Một cuốn nhật ký cũ, không tên, hé lộ những trang viết nhuốm màu tuyệt
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mực Đỏ Từ Quá Khứ — Đọc thử miễn phí
Cái mùi đất ẩm mốc phảng phất trong căn gác xép, không phải là mùi của những đồ cũ lâu ngày, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, như thể chính thời gian đang mục rữa. Thanh khẽ nhíu mày, tay đưa lên mũi áo ngăn thứ mùi ngai ngái, khó chịu đó. Chiếc quạt trần cũ kỹ trên cao, lớp bụi dày bám chặt vào từng cánh, quay lọc cọc chậm chạp, đẩy không khí oi ả, đặc quánh của tháng bảy vào mặt anh, chẳng làm vơi đi chút nóng bức nào. Ánh nắng chiều xiên qua ô cửa sổ nhỏ, đầy mạng nhện, rải những vệt bụi nhảy múa lấp lánh như triệu linh hồn bé nhỏ bị mắc kẹt. Anh đang dọn dẹp căn gác xép của bà nội, nơi chất chứa những kỷ niệm mà đôi khi, người ta thà để chúng yên giấc ngàn thu.
Trên bàn thờ nhỏ đặt nép mình trong góc, nén nhang đã tắt từ bao giờ, chỉ còn tàn tro trắng muốt nằm lặng lẽ trong bát hương sứ. Bên cạnh là di ảnh bà nội, đôi mắt hiền từ vẫn nhìn thẳng vào hư vô, cùng với tấm ảnh đen trắng của ông cố, khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mắt như đang ẩn chứa một điều gì đó khó nói. Thanh rùng mình nhẹ. Không phải vì lạnh, mà vì cái nhìn ấy, tựa như đang phán xét sự hiện diện của anh ở đây, giữa những đồ vật đã im lìm bao năm. Anh kéo một chiếc rương gỗ cũ kỹ ra khỏi góc tường. Gỗ đã bạc màu, nhưng vẫn còn nguyên vẹn những nét chạm trổ tinh xảo hình rồng phượng, minh chứng cho một thời vàng son của gia đình. Tiếng cọt kẹt của chiếc rương như tiếng thở dài của người đã khuất.
Anh mở nắp rương. Bên trong, nào là những bộ áo dài lụa đã ngả màu, những chồng sách cũ kỹ bìa đã mục, và một xấp thư tay viết trên giấy dó vàng ố. Mùi hương của thời gian, của giấy mục và những kỷ niệm héo hon ập vào. Anh cẩn thận lật từng món đồ, như sợ làm tổn thương một giấc mơ nào đó. Dưới đáy rương, bị chôn vùi bởi lớp vải vóc và giấy tờ, là một cuốn sổ. Không phải sổ bình thường. Nó được bọc da màu nâu sẫm, dày cộp, không một vết chữ nào trên bìa. Khóa cài bằng đồng đã gỉ sét, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Thanh dùng đầu ngón tay chạm vào bề mặt da sần sùi, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. Nó nằm đó, tựa như chờ đợi anh.
Anh rút cuốn sổ ra, trọng lượng của nó nặng hơn anh tưởng. Đặt nó lên chiếc ghế mây cũ kỹ bên cạnh, Thanh nhẹ nhàng cạy chiếc khóa cài. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, âm vang trong không gian tĩnh mịch của căn gác xép, như một lời mở đầu không mong muốn. Mở cuốn sổ, anh thấy những trang giấy ngả vàng, dày dặn. Chữ viết tay nhỏ li ti, đều đặn, nhưng không phải nét chữ của bà nội hay của bất kỳ ai trong gia đình mà anh từng biết. Mực đã phai màu, nhưng vẫn còn một số đoạn đậm màu đỏ sẫm, tựa như máu khô. Cơn gió bất chợt từ đâu lùa vào, làm lật phật mấy trang giấy, mang theo một mùi hương lạ lùng. Không phải mùi nhang, không phải mùi đất ẩm, mà là mùi của hoa huệ trắng, một thứ hương thơm thanh khiết đến rợn người, bởi lẽ không hề có một bông huệ nào trong căn nhà này.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thanh dụi mắt. Cảm giác gai người. Anh nhìn quanh, cố tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương, nhưng chẳng thấy gì ngoài những món đồ cũ kỹ và bóng tối leo lét. "Chắc mình ngửi nhầm," anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tĩnh lặng. Anh bắt đầu đọc.
*“Ngày… tháng… năm… Không cần ghi ngày tháng. Thời gian với ta, bây giờ, là vô nghĩa.”*
Nét chữ ban đầu có vẻ bình thường, nhưng càng đọc sâu, Thanh càng cảm thấy một sự bất ổn. Chủ nhân cuốn nhật ký không có tên. Chỉ xưng "ta". Những dòng đầu tiên kể về một cuộc sống bình thường, giản dị ở một làng quê nhỏ, nơi có cây đa cổ thụ và tiếng sáo diều vi vút mỗi chiều. Nhưng rồi, từ từ, từng chút một, những chi tiết kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.
*“Hôm qua, ta thấy bóng mình trong giếng, nhưng đôi mắt ấy… không phải của ta. Đôi mắt ấy sâu thẳm hơn, và mang một nỗi buồn không gì tả xiết.”*
Thanh ngừng lại, nuốt khan. Anh nhìn ra ô cửa sổ, ánh nắng đã lụi dần, nhường chỗ cho bóng chiều nhập nhoạng đổ dài. Cái bóng của anh trên tường gác xép cũng bị kéo dài ra, méo mó, tựa như một thực thể khác đang bám lấy. Anh thoáng giật mình. Cảm giác như có ai đó đang đứng sau lưng, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy. Anh quay phắt lại, nhưng chỉ có không khí trống rỗng và những món đồ cũ chất đống. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng quạt trần lọc cọc vẫn quay đều, như một chiếc đồng hồ đếm ngược cho điều gì đó sắp xảy ra.
Anh cúi xuống đọc tiếp, một nỗi tò mò kinh hoàng lấn át sự sợ hãi.
*“Dưới gốc cây đa, tiếng trẻ con cười đùa. Nhưng khi ta lại gần, chẳng có đứa trẻ nào cả. Chỉ có tiếng gió thì thầm, và đất lạnh đến thấu xương.”*
Thanh bất chợt nhớ đến tiếng trẻ con cười vọng lại từ nhà hàng xóm hôm trước. "Có lẽ từ nhà hàng xóm," anh tự trấn an. Nhưng rồi, một suy nghĩ lạnh toát chạy dọc sống lưng: nhà hàng xóm đó đã chuyển đi từ tháng trước, và ngôi nhà vẫn bỏ trống. Anh chưa từng nghe thấy tiếng động nào từ đó kể từ khi họ dọn đi. Thế mà hôm qua… anh đã nghe thấy. Rõ ràng như thế. Anh vội vã lật trang.
*“Mỗi đêm, tiếng bước chân trên gác mái. Nhà ta chỉ có một tầng. Ta đã kiểm tra. Chẳng có ai. Nhưng tiếng chân vẫn ở đó, chậm rãi, đều đặn, như một kẻ săn mồi đang rình rập.”*
Thanh ngước nhìn trần nhà, nơi lớp bụi dày vẫn còn nguyên vẹn. Trần nhà bê tông cốt thép, không hề có gác mái. Vậy mà, từ lúc nào không hay, anh cũng bắt đầu nghe thấy những tiếng lộc cộc khẽ khàng từ phía trên, không phải tiếng chuột, không phải tiếng chim. Nó trầm hơn, nặng hơn, và có một nhịp điệu lạ lùng. Anh rướn người lên, lắng tai nghe. Tiếng quạt trần bỗng nhiên dừng lại. Tất cả chìm vào im lặng. Im lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong tai mình. Rồi, một tiếng "cộc... cộc... cộc" nhỏ xíu, như tiếng gõ vào gỗ, vang lên từ phía trên. Ngay trên đầu anh.
Anh đứng phắt dậy, lùi lại hai bước, lưng va vào thành rương. Hơi lạnh buốt lan tỏa khắp căn phòng, không phải hơi lạnh của điều hòa hay gió lùa, mà là thứ lạnh lẽo từ xương tủy, từ sâu thẳm lòng đất. Mùi hoa huệ trắng lại nồng nặc hơn, giờ đây còn pha lẫn chút mùi khói nhang cháy dở, thứ mùi chỉ xuất hiện khi nhang mới tàn. Anh nhìn về phía bàn thờ. Bát hương vẫn chỉ có tàn tro nguội lạnh. Nhưng, trên di ảnh bà nội, đôi mắt hiền từ kia… hình như đã thay đổi. Nó không còn nhìn thẳng vào hư vô nữa. Đôi mắt ấy đã hơi dịch chuyển, như đang nhìn thẳng vào cuốn nhật ký trong tay anh.
Thanh bỗng cảm thấy khó thở. Anh muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng chân anh như bị đóng đinh xuống sàn. Cuốn nhật ký trong tay anh chợt rung lên bần bật, những trang giấy lật qua lật lại như có một cơn gió vô hình thổi mạnh. Mùi mực đỏ sẫm trong cuốn sổ trở nên gay gắt, tanh nồng, tựa như mùi máu tươi vừa rỉ ra. Rồi, trên trang cuối cùng mà anh vừa đọc, một dòng chữ mới xuất hiện. Không phải nét chữ của chủ nhân cuốn nhật ký. Nó run rẩy, ngoằn ngoèo, và màu mực đỏ tươi, ướt át, như vừa được viết ra.
*“Ngươi tìm thấy ta rồi.”*
Giọng nói ấy, không phải tiếng động bên ngoài, mà là một âm thanh vang vọng trực tiếp trong tâm trí anh, lạnh lẽo và vang dội, tựa như hàng ngàn giọng nói đang thì thầm cùng một lúc. Mùi hoa huệ, mùi nhang, mùi máu, tất cả hòa quyện thành một hỗn tạp kinh tởm. Anh cảm thấy có thứ gì đó đang trượt qua chân mình, ướt lạnh. Thanh nhìn xuống. Trên sàn nhà gỗ, một vệt đỏ tươi, loang lổ như máu, đang từ từ bò ra từ dưới gầm chiếc rương anh vừa dịch chuyển, hướng thẳng về phía anh, về phía cuốn nhật ký. Nó không phải là một vết bẩn, nó đang *chảy*.
Cuốn nhật ký nóng ran trong tay anh, từng thớ da, từng trang giấy như đang sống dậy, đập thình thịch như một trái tim. Anh muốn vứt nó đi, nhưng bàn tay anh như bị dính chặt vào bìa da ẩm ướt. Anh cố gắng giằng co, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tấm ảnh ông cố trên bàn thờ chợt nứt một tiếng "rắc", vết nứt chạy ngang qua đôi mắt nghiêm nghị, khiến khuôn mặt ông trở nên méo mó, dữ tợn. Tiếng quạt trần lại khẽ khàng quay, nhưng giờ đây nó quay ngược chiều kim đồng hồ, từng vòng quay nặng nề, như nghiền nát thời gian. Thanh nhìn xuống vệt đỏ trên sàn nhà, nó đã gần đến chân anh.
Một dòng chữ khác, cũng bằng mực đỏ tươi, rỉ ra từ chính trang giấy đang mở trong cuốn sổ, không phải được viết ra, mà như được *nặn* ra từ trong lớp giấy.
*“Đừng hòng chạy trốn.”*
Anh ngước nhìn, ánh mắt hoảng loạn quét qua căn gác xép, qua tấm di ảnh bà nội với đôi mắt ám ảnh, qua vết nứt trên mặt ông cố, và dừng lại ở một khoảng không tối đen góc phòng, nơi bóng tối cuộn lại như một thực thể có hình dáng, có ánh mắt, đang nhìn chằm chằm vào anh. Đôi mắt ấy không có tròng trắng, chỉ là hai hố đen sâu hun hút, nhưng anh biết, nó đang dõi theo từng cử động của anh. Thanh cảm thấy mình như một con mồi đã lọt vào bẫy, và bây giờ, mọi lối thoát đều đã bị chặn đứng. Chiếc rương cũ kỹ bỗng kêu "kẽo kẹt" một tiếng, nắp rương tự động khép lại, khóa cài bằng đồng "cạch" một tiếng, nhốt anh lại với cuốn nhật ký, với mùi hoa huệ, mùi máu tanh và những đôi mắt đang nhìn.
🔥 Lật hết các trang nhật ký, tìm kiếm một cái tên, một manh mối cuối cùng.
Táo bạo
✨
✨ Nắm chặt cuốn nhật ký, đối mặt với bóng tối và hỏi xem "nó" là ai, muốn gì.
Bất ngờ
6
Trang Viết Ám Ảnh
7,303 từ
🔒 Đăng nhập
7
Trang Sách Hóa Sinh
10,623 từ
🔒 Đăng nhập
8
Trang Viết Sống Dậy
9,878 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mực Đỏ Từ Trang Cũ
7,123 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Hình Sau Từng Chữ
10,672 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Ma Giữa Từng Chữ
10,504 từ
🔒 Đăng nhập
12
Khế Ước Máu Mực
3,472 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Nguyền Thức Tỉnh
10,651 từ
🔒 Đăng nhập
14
Tiếng Gọi Từ Vực Thẳm
10,945 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Kêu Gọi Từ Giấy Mực
9,322 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mực Đỏ Gọi Hồn
12,229 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bản Khế Ước Của Bóng Đêm
10,198 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Thề Khắc Sâu Vào Máu
12,489 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bản Khế Ước Bằng Huyết Thanh
10,614 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khế Ước Cuối Cùng
9,922 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.