thì Thầm Từ Cổ Vật
9,994 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ám Ảnh Từ Trang Giấy Vàng
9,762 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Mực Vàng Vọt
7,714 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Nguyền Trầm Lắng
9,078 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Đêm Thổn Thức
9,709 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vũng Lầy Thở Hổn Hển
11,149 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Nguyền Từ Đáy Vực
12,225 từ
🔒 Đăng nhập
15
Dưới Lớp Bùn Thức Giấc
12,277 từ
🔒 Đăng nhập
16
Hố Đen Nuốt Chửng Hồn
8,977 từ
🔒 Đăng nhập
17
Hơi Thở Từ Đáy Đầm
8,168 từ
🔒 Đăng nhập
18
Ánh Mắt Từ Bùn Đen
11,014 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Ru Từ Cõi Mục
10,061 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hương Nhang Cuối Cùng
12,192 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.