Trong màn đêm u tối, nơi những linh hồn oan khuất còn vương vấn trần gian
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lời Ru Từ Mộ — Đọc thử miễn phí
Kinh doanh oan hồn, nói ra thì nghe ghê rợn, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một cái nghề mưu sinh. Như bao kẻ khác trong cái cõi nhân gian đầy rẫy những lo toan, tôi, Phàm Long, cũng phải kiếm miếng cơm manh áo. Người ta gọi tôi là Thầy, Thầy Long. Nhưng tôi tự thấy mình không hề có dáng dấp gì của một bậc thầy cả. Chẳng qua tôi may mắn hơn kẻ khác, hoặc cũng có thể là tôi kém may mắn hơn, khi mang theo một cái “vận” đặc biệt. Vận thấy, vận nghe, vận cảm được những thứ mà người thường cả đời cũng chẳng muốn một lần chạm phải.
Đêm đó, như mọi đêm, căn phòng nhỏ trên tầng hai của tôi chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh đèn dầu leo lét từ chiếc đèn treo tường cũ kỹ là đủ để phác họa bóng dáng những chồng sách cổ, những hũ sành đựng thảo dược lạ, và tấm bàn thờ gia tiên khiêm nhường đặt ở một góc. Tôi ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ lim đã sờn bóng vì thời gian, ngón tay mân mê một chuỗi hạt bồ đề đen nhánh, cố gắng đọc những nét chữ li ti trên một cuộn giấy da cũ kỹ. Mùi hương của đất ẩm và trầm hương cháy dở vẫn vương vấn khắp phòng, một mùi hương tôi đã quá quen thuộc, đến nỗi nó trở thành một phần của không khí, của hơi thở. Tiếng đồng hồ quả lắc dưới nhà tích tắc đều đặn, một nhịp điệu khô khan, đếm từng khắc trôi qua của một cuộc đời chẳng mấy khi bình yên. Ngoài cửa sổ, tiếng dế đêm rả rích, hòa cùng tiếng gió rì rào luồn qua những tán cây cổ thụ ngoài vườn. Mọi thứ đều quen thuộc, tĩnh mịch.
Chỉ có điều, tối nay, có một sợi tóc đen rất dài, không biết từ đâu, lại mắc vào giữa trang sách tôi đang đọc. Sợi tóc rất mỏng, mảnh như tơ, nhưng nó nằm đó, vắt ngang dòng chữ, một cách đầy cố ý. Tôi thoáng giật mình. Trong nhà này, ngoài tôi ra, không có ai khác mang tóc dài. Mẹ tôi đã mất từ lâu. Tóc tôi thì cắt ngắn, gọn gàng. Chiếc đèn dầu bỗng nhiên nhấp nháy một cái, rồi lại ổn định. Tôi khẽ thở ra, gạt sợi tóc sang một bên, cố tập trung lại vào dòng chữ. Nhưng rồi, tôi lại ngửi thấy một mùi hương thoảng qua, mùi hoa cúc trắng. Rất nhẹ, như chỉ có trong trí tưởng tượng. Mùi cúc trắng, như thể có ai đó vừa đặt một bó hoa tươi lên bàn thờ. Nhưng tôi nhớ rõ, tôi chưa từng cắm hoa cúc trắng vào hôm nay. Mấy ngày nay tôi chỉ mua huệ trắng. Tôi nhíu mày. Mùi hương đó đến rồi đi, nhanh như một cơn gió thoảng qua. Nhưng nó đủ để gieo vào lòng tôi một nỗi bứt rứt khó tả.
Đêm dần khuya, khi tiếng tích tắc của đồng hồ đã hòa vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một tiếng gõ cửa vang lên. Rất khẽ. Ba tiếng gõ. Không dồn dập, không vội vã. Như một lời chào hỏi, hay một sự thử thách. Tim tôi khẽ hẫng đi một nhịp. Giờ này, ai còn đến tìm tôi? Cửa chính đã đóng khóa từ chập tối. Lời nguyền trong nghề của tôi là không được phép làm lễ sau 9 giờ tối, và khách đến thì càng không được tiếp sau giờ đó. Tôi đặt cuộn giấy da xuống, để chuỗi hạt bồ đề lên trên, khẽ đẩy ghế đứng dậy. Tiếng ghế gỗ cọt kẹt phá vỡ sự im lặng. Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này hai tiếng, như đợi chờ một lời hồi đáp. Tôi nín thở.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tôi bước xuống cầu thang gỗ cũ kỹ, mỗi bước chân đều tạo ra những âm thanh cót két quen thuộc. Bóng tối dưới nhà nuốt chửng ánh đèn dầu từ trên lầu rọi xuống, khiến lối đi trở nên âm u hơn bao giờ hết. Tôi cảm giác như có ai đó đang dõi theo từ những góc khuất, những cái bóng đổ dài của đồ đạc bỗng trở nên sống động và kỳ lạ. Hơi lạnh đột ngột ập đến, không phải cái lạnh của gió đêm, mà là một sự ớn lạnh từ bên trong, luồn qua da thịt. Tóc gáy tôi khẽ dựng đứng. Tôi vươn tay bật công tắc đèn dầu hỏa ở dưới nhà, một thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe, chỉ đủ để chiếu sáng lờ mờ khung cửa gỗ sẫm màu.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy một bóng người lờ mờ đứng đó, không rõ hình dạng, chỉ thấy một vệt đen sẫm hơn cả bóng đêm. Tim tôi đập nhanh hơn. Tôi cố gắng bình tĩnh, hỏi vọng ra: "Ai đó?"
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua kẽ cửa, nghe như một tiếng thở dài. Mùi hoa cúc trắng lại thoảng qua, lần này rõ ràng hơn, như thể bó hoa đang ở ngay ngoài cửa. Tôi lại hỏi, giọng kiên định hơn: "Ai đấy? Giờ này không tiếp khách."
Một tiếng động khe khẽ vang lên. Không phải tiếng người nói, mà là tiếng gì đó như tiếng vải vóc sột soạt, rồi một vật gì đó nhỏ bé, tròn tròn, lăn nhẹ trên sàn gạch qua khe cửa vào trong nhà. Tôi cúi xuống nhìn. Đó là một viên bi ve bằng thủy tinh, màu xanh ngọc bích, có những đường vân xoáy như một dải ngân hà thu nhỏ. Một viên bi ve trẻ con.
Nhà tôi không có trẻ con. Và tôi cũng chẳng có cháu chắt gì để bi ve lại lạc vào đây. Tôi nhặt viên bi lên, cảm giác lạnh lẽo từ nó truyền vào lòng bàn tay tôi. Cùng lúc đó, một giọng nói khẽ khàng, yếu ớt, như hơi thở phả vào tai tôi qua khe cửa, thì thầm: "Cứu... cứu con bé..."
Giọng nói đó không phải của một người trưởng thành. Giọng trẻ con, trong trẻo nhưng đầy bi thương, như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Nó vang lên rất gần, nhưng lại rất mơ hồ, như thể đến từ một thế giới khác.
Tôi lập tức bật cửa, mạnh đến nỗi chiếc bản lề cũ kêu lên cọt kẹt. Bên ngoài, không có ai. Chỉ có màn đêm đặc quánh và tiếng gió vẫn rì rào. Viên bi ve xanh ngọc bích vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, lạnh ngắt. Tôi nhìn ra khoảng sân trước nhà, nơi những chiếc lá khô xào xạc theo gió. Không một bóng người. Chỉ có sự trống rỗng và một nỗi cô quạnh đến rợn người.
Tôi khép cửa lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng trẻ con thì thầm vẫn văng vẳng bên tai, "Cứu... cứu con bé..." Đó không phải là ảo giác. Đó là một lời cầu cứu chân thật. Một vong hồn. Nhưng là của ai? Và con bé nào? Viên bi ve trong tay tôi bắt đầu ấm lên một cách lạ lùng, rồi lại lạnh đi. Tôi đặt nó lên bàn, dưới ánh đèn dầu. Ánh sáng chiếu vào viên bi, khiến nó lấp lánh như có một ngọn lửa nhỏ đang cháy bên trong.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng căn phòng khách, tôi vẫn ngồi trầm tư bên bàn, mân mê viên bi ve. Mùi hoa cúc trắng đã tan biến, chỉ còn lại mùi trầm hương quen thuộc. Tiếng gõ cửa vang lên, lần này dồn dập và rõ ràng hơn nhiều. Không phải tiếng gõ của ma quỷ, mà là của người sống.
Tôi mở cửa. Trước mặt tôi là một người phụ nữ trạc ngũ tuần, gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu sẫm, quần lụa đen, trông rất lam lũ. Trên tay bà ôm một chiếc bọc vải cũ kỹ. Từ người bà tỏa ra một mùi hương rất đặc trưng, mùi của đất ẩm và hương nhang, mùi của sự tuyệt vọng và nỗi ám ảnh. Đây chính là thứ mùi tôi đã ngửi thấy tối qua, nhưng mờ nhạt hơn. Như thể tối qua, chính cái mùi này đã đứng trước cửa nhà tôi.
Bà cúi đầu chào, giọng run run: "Thưa Thầy Long, tôi có việc muốn nhờ."
Tôi gật đầu, mời bà vào. Bà ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện, tay siết chặt chiếc bọc vải đến trắng bệch. Tôi đặt trước mặt bà chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm.
"Bà tên gì?" tôi hỏi, giọng điềm tĩnh.
"Dạ, tôi là Lụa. Ở làng Mây Trôi."
Làng Mây Trôi. Một cái tên gợi cảm giác xa xôi, mờ ảo. Nghe đồn, nơi đó có nhiều núi đá vôi dựng đứng, quanh năm mây mù bao phủ, như một chốn bồng lai tiên cảnh bị lãng quên. Cũng nghe đồn, nơi đó cổ hủ, giữ nhiều hủ tục, những chuyện ma quỷ không phải là điều hiếm lạ.
Bà Lụa nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ cầu xin. "Thưa Thầy, tôi nghe danh Thầy đã lâu. Chuyện là... nhà tôi bị ám."
"Kể tôi nghe," tôi nói, tay vuốt nhẹ viên bi ve trên bàn. Ánh mắt bà Lụa chợt dừng lại trên viên bi, một thoáng ngạc nhiên, rồi chuyển thành sợ hãi. Bà lắc đầu nhẹ, như muốn xua đi một ý nghĩ nào đó.
"Dạ... chuyện là thế này, thưa Thầy. Con gái tôi, nó tên là Lan, mới mất cách đây ba tháng. Nó... nó chết trẻ, lại chết một cách tức tưởi. Từ hồi nó mất, nhà tôi cứ bị quấy phá liên miên." Giọng bà nghẹn lại.
"Chết tức tưởi?" Tôi hỏi, đẩy chén trà về phía bà.
Bà Lụa hớp một ngụm trà nóng, rồi nói tiếp, như muốn trút hết gánh nặng trong lòng: "Nó bị chết đuối, thưa Thầy. Ở cái hồ sau làng. Người ta bảo nó tự vẫn, nhưng tôi biết con bé không phải loại người yếu đuối như vậy. Nó luôn vui vẻ, yêu đời. Vậy mà..." Bà ngừng lại, hai vai run lên bần bật.
"Và chuyện quấy phá thế nào?"
"Dạ... ban đầu chỉ là mấy chuyện vặt vãnh. Tiếng động lạ lúc nửa đêm, đồ đạc tự nhiên đổ vỡ. Rồi thì... rồi thì tôi thường xuyên nghe tiếng con bé gọi mẹ. Tiếng ru con của nó vang lên trong đêm. Tiếng ru bài hát mà nó hay ru con búp bê hồi nhỏ. Cứ như thể nó vẫn còn sống, Thầy ạ. Cứ như thể nó vẫn còn loanh quanh đâu đó trong nhà."
Mùi hoa cúc trắng lại thoảng qua một lần nữa. Rõ ràng và gần gũi. Lần này không chỉ là mùi hương, tôi còn cảm thấy một làn hơi lạnh lướt qua gò má mình, nhẹ như một cái chạm tay. Tôi liếc mắt nhìn viên bi ve. Nó bỗng nhiên phát ra một ánh sáng xanh nhạt, rồi lập tức tắt ngấm.
Bà Lụa tiếp tục, giọng càng lúc càng nhỏ đi, nhưng ánh mắt bà lại càng lúc càng lộ rõ sự kinh hoàng: "Ban đêm, tôi thường thấy bóng nó lướt qua hành lang. Lúc thì đứng ở cuối giường nhìn tôi. Lúc thì ngồi vuốt ve con búp bê cũ của nó ở góc nhà. Rồi... rồi có lần, tôi tỉnh dậy giữa đêm, thấy nó đang ngồi trên bàn thờ, vuốt ve di ảnh của chính nó. Đôi mắt nó nhìn tôi, không một chút biểu cảm. Lạnh lẽo lắm, Thầy ạ."
Tôi im lặng lắng nghe. Những chi tiết bà Lụa kể đều rất quen thuộc với những trường hợp vong linh vương vấn. Nhưng điều khiến tôi để tâm là chi tiết về di ảnh. "Di ảnh của chính nó?"
Bà Lụa gật đầu, giọng đầy u uất. "Con bé chết bất ngờ, chẳng kịp có một tấm ảnh ra hồn. Người nhà làm đám tang, chỉ có bức ảnh thẻ cũ kỹ chụp hồi nó học cấp hai. Vậy mà... sau hôm đó, tôi lên bàn thờ thắp nhang, lại thấy một tấm ảnh khác. Tấm ảnh của nó, chụp khi lớn hơn, tươi tắn hơn. Nhưng đôi mắt trong ảnh... lại buồn lắm, Thầy ạ. Buồn như thể đang khóc thầm."
Đây là lúc tôi thấy rõ ràng hơn. Chi tiết về tấm ảnh. Một di ảnh không tồn tại trước đó. Một vong linh có khả năng thay đổi thế giới vật chất. Hoặc, là một loại vong linh khác, mạnh hơn, tinh quái hơn. Hoặc, còn một bí mật gì đó ẩn giấu đằng sau cái chết của cô bé Lan. "Bà có mang theo ảnh của cô bé không?" tôi hỏi.
Bà Lụa run rẩy mở chiếc bọc vải. Bên trong là một tấm ảnh đen trắng, cũ kỹ. Ảnh của một cô gái trẻ, đôi mắt to tròn, nụ cười hiền hậu. Mái tóc dài thướt tha. Không có nét gì gọi là u buồn. Đây là tấm ảnh thẻ bà vừa nói.
"Tấm này là ảnh thẻ, Thầy ạ. Còn tấm kia... tấm kia không phải." Bà rụt rè lấy từ bọc ra một tấm ảnh khác.
Tôi cầm lấy tấm ảnh. Tấm này rõ ràng hơn, được chụp chuyên nghiệp hơn. Cô gái trong ảnh trông lớn hơn, khuôn mặt vẫn xinh đẹp, nhưng đôi mắt, đúng như lời bà Lụa nói, lại phảng phất một nỗi buồn xa xăm, thăm thẳm, như thể chứa đựng cả một bầu trời mưa. Đặc biệt, mái tóc của cô gái trong tấm ảnh này lại được búi cao, khác hẳn với mái tóc dài buông xõa trong ảnh thẻ.
"Bà chắc là cùng một người không?" Tôi hỏi, trong lòng dấy lên một sự bất an.
"Chắc chứ, Thầy. Mấy ai lầm được con ruột mình." Giọng bà Lụa có chút oán trách, nhưng ánh mắt bà lại nhìn chằm chằm vào mái tóc búi cao trong ảnh, như thể đó là một chi tiết mới bà chưa từng để ý.
Tôi đưa tay chạm vào mái tóc búi cao trong ảnh. Một cảm giác lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay tôi. Và rồi, một điều kỳ lạ xảy ra. Đôi mắt của cô gái trong ảnh, vốn đang nhìn thẳng vào tôi, bỗng nhiên chậm rãi di chuyển, liếc nhẹ sang một bên, như thể cô ấy đang nhìn một thứ gì đó vô hình, nằm ở phía bên phải của tôi. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi vội vàng đặt tấm ảnh xuống. Bà Lụa, dường như cũng cảm nhận được sự bất thường, hít một hơi thật sâu.
"Tấm ảnh này... nó không bình thường, Thầy ạ," bà thì thầm.
"Bà có chắc là không ai mang tấm ảnh này về nhà không?" tôi hỏi, giọng hơi khàn.
Bà Lụa lắc đầu quầy quậy. "Không, Thầy. Không ai cả. Từ hồi con bé mất, nhà tôi chỉ toàn buồn bã lo tang ma. Tấm ảnh này tự nhiên xuất hiện trên bàn thờ. Giống như... nó tự đến vậy."
Tôi nhìn vào mắt bà Lụa. Trong đó là sự sợ hãi tột cùng, nhưng cũng có một sự cương quyết. Bà không đến đây chỉ để than vãn. Bà muốn một lời giải đáp. Và hơn cả, bà muốn sự bình yên cho đứa con gái đã mất, và cho chính mình. Viên bi ve xanh ngọc bích trên bàn bỗng lăn nhẹ một vòng, rồi dừng lại ngay trước mép chén trà của bà Lụa. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Hay một thông điệp? Tôi cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ viên bi đó, một sự liên kết không thể giải thích được với câu chuyện của bà Lụa. Có lẽ, vong hồn của con bé mà tôi
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Hương Thơm Lạ Kỳ
9,984 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vết Trong Im Lặng
8,617 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Thì Thầm Từ Bàn Thờ Cũ
11,042 từ
🔒 Đăng nhập
9
Phần 9
6,002 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Khế Ước Của Dĩ Vãng
9,200 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Nguyền Hiện Hữu
5,845 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hơi Lạnh Từ Sâu Thẳm
10,364 từ
🔒 Đăng nhập
13
Chân Tướng Dưới Trăng
10,755 từ
🔒 Đăng nhập
14
Dưới Mắt Oan Hồn
10,826 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vực Sâu Bên Trong
10,815 từ
🔒 Đăng nhập
16
Tiếng Thở Của Quá Khứ
11,498 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Nguyền Từ Cội Rễ
10,685 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Kêu Gọi Từ Huyết Mạch
11,553 từ
🔒 Đăng nhập
19
Khế Ước Huyết Mạch
12,405 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khế Ước Đổi Mạng
8,227 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.