Nàng là nữ tướng quân bách chiến bách thắng, uy vũ lẫm liệt trên sa trường. Một trận chiến sinh tử đã đẩy nàng vào giấc ngủ sâu, để rồi tỉnh dậy trong thân xác một tiểu thư khuê các yếu đuối, lại là con gái của vị tể tướng quyền khuynh triều đình. Nàng phải học cách sống trong lồng son, đối mặt với những âm mưu thâm độc chốn hậu trạch, và dần bị cuốn vào lưới tình với vị Tể tướng lạnh lùng, người tưởng chừng là kẻ thù.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Thức Giấc Lồng Son — Đọc thử miễn phí
Ngực co thắt đột ngột, một cơn đau rát buốt xé toạc màng mịt mờ đang bao phủ tâm trí, đẩy nàng bật dậy khỏi bóng đêm vô tận như thể bị ném vào một dòng nước lạnh băng. Mí mắt nặng trĩu run rẩy hé mở, đón lấy ánh sáng chói chang xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo, rọi thẳng vào đôi mắt đang cố gắng điều chỉnh. Đây là đâu? Mùi hương trầm nhẹ nhàng, tinh tế xộc vào khứu giác, khác hẳn mùi máu tanh nồng hay khói lửa chiến trường nàng quen thuộc. Tay nàng vô thức đưa lên sờ vào lồng ngực, cảm nhận nhịp đập yếu ớt, khác lạ. Lồng ngực này… quá mức mềm yếu, không có lấy một vết sẹo nào của đao kiếm hay mũi tên xuyên qua. Toàn thân vô lực như một cành liễu rủ, không còn chút sức mạnh nào của vị tướng quân từng mình cưỡi ngựa, xông pha trận mạc. Nàng cố gượng dậy, nhưng chỉ một chút động đậy cũng khiến cả cơ thể đau ê ẩm, xương cốt rã rời như thể vừa trải qua một cơn sốt dữ dội. Mớ lụa là mềm mại dưới tay nàng là thứ xa xỉ nàng chưa từng chạm tới, lại còn có thêu hoa văn tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ. Giọng nói nàng định thốt ra để gọi tên binh sĩ thân cận bỗng hóa thành một tiếng rên khe khẽ, yếu ớt đến thảm hại. Não bộ nàng quay cuồng, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức cuối cùng: tiếng gầm thét của quân địch, mũi tên độc xuyên qua vai, và sau đó… là vực thẳm đen tối. Nhưng rồi sao? Nàng đã chết? Hay đây là địa ngục? Không, địa ngục không thể có mùi đàn hương dịu dàng và ánh sáng ấm áp thế này. Ánh mắt nàng lướt qua căn phòng, những bức trướng lụa màu ngọc bích rủ xuống, chiếc bàn trang điểm khảm trai lấp lánh, bình hoa sứ xanh vẽ cảnh sơn thủy uyển chuyển. Tất cả đều xa lạ, xa lạ đến mức đáng sợ.
Một tiếng động khẽ từ phía cửa khiến nàng giật mình, toàn thân căng cứng như dây đàn, bản năng chiến đấu trỗi dậy dù cơ thể không hề hợp tác. Cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo được đẩy nhẹ, một thiếu nữ vận y phục màu xanh ngọc, tóc búi cao gọn gàng, tay bưng khay trà bằng gỗ sơn mài bước vào. Gương mặt nàng thiếu nữ thanh tú, đôi mắt to tròn, trong veo, nhưng khi nhìn thấy nàng, đồng tử bỗng mở lớn đầy kinh ngạc, khay trà trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. “Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh rồi!” Tiếng reo khe khẽ nhưng đầy vui mừng của nàng hầu như một cú đánh mạnh vào màng nhĩ, khiến đầu nàng ong lên. Tiểu thư? Ai là tiểu thư? Bản tướng quân là nữ tướng quân Vệ Cẩn, uy danh lẫm liệt, kẻ nào dám gọi ta là tiểu thư yếu ớt? Cánh tay nàng vô thức siết chặt tấm chăn, móng tay cắm sâu vào lớp vải lụa mềm mại, nhưng thứ cảm giác đau đớn này lại quá chân thực.
“Tiểu thư, người làm nô tì sợ chết khiếp!” Nàng hầu tên Thanh Hà đặt khay trà xuống bàn, vội vàng chạy đến bên giường, đôi mắt hoe đỏ vì vui mừng. “Người đã ngủ li bì suốt ba ngày ba đêm rồi, phu nhân và lão gia lo lắng đến phát bệnh. Nô tì cứ tưởng…” Giọng nàng nghẹn lại. Nàng hầu đưa tay chạm nhẹ lên trán nàng, động tác cẩn trọng như thể sợ nàng sẽ tan biến. Hơi ấm từ bàn tay nhỏ nhắn của Thanh Hà truyền qua da thịt, khiến nàng cảm nhận được sự quan tâm chân thành, nhưng cũng đẩy nàng vào một sự khó chịu tột độ. Đây không phải cơ thể của nàng. Nàng không quen với việc được chiều chuộng, được chăm sóc như một món đồ dễ vỡ. Sống lưng nàng thẳng tắp, dù cố gắng để không lộ ra vẻ bối rối đến tột cùng. “Ngươi… gọi ta là gì?” Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt, không còn chút oai phong lẫm liệt nào của vị tướng quân từng ra lệnh hàng vạn binh sĩ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thanh Hà ngẩn người, đôi mắt chớp chớp vài cái, rồi nàng hầu khẽ cười, tưởng rằng nàng còn đang mê man. “Tiểu thư à, người thật là! Nô tì gọi người là tiểu thư, hay Mộ Như Ý, chẳng lẽ người quên cả tên mình rồi sao?” Mộ Như Ý. Ba từ này như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm trí nàng, cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với thân phận Vệ Cẩn của nàng. Mộ Như Ý là ai? Nàng không phải Mộ Như Ý. Nàng là Vệ Cẩn, là nữ tướng quân của Đại Việt! Máu trong người nàng như muốn sôi lên, một cơn giận dữ dâng trào, nhưng cơ thể yếu đuối này lại không cho phép nàng bộc phát. Cổ họng nàng khô khốc, vị đắng chát của một sự thật tàn khốc bắt đầu len lỏi vào đầu lưỡi. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, lắng nghe nhịp thở yếu ớt của chính mình, và mùi hương hoa bưởi thoang thoảng từ mái tóc của Thanh Hà khi nàng hầu cúi xuống.
Thanh Hà, nhận thấy sự im lặng bất thường của tiểu thư, rụt rè kéo tay nàng, giọng nói dịu dàng như gió thoảng. “Tiểu thư, người có thấy khó chịu ở đâu không? Để nô tì đi mời đại phu đến khám lại cho người nhé?” Lời nói của Thanh Hà đầy quan tâm, nhưng lại khiến nàng cảm thấy như một con thú bị nhốt trong lồng, không cách nào thoát ra. Toàn thân nàng như bị trói buộc, mọi giác quan đều phản bội nàng. Mùi hương trầm, mùi hoa bưởi, tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, cảm giác mềm mại của lụa là… tất cả đều xa lạ, không thuộc về nàng. Nàng mở mắt, nhìn chằm chằm vào Thanh Hà, cố gắng tìm kiếm một tia manh mối trong đôi mắt trong veo của nàng hầu. “Ta… ta không sao.” Nàng nói, giọng vẫn khàn đặc, nhưng cố gắng giữ sự bình tĩnh tối đa. “Chỉ là… đầu hơi nặng. Ngươi có thể kể cho ta nghe… chuyện gì đã xảy ra không?” Nàng cần thông tin. Nàng cần biết mình đang ở đâu, là ai, và quan trọng nhất, làm thế nào để trở về.
Thanh Hà thở phào nhẹ nhõm, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ, khiến gương mặt nàng hầu vốn đã thanh tú càng thêm phần đáng yêu. “Tiểu thư hỏi vậy là có ý gì? Người bị cảm lạnh, lại còn dầm mưa chiều hôm đó, nên mới sốt cao mê man. Đại phu nói may mắn là người trẻ tuổi, thể chất còn khỏe nên mới qua khỏi. Nếu không…” Nàng hầu khẽ rùng mình. “Là do người giận dỗi thiếu gia Mộ Khanh, trốn ra ngoài phủ, lại còn không mang dù. Lúc được tìm thấy, người đã ngất xỉu giữa vườn rồi. Phu nhân đã phạt thiếu gia quỳ gối trước từ đường cả đêm đó.” Mộ Khanh? Thiếu gia? Một loạt cái tên xa lạ đổ ập vào đầu nàng. Giận dỗi? Nàng chưa từng biết giận dỗi là gì ngoài chiến trường. Bản tướng quân chỉ biết chinh phạt. Nàng cố gắng tiêu hóa mớ thông tin hỗn độn này, đồng thời quan sát phản ứng của Thanh Hà, từng cử chỉ nhỏ, từng ánh mắt. Cô bé này không hề nói dối. Vậy có nghĩa là, cái thân xác này, cái tiểu thư Mộ Như Ý này, thực sự là một cô tiểu thư yếu đuối, tính tình trẻ con, chỉ vì giận dỗi mà dám bỏ ra ngoài trời mưa. Cánh tay nàng vô thức siết chặt mép chăn.
"Phủ này là phủ của ai?" Nàng hỏi, cố gắng giấu đi sự gấp gáp trong giọng nói. Cảm giác ẩm ướt từ lòng bàn tay toát mồ hôi đang khiến nàng khó chịu, nhưng nàng không thể hiện ra. Nàng cần phải nắm rõ tình hình. Thanh Hà lại ngạc nhiên nhìn nàng, rồi lại khẽ cười. "Tiểu thư, người vẫn còn mê man sao? Đây là phủ Tể tướng, phủ của lão gia Mộ Viễn Sơn mà. Người là con gái duy nhất của lão gia và phu nhân Mộ phu nhân, ai trong kinh thành này mà không biết?" Phủ Tể tướng. Mộ Viễn Sơn. Cái tên này… không phải là kẻ đối nghịch với Vệ gia nàng trên triều đình sao? Kẻ thù của cha nàng, kẻ đã từng bao lần muốn phế bỏ quyền lực quân sự của Vệ gia? Nàng giật thót, như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, toàn thân căng cứng. Mũi nàng hít sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của sách vở và mực tàu từ chiếc bàn gần đó, hòa quyện với mùi trầm hương, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa uy nghiêm.
“Tể tướng Mộ Viễn Sơn?” Giọng nàng thì thầm, không giấu được vẻ bàng hoàng. Thanh Hà gật đầu lia lịa, đôi mắt trong veo không chút nghi ngờ. “Đúng vậy ạ. Lão gia là Tể tướng, quyền khuynh triều chính, ai mà không kính nể chứ? Người đừng nói những lời hồ đồ như vậy, kẻo lão gia nghe được lại không vui.” Nàng siết chặt tay đến mức móng tay gần như cắm vào thịt, cảm giác đau nhói truyền lên. Kẻ thù của gia tộc nàng, của đất nước nàng, giờ đây lại là cha của nàng? Sự trớ trêu này khiến nàng muốn bật cười thành tiếng, một tiếng cười chua chát, thê lương. Nàng, nữ tướng quân Vệ Cẩn, bách chiến bách thắng, từng thề sống chết bảo vệ giang sơn, lại chết trên sa trường, để rồi tỉnh dậy trong thân xác con gái của Tể tướng Mộ Viễn Sơn, kẻ đã từng bao lần mưu toan cướp đoạt binh quyền, hòng thao túng triều chính. Đây là định mệnh trớ trêu, hay một trò đùa quái ác của số phận?
“Thanh Hà,” nàng gọi, cố gắng nén lại tất cả cảm xúc hỗn loạn đang cuộn trào trong lòng. “Ngươi có thể lấy cho ta một bộ y phục nhẹ nhàng hơn không? Ta muốn xuống giường đi lại một chút.” Nàng cần phải kiểm tra cơ thể này, cần phải biết giới hạn của nó. Và nàng cần một cái gương. Nàng cần nhìn thấy khuôn mặt của "Mộ Như Ý" này. Thanh Hà vui vẻ vâng lời, nhanh nhẹn đi đến tủ quần áo chạm khắc tinh xảo. Tiếng lụa sột soạt khi nàng hầu lấy ra một bộ y phục màu xanh nhạt, thêu hoa sen tinh xảo. Nàng tướng quân trong lòng nàng gào thét, muốn vùng vẫy, muốn thoát khỏi cái lồng son xa hoa nhưng giam hãm này. Nhưng lý trí mách bảo nàng phải bình tĩnh, phải ẩn nhẫn. Kế sách trên chiến trường là phải biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Giờ nàng không còn là Vệ Cẩn oai phong lẫm liệt nữa, mà là một tiểu thư khuê các yếu đuối. Nàng phải học cách sống sót trong cái thế giới đầy rẫy âm mưu và hiểm nguy này.
Thanh Hà giúp nàng thay y phục, động tác nhẹ nhàng, cẩn trọng. Mỗi cử động nhỏ của nàng hầu đều khiến nàng tướng quân cảm thấy ngượng ngùng, không quen. Nàng vốn quen tự mình khoác lên tấm giáp sắt nặng nề, tự mình buộc tóc gọn gàng trước mỗi trận chiến. Giờ đây, thân thể này quá mềm yếu, quá mỏng manh. Lớp vải lụa mỏng chạm vào da thịt nàng, mang theo mùi hương của hoa lài dịu nhẹ. Nàng nhìn xuống đôi tay mình, trắng nõn, thon dài, không có lấy một vết chai sần, một vết sẹo nào. Đây là đôi tay của một tiểu thư chỉ quen cầm trâm cài, không phải đôi tay từng cầm đao, giương cung. Nàng siết chặt bàn tay, cảm nhận sự mềm mại đến bất lực. Mùi hoa lài thoang thoảng càng khiến nàng cảm thấy bức bối. Nàng cần một thứ gì đó sắc bén, một thứ gì đó có thể chứng minh nàng vẫn là nàng.
Khi Thanh Hà đưa cho nàng chiếc lược ngà, nàng nhìn thấy một chiếc gương đồng đặt trên bàn trang điểm. Nàng bước đến, từng bước chân nhẹ như không, khác hẳn bước chân dứt khoát của một tướng quân. Đứng trước gương, nàng nhìn thấy một gương mặt xa lạ. Đôi mắt to tròn, hàng mi cong vút, sống mũi thanh tú, đôi môi nhỏ nhắn sắc hồng. Làn da trắng mịn như sứ, không chút tì vết. Một vẻ đẹp thanh nhã, yếu đuối, mong manh như một đóa phù dung. Đây không phải gương mặt của Vệ Cẩn, gương mặt từng bị gió sương khắc nghiệt của chiến trường nhuộm màu đồng, từng hằn lên những vết sẹo nhỏ của súng đạn. Nàng đưa tay chạm vào gương, cảm nhận hơi lạnh của kim loại. Khuôn mặt trong gương cũng đưa tay chạm vào, ánh mắt bàng hoàng, kinh ngạc nhìn lại nàng. Mộ Như Ý. Nàng thật sự đã trở thành Mộ Như Ý.
“Tiểu thư, người ổn chứ?” Thanh Hà lo lắng hỏi, nhận thấy sự bất thường trong ánh mắt của nàng. “Để nô tì đỡ người về giường nghỉ ngơi nhé?” Nàng quay lưng lại với chiếc gương, đối mặt với Thanh Hà, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an. Nàng không thể để lộ bất cứ điều gì. Nàng phải che giấu thân phận thật của mình, cho đến khi nàng tìm ra cách để trở về, hoặc ít nhất là hiểu rõ mọi chuyện. “Ta không sao,” nàng nói, giọng đã bớt khàn hơn. “Ta chỉ muốn… đi dạo một chút trong vườn, hít thở khí trời. Ngươi có thể đi cùng ta không?” Nàng cần không gian, cần không khí, cần thời gian để sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu. Nàng cần phải dò la tin tức, cần phải biết kẻ thù của nàng, Tể tướng Mộ Viễn Sơn, đang làm gì.
Thanh Hà vui vẻ đồng ý, giúp nàng mang thêm một chiếc khăn choàng mỏng khoác lên vai, cẩn thận đỡ nàng từng bước. Bước chân nàng vẫn còn yếu ớt, nhưng nàng cố gắng giữ vững, không để lộ vẻ chật vật. Nàng đi qua những hành lang dài, những bức tường được trang trí bằng tranh thủy mặc tinh xảo. Mùi gỗ quý và hương trầm thoang thoảng khắp nơi, hòa quyện với mùi cỏ cây từ những khu vườn bên ngoài. Tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ lùng. Nhưng trong lòng nàng, là một cơn bão tố. Nàng phải sống trong cái phủ Tể tướng này, dưới thân phận của một tiểu thư khuê các, và đối mặt với Tể tướng Mộ Viễn Sơn mỗi ngày. Liệu hắn có nhận ra linh hồn của nữ tướng quân ẩn chứa trong thân xác yếu đuối này không?
“Tiểu thư, người đi đứng cẩn thận. Lão gia dặn người phải tĩnh dưỡng thật tốt.” Thanh Hà nhắc nhở, đôi mắt vẫn không rời khỏi nàng. Nàng gật đầu, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Lão gia. Hắn. Kẻ đã gián tiếp đẩy nàng vào hoàn cảnh này. Nàng đi sâu vào khu vườn sau, nơi có một hồ sen rộng lớn, những chiếc lá xanh mướt trải dài trên mặt nước, vài bông sen hồng hé nở khoe sắc. Gió nhẹ lay động những cành trúc xanh rì, tạo nên âm thanh xào xạc dịu êm. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng trấn an bản thân. Đây là nhà giam của nàng, nhưng cũng là nơi nàng có thể tìm kiếm cơ hội. Nàng phải tìm ra sự thật về cái chết của Vệ Cẩn, về thân phận Mộ Như Ý, và về Mộ Viễn Sơn.
Khi nàng đang đứng lặng lẽ bên hồ sen, ánh mắt lướt qua những đóa hoa đang bung nở, một bóng dáng cao lớn đột ngột xuất hiện ở cuối con đường lát đá. Tiếng bước chân trầm ổn, dứt khoát, tiếng giày da gõ nhẹ lên đá hoa cương, đều đặn như tiếng trống trận. Trái tim nàng thắt lại một cái, như ai đó vặn khô nó. Toàn thân nàng cứng đờ. Mùi đàn hương quen thuộc, lạnh lẽo và đầy uy quyền, xộc thẳng vào khứu giác nàng, khiến nàng nhận ra ngay đó là ai. Mộ Viễn Sơn. Hắn đã đến. Nàng không cần nhìn rõ mặt, chỉ cần cảm nhận khí chất, nghe tiếng bước chân, nàng đã biết. Ánh mắt nàng khẽ liếc qua, thấy một bóng hình cao lớn đang tiến lại gần, y phục đen tuyền thêu rồng ẩn hiện, toát ra một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đang nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. Nụ cười trên
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Chân Tướng Phía Sau
11,584 từ
🔒 Đăng nhập
7
Màn Kịch Khó Đoán
11,330 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khúc Biến Tấu Định Mệnh
10,951 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bí Mật Hiện Hình Giữa Đêm
7,638 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dưới Ánh Nến Sương Mờ
9,116 từ
🔒 Đăng nhập
11
Khu Rừng Ký Ức Đẫm Máu
13,007 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hồ Sơ Máu Lạnh
10,169 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Ảnh Mật Tấu
9,933 từ
🔒 Đăng nhập
14
Trận Chiến Vô Hình
11,443 từ
🔒 Đăng nhập
15
Hồi Ức Vỡ Tan
12,027 từ
🔒 Đăng nhập
16
Sự Thật Vỡ Vụn
12,764 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mảnh Vỡ Định Mệnh
12,671 từ
🔒 Đăng nhập
18
Nỗi Đau Của Ký Ức
4,871 từ
🔒 Đăng nhập
19
Sự Thật Xé Toạc Màn Đêm
8,528 từ
🔒 Đăng nhập
20
Mệnh Cách Cuối Cùng
10,052 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?