"Đừng quay lại," giọng nói trầm như gầm gừ từ phía sau khiến Nhã Linh dừng lại, tim như ngừng đập. Hơi thở của cô thoát ra thành từng đám khói mờ mịt trong cái lạnh thấu xương của đêm Sài Gòn. Mùi nước mưa hòa cùng hương cà phê phả vào mặt, nhưng tất cả dường như tan biến, chỉ còn lại sự đặc quánh của nỗi sợ.
Cô không dám nhìn lại. Mẹ từng bảo "những gì đã phát ra tiếng, đừng bao giờ quay lại nhìn." Nhưng đôi chân cô, đã bị sự thôi thúc lôi cuốn, từng bước từng bước tiến về phía giọng nói ấy. Ngay cả khi cảm giác cổ họng nghẹn lại, Nhã Linh vẫn phải quay đầu. "Tại sao anh lại ở đây?" Câu hỏi bật ra như phản xạ, nhưng cô biết rõ đáp án.
Anh đứng đó, lưng dựa vào cây cột điện, ánh đèn vàng hắt lên gò má cao và chiếc áo khoác đen, toát ra vẻ lạnh lùng như cái đêm này. "Để bảo vệ em." Đôi mắt của anh, sắc như dao, nhưng lại ánh lên thứ cảm xúc mà cô không thể định nghĩa. Sợ hãi hay quyến rũ? Cô không biết nữa.
"Có cần phải bảo vệ tôi không?" Cô thách thức, trong lòng không ngừng sôi sục. Trái tim như từng nhịp đập một, không chịu ngừng lại khi nhìn vào ánh mắt anh — một vực sâu không đáy. Từ những tháng ngày sống trong thành phố này, cô đã học được cách tự bảo vệ mình, để không trở thành miếng mồi cho những con sói khác. Nhưng anh… anh không như những kẻ dám chà đạp lên người khác, anh là một con sói đội lốt người, tàn nhẫn với thế giới xung quanh nhưng lại bình thản với cô.
"Em muốn đi đâu trong đêm như thế này?" Anh hỏi, giọng điệu lại mang chút gì đó như đang thăm dò.
"Kệ tôi," Nhã Linh lùi lại một bước, nhưng không đủ để thực sự tránh xa anh. Hơi thở của anh, mùi đàn hương nhè nhẹ, quẩn quanh trong không khí. Những kỷ niệm vụn vặt về cuộc đời cô xô dạt trong tâm trí — những đêm mệt mỏi sau giờ làm, những cuộc họp nhàm chán và cả những mối quan hệ lưng chừng. Nhưng giờ, mọi thứ như mờ nhạt đi khi bất chợt cô nhận ra, anh không phải một điều gì đó nguy hiểm, mà là một phần của câu chuyện cô không thể né tránh.
"Đêm nay, không ai có thể cứu em ngoài tôi." Câu nhấn mạnh như một lời hứa hẹn, dù chẳng có gì chắc chắn. Cái lạnh se sắt trên bả vai khiến cô rùng mình, nó không chỉ từ thời tiết mà còn từ ánh mắt không thể từ chối kia.
Nhã Linh cứng người lại, đầu óc xoay vòng với ý nghĩ liệu có nên tin tưởng vào một con sói. Cô đã sớm học được rằng những lời hứa thường dễ bị gió cuốn đi. Nhưng khi ánh mắt anh quét qua, cô cảm nhận được một sự ấm áp lạ kỳ, cứ như thể trái tim cô đang đập theo nhịp điệu của một bản nhạc không hề có lời.
