"Người chết không bao giờ trở lại, nhưng họ có thể để lại những dấu vết không thể xóa nhòa."
Câu nói ấy như một lời lẽ mỉa mai, vang vọng trong đêm đen khi ánh đèn đường mờ nhạt chiếu xuống một thi thể nằm co quắp bên dòng sông Hồng. Đó là cái chết thứ ba trong tuần, và gần như không ai để ý, nhưng với Đàm Kỳ, một thám tử nổi tiếng với khả năng quan sát tinh tế và suy luận sắc bén, điều này không thể xảy ra một cách ngẫu nhiên.
Kỳ ngồi trong chiếc xe hơi cũ kỹ, quan sát dòng người hối hả qua lại trên cầu Long Biên. Ánh đèn vàng lấp lánh phản chiếu trên mặt nước, nhưng dưới lớp ánh sáng ấy, một bóng đen như đang chờ đợi, từ từ lặng lẽ đến gần. Đàm Kỳ thở dài, chạm tay vào những mảnh giấy vụn ghi chép sau khi phỏng vấn những người xung quanh. Mỗi nạn nhân đều có một quá khứ bí ẩn, và những cái chết của họ đều mang lại một thông điệp nào đó.
“Mày có tin vào cái gọi là ‘Người Bóng Bay’ không?” Giọng nói của Tuấn, một đồng nghiệp kiêm bạn thân, vang lên trong điện thoại. Kỳ nhếch môi: “Chưa bao giờ. Nhưng tao tin vào những gì tao thấy.”
“Đang ở đâu?” Tuấn hỏi tiếp, giọng điệu lấp lửng, như thể đang lẩn tránh một điều gì đó. “Gần cầu Long Biên. Nhìn xuống sông Hồng.”
“Tao biết mày thích cái đẹp, nhưng giờ không phải lúc để ngắm cảnh đâu. Đi làm đi.” Tuấn cắt ngang. “Lần này mày phải cẩn thận. Nói thật, tao có cảm giác không ổn về cái chết này.”
Kỳ gật đầu, nhưng trong lòng, sự tò mò vẫn cháy bỏng. Cô quyết định bước xuống xe, tiến lại gần hiện trường vụ án. Những mảnh vỡ của cuộc đời nạn nhân như đang thầm thì bên tai cô. Cảnh sát đã có mặt, nhưng những câu hỏi chưa được giải đáp, những chi tiết chưa được làm rõ như một bức tranh còn dang dở.
“Thưa cô, không nên ở đây.” Một viên cảnh sát trẻ tuổi lên tiếng, ánh mắt nghiêm túc. Kỳ không thể không mỉm cười: “Tôi là Đàm Kỳ. Thám tử.”
Viên cảnh sát ngần ngại, nhưng sau đó nhượng bộ. “Được rồi, nhưng cô phải giữ khoảng cách.”
Kỳ tiến đến gần hơn, ánh mắt sắc bén như kim châm đã quét qua thi thể. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, trên tay vẫn còn giữ chặt một chiếc bóng bay màu đỏ, đã xẹp. Một chi tiết kỳ lạ, phải không? Chiếc bóng bay như tượng trưng cho một điều gì đó đã mất.
