Tàn dư của Thập Tam Giới nổ tung, vương vãi trong hư không vô tận. Một giọt máu vàng óng, thấm đẫm ý chí khai thiên, trôi dạt vô định giữa hỗn độn. Nó mang theo hơi thở của vị Thần Sáng Thế cuối cùng, một kẻ đã dùng thân mình hóa thành vạn vật, mở ra kỷ nguyên mới nhưng cũng kết thúc sự tồn tại của chính mình. Giọt máu ấy, sau hàng vạn năm trôi nổi, cuối cùng rơi vào một tiểu thế giới đang hấp hối.
Đó là một phàm giới bị lãng quên, linh khí cạn kiệt, thiên địa pháp tắc méo mó. Trong một hang động sâu thẳm, nơi linh mạch đã khô cạn từ lâu, một thiếu niên gầy gò đang ngồi xếp bằng. Hắn tên là Lạc Trần, một ngoại môn đệ tử bị phế bỏ kinh mạch, bị đẩy vào đây chờ chết. Cơn đau từ đan điền rỗng tuếch hành hạ hắn từng giây, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực một ý chí không cam lòng. "Ta không cam tâm!" Lời thề thốt run rẩy từ sâu thẳm linh hồn.
Đúng lúc đó, giọt máu vàng óng xuyên qua tầng tầng không gian, không một tiếng động, hóa thành một đạo kim quang chui thẳng vào mi tâm Lạc Trần. Một luồng lực lượng cuồng bạo, cổ xưa chưa từng có ập vào thức hải hắn. Thân thể Lạc Trần co giật kịch liệt, huyết mạch sôi trào, từng thớ thịt như muốn nổ tung. Hắn cảm nhận được một vũ trụ rộng lớn đang hình thành bên trong đan điền mình, một dòng Nguyên Khí thuần túy, nguyên thủy nhất đang càn quét, tái tạo tất cả.
Đau đớn, nhưng cũng là khoái cảm tột độ. Kinh mạch phế bỏ của hắn được hàn gắn, thậm chí còn rộng lớn hơn trước gấp bội. Linh khí khô cạn trong động bỗng như bị một vòng xoáy vô hình hút vào, không ngừng rót vào cơ thể hắn. Cảnh giới Luyện Khí tầng một, rồi tầng hai, tầng ba... chỉ trong khoảnh khắc, Lạc Trần vượt qua tầng chín. Hắn cảm nhận được một bức tường vô hình, chính là cảnh giới Trúc Cơ. Trong hắn, Nguyên Khí cuồn cuộn như hồng thủy. Hắn có thể cảm nhận được từng hạt bụi trong không khí, nghe rõ tiếng côn trùng bò dưới lòng đất, và thậm chí là nhịp đập yếu ớt của linh mạch đang chết dần của tiểu thế giới này.
"Đây là..." Lạc Trần thì thào, giọng nói khàn đặc. Hắn vươn tay, một luồng Nguyên Khí màu vàng nhạt thoát ra, nhẹ nhàng nâng một tảng đá nặng cả trăm cân lên không trung. Trước đây, hắn chỉ là phàm nhân yếu ớt, giờ đây, sức mạnh này vượt xa những gì hắn từng mơ ước. Nhưng ngay khi Nguyên Khí bùng phát, một tiếng nổ lớn vang vọng khắp hang động. Bức tường đá phía sau Lạc Trần đổ sập, lộ ra một khe nứt sâu hun hút, từ đó toát ra một luồng khí tức đen tối, cổ xưa, mang theo một mùi máu tanh nồng nặc. Một ánh mắt đỏ ngầu lóe lên trong bóng tối, nhìn thẳng vào Lạc Trần, mang theo sự thèm khát và tàn độc.
