Trong ánh trăng bạc, một hình bóng cô độc lặng lẽ di chuyển qua những con hẻm tối tăm của thành phố Lạc Thiên. Đó là Vân Lâm, một chàng trai mười bảy tuổi với đôi mắt sâu thẳm, ánh nhìn sắc bén lấp lánh như những vì sao giữa bầu trời đêm. Ngôi làng nơi anh sinh ra đã từ lâu chìm vào quên lãng, bị chôn vùi dưới sức mạnh của ma đạo và chính đạo. Dù sinh ra là phàm nhân, nhưng dòng máu kỳ lạ trong người anh đã khiến vận mệnh trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.
Lần đầu tiên Vân Lâm lướt qua những tòa nhà mục nát, nơi mà các thế lực ma đạo và chính đạo vẫn không ngừng đấu tranh. Anh không hề biết rằng chính anh sẽ trở thành quân cờ quan trọng trong cuộc chiến không hồi kết này.
"Tiểu tử! Ngươi đang làm gì ở đây?" Giọng nói khô khốc vang lên từ một góc tối. Vân Lâm quay lại, thấy một gã đàn ông vạm vỡ, mặt mũi xỉn màu, tay cầm một thanh đao gỉ sét. Hắn bước ra từ bóng tối, ánh mắt đầy thù hận.
"Ta chỉ đi ngang qua. Mong rằng các hạ đừng làm khó ta," Vân Lâm điềm tĩnh trả lời, nhưng bên trong lòng anh đã dâng lên một sự lo lắng khó tả. Hắn chỉ là một kẻ thuần phàm, nhưng sự thù hằn trong ánh mắt gã đàn ông kia khiến anh nhận ra rằng, ở thế giới này, bị xem thường chính là con đường dẫn đến cái chết.
"Haha! Ngươi nghĩ rằng một phàm nhân như ngươi có thể rời khỏi đây mà không bị cắt đứt đấy sao?" Gã cười lớn, giọng điệu kiêu ngạo. Vân Lâm cảm thấy sự bốc đồng trong lòng mình dâng lên, nhưng anh cố kìm nén. Thà chịu đựng một chút nhục nhã hơn là đánh đổi mạng sống.
"Bớt khinh người lại đi, kẻ bằng hữu. Nếu ngươi không muốn chết sớm, lời khuyên chân thành là hãy trở về nhà đi!" Một giọng nói vang lên từ phía sau. Đó là Huyền Thao, một nữ đệ tử của Tông Môn Thanh Vân, người mà Vân Lâm đã nghe kể về không ít lần. Huyền Thao có mái tóc dài buông xõa, ánh mắt sáng ngời như ánh mặt trời, nhưng cũng đầy nét cương quyết.
"Gì cơ? Một nữ nhân như ngươi cũng dám xen vào?" Gã đàn ông mỉa mai, nhưng nỗi sợ hãi lấp ló trong đôi mắt hắn.
"Hãy để ta xử lý hắn," Vân Lâm nói, lòng tràn đầy dũng khí không dễ dàng gì có được. Dù biết rằng mình chỉ là một kẻ yếu đuối, nhưng một phần trong anh cảm thấy cái điều gì đó đang trỗi dậy — cảm giác quyền lực mãnh liệt mà anh tưởng như chưa bao giờ có.
