Cô là người thừa kế của một gia tộc quyền quý, nhưng lại bị đánh tráo từ nhỏ và sống cuộc đời bình dị. Khi sự thật được phơi bày, cô phải trở về thế giới hào môn xa lạ. Anh, vị hôn phu bị ép buộc của cô, lại là người duy nhất nhìn thấy sự thuần khiết trong tâm hồn cô. Giữa vòng xoáy tranh giành quyền lực, liệu cô có thể giữ vững bản thân và tìm thấy tình yêu đích thực bên người đàn ông đã chấp nhận số phận thay đổi của mình?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đêm Định Mệnh Thay Đổi — Đọc thử miễn phí
Chiếc Mercedes đen thắng gấp, khiến đầu Như Ý giật mạnh về phía trước, va vào thành ghế da bọc nỉ mịn màng nhưng lạnh lẽo. Cô bám chặt lấy túi xách cũ kỹ, cố gắng hít thở khi mùi da mới và nước hoa đàn hương nồng nặc trong xe làm dạ dày cô quặn thắt. Cửa xe bật mở, một người đàn ông mặc vest đen, dáng người cao lớn nhưng khuôn mặt vô cảm, ánh mắt sắc như dao găm, nhìn thẳng vào cô, không một lời mời mọc, chỉ đơn thuần là một mệnh lệnh im lặng phải bước xuống. Ngoài kia, ánh đèn vàng vọt từ cổng biệt thự cổ kính hắt bóng lên những tán cây cổ thụ, tạo thành hình thù ma quái trên nền sân lát đá hoa cương. Gió đêm Sài Gòn mang theo hơi ẩm và mùi hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó bay đến, se lạnh một cách bất thường, như một lời chào đón đầy đe dọa. Tim cô thình thịch đập, như một con chim bị nhốt trong lồng ngực, cố gắng tìm lối thoát.
"Cô Như Ý, mời cô." Giọng hắn ta trầm đục, vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, ngữ điệu không chút cảm xúc, càng khiến cô rùng mình. Cô nhìn ra ngoài, thấy căn biệt thự sừng sững, ánh sáng hắt ra từ những ô cửa sổ kính lớn như đôi mắt đang dò xét. Đây không phải là nơi cô thuộc về, không phải là căn hộ tập thể cũ kỹ với mùi cơm canh mẹ nấu, hay quán cà phê nhỏ nơi cô làm thêm. Đầu ngón tay cô run rẩy bấu chặt vào quai túi, trong đầu cô, hình ảnh mẹ và Thảo My, cô bạn thân chí cốt, mờ dần như những ký ức xa xăm, bị nuốt chửng bởi sự choáng ngợp trước khung cảnh xa hoa đến lạnh lẽo này. Nước bọt khô khốc trong cổ họng, một vị mặn chát của nỗi sợ hãi bất chợt ùa lên đầu lưỡi.
"Tôi không biết các người là ai, cũng không biết tại sao tôi lại ở đây." Như Ý cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng âm cuối lại lạc đi, mỏng manh như sương khói. Người đàn ông vẫn đứng yên, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ lướt qua cô một cái rồi dừng lại ở một điểm vô định trên hàng cây, như thể cô chỉ là một vật cản nhỏ nhặt không đáng để tâm. Bên trong chiếc xe, tiếng động cơ vẫn rì rầm, tạo thành một bản nhạc nền u ám, đẩy sự căng thẳng lên cao. Cô hít sâu một hơi, mùi da thuộc trong xe giờ đây như một cái bẫy, giam hãm cô trong sự bí ẩn này. Cô nhớ lại, chỉ cách đây vài giờ, cô còn đang ngồi ở quán phở đầu hẻm, thưởng thức tô phở bò nghi ngút khói với mùi hành lá thơm lừng, tiếng xe cộ ồn ào và tiếng rao hàng quen thuộc của người bán xôi. Mọi thứ đã thay đổi quá nhanh, đến mức cô không kịp nhận ra mình đã bị kéo vào một thế giới hoàn toàn khác.
Một bàn tay to lớn, đeo găng tay trắng muốt, khẽ đặt lên vai cô, không mạnh bạo nhưng đủ để đẩy cô ra khỏi sự bấu víu vô hình vào cánh cửa xe. Như Ý giật mình, theo phản xạ lùi lại, nhưng không gian chật hẹp không cho phép cô kháng cự. Hơi ấm từ bàn tay ấy xuyên qua lớp vải áo thun mỏng, lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Mời cô vào, phu nhân đang chờ." Giọng nói đó, vẫn điềm tĩnh và vô cảm, như một lời tuyên án. Cô nhìn lên đôi mắt đen sâu không đáy của hắn, cảm nhận được một sự kiên quyết đến rợn người. Ánh đèn đường hắt lên đôi giày da bóng loáng của hắn, phản chiếu một vệt sáng chói mắt. Mọi giác quan của cô đều trở nên nhạy bén một cách đáng sợ: mùi nước hoa, tiếng động cơ, xúc giác từ bàn tay lạnh buốt, ánh sáng chói chang, và vị đắng nghét của cam chịu trong miệng.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Bước qua cánh cổng sắt chạm khắc tinh xảo, mỗi tiếng giày da của người đàn ông phía sau đều như gõ vào trái tim cô. Con đường lát đá sỏi dẫn vào trong biệt thự được chiếu sáng bởi những ngọn đèn lồng cổ điển, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa u ám. Mùi đất ẩm và cỏ dại xen lẫn mùi hoa ngọc lan dịu nhẹ trong không khí, như cố gắng xoa dịu sự lo lắng đang cào xé nội tâm cô. Cô bước đi, dáng người nhỏ bé lạc lõng giữa khung cảnh hùng vĩ ấy. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô tự nhủ, một câu thần chú vô nghĩa nhưng lại là điểm tựa duy nhất của cô lúc này. Đầu óc cô quay cuồng, không ngừng đặt câu hỏi: Ai là phu nhân? Họ muốn gì ở cô? Cô có đang gặp phải một trò đùa quái ác không?
Cánh cửa gỗ lim cao lớn mở ra, để lộ một đại sảnh rộng lớn, tráng lệ với đèn chùm pha lê rực rỡ, hắt ánh sáng lấp lánh lên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Một người phụ nữ trung niên, vận chiếc đầm lụa đen sang trọng, tóc búi cao quý phái, đang đứng chờ ở chân cầu thang uốn lượn. Bà ta có khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén quét qua Như Ý từ đầu đến chân, tựa như đang đánh giá một món hàng chứ không phải một con người. Mùi nước hoa hồng nhạt từ người bà thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi sáp đánh bóng đồ gỗ, tạo nên một không gian ngột ngạt đến khó thở. Tiếng nhạc cổ điển từ chiếc đàn piano lớn ở góc phòng vang lên khe khẽ, nhưng trong tai Như Ý, nó chỉ như một bản nhạc bi tráng, báo hiệu một điều chẳng lành.
"Cuối cùng con cũng về." Giọng người phụ nữ trầm ấm nhưng lạnh lẽo, như một con dao bọc nhung. Bà ta tiến lại gần, mỗi bước chân đều tao nhã và dứt khoát. Như Ý đứng chôn chân tại chỗ, ngón tay run rẩy bấu chặt vào mép áo. "Con... con là ai? Tôi không biết bà." Cô lắp bắp, nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho sự khó chịu. Dù đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu, nhưng cô không ngờ người phụ nữ này lại có vẻ mặt và giọng điệu xa lạ đến thế. Bà ta dừng lại cách cô chưa đầy một sải tay, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô, như cố gắng đọc vị từng suy nghĩ. Hơi thở của bà mang theo mùi trà thảo mộc thoang thoảng, một mùi hương tinh tế nhưng lại khiến Như Ý cảm thấy như bị bóp nghẹt.
Phu nhân khẽ nâng tay lên, một ngón tay đeo chiếc nhẫn kim cương lớn chạm nhẹ vào cằm Như Ý, nâng khuôn mặt cô lên đối diện với bà ta. Ánh đèn chùm rọi thẳng vào mắt cô, khiến cô nheo mắt lại. "Con không biết mẹ? Phải rồi, con đã bị đánh tráo khỏi vòng tay mẹ từ khi mới lọt lòng." Giọng bà ta mang theo một chút chua chát, một chút cay đắng, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng. Tim Như Ý co thắt lại một cái, như ai vắt khô nó ra. Đánh tráo? Cái gì cơ? Mọi thứ quanh cô như đổ sụp, tiếng đàn piano dường như cũng ngừng lại, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Ngón tay bà ta lạnh buốt trên da cô, một cảm giác xa lạ đến ghê người.
"Không thể nào... Mẹ tôi... Mẹ tôi là bà Hai bán chè ở đầu hẻm." Như Ý lùi lại, cố gắng thoát khỏi bàn tay đang giữ lấy cằm mình. Cô lắc đầu lia lịa, những sợi tóc mái chạm vào khóe môi, mang theo vị mặn của mồ hôi. Hình ảnh người mẹ khắc khổ với nụ cười hiền hậu, đôi bàn tay chai sần vì nấu chè, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Đó là mẹ của cô! Không thể có bất kỳ sự nhầm lẫn nào. Tiếng va chạm nhỏ của chiếc nhẫn vào răng cô khi cô lắc đầu càng làm cảm giác hoảng loạn tăng lên. Cô cảm thấy mùi khói xe và bụi bặm quen thuộc của con hẻm nhỏ như đang xa dần, bị thay thế bởi mùi nước hoa và sự lạnh lẽo của căn biệt thự này.
"Bà Hai bán chè? Con của bà ta? Ta xin lỗi, nhưng con là con gái ruột của Trần gia, là Trần Như Ý." Phu nhân buông tay, giọng nói trở nên cứng rắn hơn. Bà ta quay lưng lại, bước về phía ghế sofa bọc nhung đỏ thẫm. "Ngồi đi, chúng ta có rất nhiều chuyện cần nói." Ánh đèn phản chiếu lên chiếc vòng cổ ngọc trai lấp lánh trên cổ bà, tạo thành những vệt sáng lóa mắt. Như Ý đứng sững sờ, đầu óc trống rỗng. Trần Như Ý? Cô vẫn là Như Ý, nhưng cái tên Trần gia kia lại xa lạ đến mức khiến cô cảm thấy như đang nghe về một người hoàn toàn khác. Cô cảm thấy cổ họng mình khô khốc, muốn nói gì đó, nhưng không từ ngữ nào có thể thoát ra. Mùi gỗ đàn hương trong không khí giờ đây trở nên ngột ngạt đến khó chịu.
Trong vài tiếng đồng hồ tiếp theo, Như Ý ngồi đó, lắng nghe câu chuyện về cuộc đời mình bị đánh tráo một cách tàn nhẫn. Phu nhân, bà Trần Ánh Nguyệt, kể lại chi tiết về vụ bắt cóc khi cô còn là trẻ sơ sinh, về cuộc tìm kiếm ròng rã suốt hai mươi năm, và về người con gái giả mạo đã sống trong thân phận của cô – Hoàng Lan. Mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào trái tim Như Ý, tạo nên những vết thương không thể nhìn thấy nhưng lại đau buốt. Bà Nguyệt không một lần chạm vào cô, cũng không một lần nhìn thẳng vào mắt cô với sự ấm áp của một người mẹ sau hai mươi năm chia cách. Bà chỉ nhìn vào một điểm vô định trên tường, như thể đang đọc một bản báo cáo khô khan. Mùi trà hoa cúc từ tách trà đặt trên bàn thoang thoảng, nhưng Như Ý chỉ cảm thấy đắng ngắt.
"Vậy là, tôi phải rời bỏ mẹ của tôi, rời bỏ cuộc sống của tôi, để về đây?" Như Ý cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, dù nó vẫn run rẩy. Tay cô nắm chặt đến mức móng tay in hằn lên lòng bàn tay. "Bà Hai... bà ấy là người đã nuôi tôi lớn, đã dạy tôi biết yêu thương." Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kiềm nén, không để chúng rơi xuống. Sàn nhà đá cẩm thạch dưới chân cô lạnh buốt, như chính tâm hồn cô lúc này. Tiếng mưa lất phất bên ngoài cửa sổ kính lớn bắt đầu rơi, tạo nên một âm thanh buồn bã, hòa cùng tiếng nhạc cổ điển vẫn vang lên đều đều, khiến không gian càng thêm nặng nề.
Bà Trần Ánh Nguyệt nhấp một ngụm trà, không trả lời trực tiếp câu hỏi của cô. "Con phải chấp nhận sự thật này, Như Ý. Con là người thừa kế duy nhất của Trần gia. Con có trách nhiệm với gia tộc." Giọng bà ta điềm tĩnh, như thể đang nói về một thương vụ bạc tỷ chứ không phải về số phận của một con người. Như Ý cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Trách nhiệm? Cô chưa bao giờ hỏi về điều đó. Cô chỉ muốn một cuộc sống bình yên, bên cạnh người mẹ và bạn bè mà cô yêu thương. Hương vị trà thảo mộc giờ đây không còn thoang thoảng nữa, mà trở nên đậm đặc, như một lời nhắc nhở về sự kiểm soát đang bao trùm lấy cô.
"Nhưng còn Hoàng Lan? Cô ấy thì sao?" Như Ý hỏi, ánh mắt vô thức lướt qua bức ảnh gia đình đặt trên tủ rượu. Trong ảnh, một cô gái xinh đẹp, tóc dài uốn lượn, khuôn mặt tươi tắn, đang đứng giữa bà Nguyệt và một người đàn ông trung niên khác – có lẽ là cha cô. Cô gái ấy, Hoàng Lan, trông thật rạng rỡ và tự tin, như thể sinh ra đã thuộc về nơi này. Nụ cười trên môi Như Ý đông cứng, vẫn cười nhưng mắt không cười nữa. Cô gái trong ảnh mang một vẻ kiêu sa mà Như Ý chưa bao giờ có. Cô ấy đã sống cuộc đời của Như Ý, cuộc đời mà lẽ ra cô phải có. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, đếm từng giây trôi qua, như đếm ngược cho một sự thay đổi không thể đảo ngược.
Bà Nguyệt thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi nhưng không mang theo chút dịu dàng nào. "Hoàng Lan sẽ phải rời đi. Mọi thứ sẽ trở lại đúng vị trí của nó." Bà ta đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm mưa rơi. Bóng lưng bà ta thẳng tắp, cô độc. "Con sẽ được sắp xếp một phòng riêng, có người hầu chăm sóc. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu những buổi học nghi thức, lễ giáo. Con cũng cần chuẩn bị cho hôn ước của mình." Câu nói cuối cùng của bà như một tia sét đánh thẳng vào Như Ý, khiến cô hoàn toàn chết lặng. Hôn ước? Giữa lúc cô còn chưa kịp tiêu hóa được sự thật về thân phận, về gia đình, thì lại có thêm một "trách nhiệm" mới nặng nề hơn.
Như Ý không thể tin vào tai mình. Hôn ước? Với ai? Cô chưa từng yêu đương, chưa từng nghĩ đến việc kết hôn, ít nhất là không phải theo cách này. Đầu ngón tay cô run rẩy, cô giấu tay sau lưng, cố gắng che giấu sự hoảng loạn đang dâng trào. Mùi mưa trên bê tông nóng từ ngoài cửa sổ giờ đây như thấm vào tận xương tủy, lạnh buốt. Cô nhìn ra ngoài, qua lớp kính mờ hơi nước, những giọt mưa rơi tí tách trên mái kính, tạo thành những hình ảnh méo mó của thế giới bên ngoài. Một thế giới mà cô từng thuộc về, giờ đây lại xa vời vợi.
Một cô hầu gái trẻ, mặc đồng phục đen trắng, tiến đến khẽ khàng cúi chào. "Mời cô Như Ý lên phòng. Phu nhân đã cho chuẩn bị đầy đủ." Giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng Như Ý chỉ cảm thấy như một cỗ máy đang hoạt động theo lệnh. Cô lướt mắt qua bà Nguyệt, người vẫn đứng quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đã hoàn toàn quên mất sự hiện diện của cô. Không một lời trấn an, không một cái chạm tay, không một ánh mắt yêu thương. Đây là gia đình của cô? Gia đình mà cô đã bỏ lỡ suốt hai mươi năm? Cổ họng cô nghẹn lại, một vị đắng của sự cô đơn len lỏi vào từng tế bào.
Đêm đó, nằm trên chiếc giường king-size êm ái, với ga trải giường lụa mềm mại, Như Ý lại không tài nào chợp mắt được. Căn phòng rộng lớn, sang trọng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Sự Thật Đằng Sau
5,683 từ
🔒 Đăng nhập
7
Sự Thật Đằng Sau
10,454 từ
🔒 Đăng nhập
8
Chạm Nhẹ Đổi Thay
15,339 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ánh Mắt Dò Xét
11,378 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Đêm Bủa Vây
12,580 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mảnh Vỡ Ký Ức
7,724 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mảnh Vỡ Ký Ức
11,633 từ
🔒 Đăng nhập
13
Giao Ước Đẫm Máu
10,446 từ
🔒 Đăng nhập
14
Màn Kịch Lật Mặt
13,345 từ
🔒 Đăng nhập
15
Ván Bài Lật Ngửa
10,551 từ
🔒 Đăng nhập
16
Thế Cờ Đảo Ngược
12,438 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bàn Cờ Quyết Định
13,678 từ
🔒 Đăng nhập
18
Ván Bài Lật Ngửa
12,930 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Hồi Đáp Của Số Phận
8,943 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Định Mệnh
12,064 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?