Sau đêm định mệnh, cô trốn chạy khỏi hào môn danh giá. Anh, người thừa kế lạnh lùng, tìm kiếm cô như một bóng ma ám ảnh. Liệu tình yêu có đủ sức hàn gắn vết thương và vén màn bí mật kinh hoàng?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Chiếc Váy Trắng Và Mùi Máu — Đọc thử miễn phí
Cô mở mắt, trần nhà trắng toát xoay tròn. Đầu đau như búa bổ, vị tanh nồng của máu vẫn đọng nơi cuống họng. Cổ tay rát bỏng, như thể vừa bị trói bằng thứ gì đó sắc lạnh. Cô cố ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt xuống, để lộ chiếc váy cưới trắng tinh đã nhuốm đỏ một mảng lớn ở eo. Mùi máu... không phải của cô.
Ánh sáng mờ ảo từ khung cửa sổ hé mở hắt vào căn phòng. Rèm cửa màu kem lay động nhè nhẹ theo làn gió đêm, mang theo hơi lạnh se sắt. Cô hoảng loạn nhìn quanh. Đây không phải phòng ngủ của cô. Nội thất sang trọng đến xa lạ: chiếc giường Kingsize với ga trải giường lụa thêu hoa văn tinh xảo, tủ quần áo gỗ mun chạm khắc cầu kỳ, và bức tranh trừu tượng treo trên tường với gam màu tối u ám. Cô không nhớ gì cả. Trống rỗng. Duy nhất một hình ảnh chớp nhoáng lướt qua tâm trí: một đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng như băng giá, đang nhìn cô chằm chằm trong bóng tối.
Tiếng động khẽ khàng từ phía cửa khiến cô giật mình. Cánh cửa mở ra, một người đàn ông bước vào. Anh ta cao lớn, bóng dáng in rõ dưới ánh đèn hành lang. Chiếc áo sơ mi trắng tinh phẳng phiu, không một nếp nhăn, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng toát ra từ anh. Mái tóc đen rẽ ngôi gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh hoàn hảo như được tạc từ đá cẩm thạch. Chỉ có đôi mắt ấy… đôi mắt mà cô vừa nhìn thấy trong ký ức chớp nhoáng, đen thẳm, sâu hun hút, không một chút cảm xúc.
"Tỉnh rồi à?" Giọng nói trầm thấp, đều đều, không chút gợn sóng. Anh ta không nhìn cô mà đi thẳng đến tủ rượu góc phòng, rót một ly whisky. Tiếng đá va vào thành ly nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
Cô lùi sát vào đầu giường, kéo tấm chăn lên đến cằm, che đi vết máu đáng sợ. "Anh... anh là ai? Đây là đâu?" Giọng cô run rẩy, khô khốc. Cổ họng đau rát.
Anh ta xoay người lại, cầm ly rượu đứng đối diện cô. Ánh mắt đen láy lướt qua chiếc váy trắng dính máu, dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của cô. "Đêm qua... em đã làm gì?"
Tim cô thắt lại một cái, như ai đó vừa siết chặt. "Tôi... tôi không nhớ. Tôi không biết gì cả." Cô cố gắng lục lọi trong trí nhớ, nhưng chỉ có một mảng đen kịt. Cô chỉ nhớ mình đang chuẩn bị cho lễ cưới. Chiếc váy này... là váy cưới của cô. Vậy tại sao lại dính máu? Máu của ai?
Anh ta nhấp một ngụm rượu, rồi đặt ly xuống bàn kính. Tiếng va chạm nhẹ nhàng nhưng nghe như một tiếng sấm trong tai cô. "Không nhớ? Hay là không muốn nhớ?"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Thật sự tôi không nhớ!" Nước mắt bất chợt trào ra, lăn dài trên má. Cô không hiểu tại sao mình lại khóc, nhưng nỗi sợ hãi vô hình đang bóp nghẹt lấy cô. "Xin anh... làm ơn nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Tại sao tôi lại ở đây?"
Anh ta tiến lại gần, mỗi bước chân đều đều, vững chãi, như một con mãnh thú đang tiến đến con mồi. Hương đàn hương thoang thoảng từ người anh ta lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi rượu và một chút gì đó sắc lạnh, nguy hiểm. "Em đã hủy hoại tất cả." Anh ta đứng ngay cạnh giường, cúi xuống nhìn cô. Đôi mắt đen sâu không thấy đáy, như một vực thẳm có thể nuốt chửng mọi thứ. "Đêm qua... em đã giết chết người đàn ông của tôi."
Cô chết sững. Giết người? Cô? Chiếc váy trắng tinh khôi bỗng hóa thành một tấm vải liệm ghê rợn. Máu... là của anh ta ư? Nước mắt chảy ngược vào trong, vị mặn chát đọng nơi khóe môi. "Không... không thể nào. Tôi không... tôi không thể làm chuyện đó." Giọng cô lạc đi, như thể nói từ một nơi rất xa. Đầu óc quay cuồng, những mảnh ký ức vụn vỡ như những mảnh kính vỡ, cắt cứa tâm trí cô. Một khuôn mặt khác, không phải của anh ta, một nụ cười ấm áp, rồi tiếng súng chói tai...
Anh ta không đáp, chỉ đưa tay lên, chạm vào một lọn tóc mai rũ xuống khuôn mặt cô. Ngón tay anh lạnh như băng, lướt nhẹ qua gò má cô, mang theo một luồng điện xẹt qua người. Cô giật mình lùi lại. "Anh..."
"Tên tôi là An Cảnh Chi." Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, không bỏ qua bất cứ biểu cảm nhỏ nhặt nào. "Em là Như Ý. Và từ giờ, em sẽ phải trả giá cho những gì mình đã làm."
Cô chưa kịp tiêu hóa những lời đó thì anh ta đã xoay người bước ra cửa. Bước chân anh ta dứt khoát, không chút do dự, như thể mọi thứ đã được định đoạt. Cánh cửa đóng lại, tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong căn phòng. Cô lại một mình, trong nỗi sợ hãi tột cùng và những câu hỏi không lời đáp. Giết người? Cô thật sự đã giết người sao? Và An Cảnh Chi... anh ta là ai? Người đàn ông của anh ta là ai? Toàn bộ thế giới của cô như sụp đổ, chỉ còn lại sự trống rỗng và một cảm giác tội lỗi nặng nề đang đè nén trái tim.
Cô không thể ở lại đây. Không thể. Cô phải tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra. Phải trốn thoát. Dù không nhớ gì, nhưng trực giác mách bảo cô rằng việc ở lại bên An Cảnh Chi sẽ còn đáng sợ hơn cả cái chết. Cô vùng vẫy thoát ra khỏi tấm chăn lụa, cảm nhận từng thớ vải mềm mại nhưng như đang trói buộc mình. Cổ tay vẫn còn rát, và một vết hằn đỏ hiện rõ. Cô nhìn quanh phòng, tìm kiếm lối thoát. Cửa sổ. Cửa sổ có song sắt. Không thể. Cửa chính đã bị khóa. Cô bị nhốt.
Nỗi tuyệt vọng dâng lên cuộn trào trong lồng ngực. Cô ngồi sụp xuống sàn, ôm lấy đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ đang chập chờn trong tâm trí. Tiếng súng. Mùi máu. Một nụ cười tắt lịm. Hay tất cả chỉ là một cơn ác mộng? Nhưng vết máu trên váy, và ánh mắt lạnh lùng của An Cảnh Chi, đều quá thật. Cô không còn là cô dâu hạnh phúc của ngày hôm qua nữa. Cô là một tù nhân, một kẻ giết người, hay một con rối trong vở kịch của ai đó?
Bên ngoài cánh cửa, An Cảnh Chi đứng tựa vào tường, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. Ly whisky trên tay đã cạn. Hàng mày anh cau lại, một tia đau đớn thoáng qua trong đôi mắt đen thẳm, rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự lạnh lẽo thường trực. "Hoàng..." Anh thì thầm, tên người đàn ông đã chết, hay người mà Như Ý đã giết, vang lên như một lời nguyền rủa. Anh đưa tay lên, chạm vào ngực trái, nơi trái tim anh đang đập một cách nặng nề, khó nhọc. Mùi máu, mùi tanh nồng của đêm qua vẫn còn ám ảnh anh, hòa lẫn với mùi nước hoa hồng nhạt từ cơ thể cô gái trong phòng. Một sự kết hợp quỷ dị, đáng lẽ không bao giờ nên tồn tại.
Thư ký của anh, Lục Minh, xuất hiện ở cuối hành lang, bước chân nhanh nhẹn, đều đặn. "Cảnh thiếu, các báo cáo điều tra sơ bộ đã có."
An Cảnh Chi không nhìn anh ta, chỉ gật đầu nhẹ. "Vào phòng làm việc."
Lục Minh liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng kín, rồi theo An Cảnh Chi vào phòng làm việc. Ánh đèn sáng trưng, đối lập hoàn toàn với sự mờ ảo trong căn phòng giam giữ Như Ý. An Cảnh Chi ngồi xuống chiếc ghế da bọc cao cấp, tay xoa nhẹ thái dương. "Nói đi."
"Theo lời khai của những người có mặt, cô Như Ý đã xuất hiện tại buổi lễ đính hôn của ngài Hoàng và tiểu thư Thảo. Sau đó, cô ấy đã gây rối, và trong lúc xô xát, ngài Hoàng đã trúng đạn." Lục Minh trình bày một cách rành mạch, không chút cảm xúc. "Khẩu súng được tìm thấy tại hiện trường có dấu vân tay của cô Như Ý. Ngoài ra, hình ảnh từ camera an ninh cho thấy cô ấy đã cầm súng lúc đó."
An Cảnh Chi nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. "Vậy là không có gì thay đổi." Anh ta đã hy vọng, dù chỉ một tia hy vọng mong manh, rằng có thể có một sự hiểu lầm nào đó. Nhưng những bằng chứng này... quá rõ ràng.
"Chúng tôi đã kiểm tra lại, không có dấu hiệu chỉnh sửa hình ảnh hay vân tay giả mạo." Lục Minh tiếp tục, giọng điệu chuyên nghiệp. "Cô Như Ý có vẻ như đã mất trí nhớ tạm thời do sốc tâm lý. Các bác sĩ nói có thể cô ấy đang tự vệ bằng cách quên đi sự kiện kinh hoàng đó."
Mất trí nhớ? An Cảnh Chi mở mắt, đôi mắt đen lóe lên một tia sắc lạnh. "Cô ta đang diễn kịch."
"Cảnh thiếu, theo đánh giá của chuyên gia, khả năng này rất thấp." Lục Minh thận trọng nói. "Cô ấy có vẻ thực sự hoảng loạn và không nhớ gì. Các chỉ số sinh học cũng cho thấy điều đó."
An Cảnh Chi đứng dậy, đi đến cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố Sài Gòn vẫn còn chìm trong ánh đèn đêm. Những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn ngôi sao rơi xuống mặt đất, nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn. "Dù cô ta có nhớ hay không, sự thật vẫn là sự thật." Anh siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. "Hoàng đã chết. Và cô ta là người đã bắn anh ấy."
"Vậy... kế hoạch tiếp theo là gì thưa Cảnh thiếu?" Lục Minh hỏi, giọng điệu có chút ngần ngại. "Giao cô ấy cho cảnh sát?"
An Cảnh Chi quay lại, ánh mắt anh ta sắc như dao. "Không." Anh ta chậm rãi nói. "Chưa. Cô ta là của tôi. Tôi sẽ tự mình xử lý."
Lục Minh không hỏi thêm. Anh ta biết An Cảnh Chi là người nói là làm, và một khi đã quyết định, không ai có thể lay chuyển được. Huống hồ, Hoàng không chỉ là một đối tác kinh doanh, mà còn là người anh em thân thiết nhất của An Cảnh Chi. Nỗi đau và sự căm hận trong lòng anh ta chắc chắn không thể dùng luật pháp để nguôi ngoai.
Trong căn phòng khác, Như Ý vẫn đang run rẩy. Cô cố gắng trấn tĩnh bản thân, hít thở sâu. Mùi hương đàn hương từ người An Cảnh Chi vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện đáng sợ của anh ta. Cô phải làm gì đó. Cô không thể chỉ ngồi đây chờ đợi số phận. Đầu ngón tay cô lướt trên ga trải giường lụa, cảm nhận sự mềm mại lạnh lẽo. Cô nhớ lại lời mẹ cô từng nói: "Khi sợ hãi nhất, con phải mạnh mẽ nhất."
Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ. Song sắt kiên cố, không một khe hở. Cô nhìn xuống. Dưới kia là một khu vườn rộng lớn, rải sỏi trắng, và xa hơn là bức tường cao với hàng rào điện. Đây là một biệt thự kiên cố. Cô bị giam giữ trong một pháo đài.
Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khe hở rèm cửa, hắt lên khuôn mặt cô. Cô nhìn vào gương, thấy một cô gái với mái tóc rối bời, đôi mắt sưng húp và khuôn mặt trắng bệch. Chiếc váy cưới trắng tinh giờ đây đã nhăn nhúm và dính đầy vết bẩn. Đây có còn là cô không? Cô dâu Như Ý hạnh phúc của ngày hôm qua? Không. Cô là một kẻ xa lạ, bị bao vây bởi bí ẩn và nỗi sợ hãi.
Cảm giác đói cồn cào và khát nước hành hạ cô. Cô đi đến một chiếc bàn nhỏ cạnh giường, thấy một bình nước lọc và một vài chiếc bánh quy. Cô vội vã uống cạn ly nước, cảm nhận sự mát lạnh xoa dịu cổ họng khô rát. Bánh quy không vị, nhưng cô vẫn ăn, cố gắng nạp lại năng lượng cho cơ thể. Cô phải có sức để đối mặt với những gì sắp tới. Cô phải tìm ra sự thật.
Sau khi ăn uống xong, cô cảm thấy đỡ hơn một chút. Cô trở lại giường, nằm xuống, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Tại sao cô lại ở đó? Tại sao lại có súng? Ai là người đã chết? Và An Cảnh Chi... anh ta muốn gì ở cô? Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm những mảnh ký ức còn sót lại. Một cô gái với mái tóc dài, chiếc váy đỏ rực rỡ, cười nói vui vẻ... đó là ai? Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, như có ai đó đang dùng dao khuấy động trong não cô.
Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo chào đón bình minh. Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm, chiếu rọi vào căn phòng. Như Ý cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi rã rời, nhưng không thể ngủ. Cô nằm đó, nhìn chằm chằm vào trần nhà, đầu óc quay cuồng với những câu hỏi không lời đáp.
Tiếng khóa cửa xoay nhẹ. Cô giật mình ngồi dậy. An Cảnh Chi bước vào, trên tay là một bộ quần áo sạch sẽ. Một chiếc quần jean đơn giản và áo phông trắng. Anh ta đặt chúng lên ghế mà không nói một lời nào.
"Anh muốn gì ở tôi?" Cô hỏi, giọng nói cứng rắn hơn một chút. Cô biết mình không thể yếu đuối mãi được.
Anh ta nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm. "Thay quần áo đi. Chúng ta sẽ ra ngoài."
"Ra ngoài? Đi đâu?" Cô nghi ngờ. "Anh muốn đưa tôi đi đâu?"
"Đến nơi em thuộc về." Anh ta nói một cách bí hiểm, rồi quay người đi. "Nửa tiếng nữa tôi sẽ quay lại. Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn."
Cánh cửa lại đóng lại. Lần này, cô không còn run rẩy nữa. Thay vào đó là một cảm giác quyết tâm mạnh mẽ. Cô nhìn bộ quần áo trên ghế. Chúng không phải là quần áo của cô. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Cô nhanh chóng thay đồ, cảm nhận sự mát lạnh của vải cotton trên làn da. Chiếc váy cưới dính máu được An Cảnh Chi mang đi khi nào cô không biết, nhưng cô không muốn nhìn thấy nó thêm một giây phút nào nữa. Nó giống như một vết sẹo, một lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về đêm kinh hoàng đã qua.
Khi An Cảnh Chi quay lại, cô đã sẵn sàng. Cô đứng thẳng lưng, đối diện với anh ta. "Tôi đã thay đồ rồi. Bây giờ, anh có thể nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?"
Anh ta không đáp, chỉ đưa tay ra. "Đi thôi."
Cô lưỡng lự một chút, rồi đặt tay vào tay anh ta. Bàn tay anh lạnh lẽo, mạnh mẽ, và có một chút gì đó thô ráp. Anh ta nắm chặt tay cô, dắt cô ra khỏi phòng. Cô không biết mình đang đi đâu, nhưng trong lòng cô có một dự cảm không lành.
Họ đi xuống cầu thang lớn, bước ra khỏi biệt thự. Một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đã chờ sẵn. Tài xế mở cửa, và An Cảnh Chi đẩy cô vào trong. Anh ta ngồi cạnh cô, không một lời nói. Không gian trong xe im lặng đến ngột thở. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật lướt qua nhanh chóng. Những con phố quen thuộc của Sài Gòn, nhưng cô cảm thấy xa lạ vô cùng. Mùi cà phê sữa đá thoang thoảng từ một quán vỉa hè lướt qua mũi cô, gợi lên một chút ký ức về những buổi sáng bình yên. Nhưng sự bình yên đó đã tan biến.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cao tầng bằng kính, hiện đại và lạnh lẽo. Đây là một trong những trung tâm tài chính lớn nhất thành phố. An Cảnh Chi xuống xe trước, rồi mở cửa cho cô. Anh ta không nói gì, chỉ nhìn cô, ánh mắt thúc giục. Cô bước ra, cảm thấy những ánh mắt tò mò của những người qua đường đổ dồn vào mình. Cô gái với mái tóc rối bời, quần áo đơn giản, đứng cạnh người đàn ông quyền lực An Cảnh Chi... một sự kết hợp kỳ lạ.
Họ bước vào thang máy, đi thẳng lên tầng cao nhất. Cánh cửa mở ra, một văn phòng rộng lớn hiện ra trước mắt. Lục Minh đã đợi sẵn. Anh ta gật đầu chào An C
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Mùi Hương Cũ Trong Gió
13,239 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vết Của Một Đêm
13,192 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Son Môi Và Lời Thú Tội
12,858 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lá Thư Cũ
13,214 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mảnh Vỡ Trong Đêm
8,769 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ám Ảnh Từ Đêm Mưa
10,728 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vệt Sáng Từ Tro Tàn
13,324 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vết Son Đỏ Trên Lụa Trắng
12,981 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lưới Tơ Vô Hình
13,092 từ
🔒 Đăng nhập
15
Dấu Vết Của Quá Khứ
13,084 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đêm Hoa Quỳnh Nở
10,363 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Hứa Dưới Trăng
9,792 từ
🔒 Đăng nhập
18
Khói Sương Tan Vỡ
9,013 từ
🔒 Đăng nhập
19
Chân Tướng Vỡ Òa
13,459 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Sau Bão
13,406 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?