“Một người phụ nữ chết trong một căn phòng khóa kín chỉ có khóa bên trong.”
Đó là câu đầu tiên mà Tiểu Vi nghe thấy từ miệng của đồn trưởng Ngọc, và ngay lập tức, cô cảm thấy những cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tiểu Vi, pháp y trẻ tuổi nhưng đầy kiên định, đã chứng kiến không ít những vụ án thương tâm từ khi bắt đầu nghề. Nhưng lần này, có điều gì đó đặc biệt. Cô đã từng nghĩ mình có thể xử lý mọi thứ, nhưng lần này lại là một câu chuyện không chỉ dừng lại ở những số phận bi thảm.
“Có dấu hiệu gì không, thưa đồn trưởng?” Tiếng nói của cô bình tĩnh nhưng bên trong lại là một cơn cuồng phong. Cô không thể nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần hỏi câu này, nhưng mỗi lần đều như một cái đinh ghim vào tâm trí, đọng lại sự lo âu không tên.
“Không một dấu vết nào, Tiểu Vi. Như thể cô ấy tự biến mất... nhưng chỉ là một căn phòng kín.” Đồn trưởng Ngọc khoanh tay, bộc lộ sự căng thẳng. “Cô cần phải xem xét kỹ lưỡng.”
“Mở cửa ra!” Tiểu Vi hô lớn, bước vào căn phòng ẩm thấp, ánh sáng mờ mờ từ chiếc đèn neon lờ mờ. Không khí trong phòng đầy mùi ẩm mốc, cùng với sự nặng nề của cái chết. Cô đi đến giữa căn phòng, nơi có một chiếc giường ngủ bừa bộn và một chiếc gương cũ. Phía dưới gương, cô chợt nhận thấy một mảnh giấy nhỏ, ẩm ướt. “Hãy nhìn vào gương, tôi sẽ đến.” Câu chữ này như một lời gọi từ cõi tăm tối.
Bên ngoài, đồn trưởng Ngọc nhíu mày. “Cô làm gì vậy? Đừng có tự ý...”
“Im lặng!” Tiểu Vi đưa tay ra, tạm dừng tất cả. Cô đã nghe thấy tiếng thầm thì, như tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua, nhưng không giống như gió, mà lại nặng nề và đầy ám ảnh. Dường như có điều gì đó đang gọi cô từ cái gương, và một cảm giác quen thuộc trào dâng trong lòng cô. Những ký ức về mẹ, về những câu chuyện cổ tích mà mẹ đã kể trước khi ngủ chợt ùa về. Có phải những truyền thuyết ma quái mà mẹ từng nhắc đến chính là chìa khóa để giải mã điều này?
“Tiểu Vi!” Ngọc hối thúc, nhưng cô đã không thể rời mắt khỏi gương. Cô tiến đến gần, tay run rẩy đặt lên mặt gương lạnh lẽo. “Cô gái... cô ấy thực sự đã ở đây,” Tiểu Vi lẩm bẩm, như thể đang đối thoại với bóng hình mờ ảo phía trong.
Đột nhiên, một cơn gió thổi mạnh, và hình ảnh trong gương bắt đầu nhòe đi, sau đó biến mất. Cô cảm thấy như mình bị hút vào, giống như dòng chảy của thời gian cuốn đi, ánh sáng chói lóa. Mắt cô nhắm lại...
