"Thắt chặt dây an toàn đi cô nương, chuyến này có bão."
Giọng nói trầm ấm, pha chút bỡn cợt ấy xuyên qua tai nghe, khiến ly cà phê đang rót dở của An Nhiên chệch hẳn. Cà phê nóng tràn ra mép cốc, thấm ướt đầu ngón tay cô. Khóe môi cô khẽ giật, quay phắt lại. Đứng ngay sau lưng là cơ trưởng Vũ Minh Hoàng, áo sơ mi trắng tinh, ve áo gắn hai vạch vàng lấp lánh dưới ánh đèn cabin, nụ cười nửa miệng quen thuộc. Mùi đàn hương nhè nhẹ từ người anh phả vào không khí, quyện với mùi cà phê rang xay, tạo thành một hỗn hợp dễ chịu đến lạ.
"Cơ trưởng Hoàng, anh lúc nào cũng thích hù dọa người khác thế sao?" An Nhiên nhíu mày, vờ trách móc. Nhưng ánh mắt cô lại lướt qua đôi vai rộng của anh, rồi nhanh chóng nhìn xuống bàn pha chế, giấu đi ánh nhìn thoáng qua sự ngưỡng mộ. Cô vội lấy khăn giấy lau vệt cà phê, động tác hơi lúng túng. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống giải trí trong khoang hạng nhất dường như cũng ngừng lại một nhịp, lắng nghe cuộc đối thoại bất đắc dĩ của họ.
Minh Hoàng không đáp lời, chỉ khẽ nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ thăm dò. Anh hơi nghiêng đầu, nhìn cô lau tay, rồi lại nhìn vào ly cà phê còn dang dở. "Bão thì bão thật đấy, nhưng cô nương đây có vẻ sợ sệt hơn mức bình thường. Hay là… có chuyện gì khác?" Giọng anh hạ thấp, gần như một lời thì thầm, khiến An Nhiên cảm thấy một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Cô ngẩng phắt lên, chạm phải ánh mắt anh. Nó không phải ánh mắt trêu chọc thường ngày, mà là một ánh nhìn sâu sắc, như muốn đọc thấu tâm can cô. Ngoài cửa sổ, những đám mây trắng xóa như bông gòn đang dần đặc lại, che khuất một phần bầu trời xanh thẳm.
An Nhiên cố gắng giữ vẻ bình thản. "Tôi… tôi hơi mệt thôi, đêm qua ngủ không được ngon." Cô tự mắng thầm, cái cớ này nghe yếu ớt đến thảm hại. Tim cô đập thình thịch, mạnh hơn cả tiếng động cơ máy bay đang gầm gừ chuẩn bị cất cánh. Cô muốn nói gì đó để phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng này, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn vô hình. Bỗng, Minh Hoàng đưa tay ra, ngón tay anh chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Một cú chạm cực kỳ nhẹ, như thể anh sợ làm cô vỡ tan.
"Mệt đến mức này, sao không báo ca trưởng để được nghỉ ngơi?" Anh hỏi, giọng nói không còn vẻ bỡn cợt mà đầy quan tâm. Đôi mắt anh vẫn khóa chặt vào cô, như thể tìm kiếm câu trả lời không phải từ lời nói mà từ sâu trong ánh mắt cô. Lòng bàn tay anh ấm áp, truyền qua lớp da mỏng, khiến An Nhiên muốn rụt tay lại nhưng lại không nỡ.
