Trên con đường tu tiên đầy rẫy kỳ ngộ và hiểm nguy, có kẻ xuất thân
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Sinh Tử Vực Sâu — Đọc thử miễn phí
Mùi máu tanh, bụi đất ẩm ướt cùng tiếng gầm giận dữ từ phía sau là những gì Lý Phàm cảm nhận được rõ rệt nhất, khi hắn, một kẻ tu vi Luyện Khí tầng ba yếu ớt, gieo mình vào vực sâu không đáy. Xung quanh hắn, những khối đá cổ kính từng là một phần của đại điện hoang tàn này, vỡ vụn và rơi xuống như những giọt nước mắt vô định của thời gian. Tiếng đá va đập vào vách đá vang vọng lên rồi tắt lịm trong bóng tối thăm thẳm, nuốt chửng mọi âm thanh, mọi hy vọng. Hắn biết, nếu không làm vậy, kết cục sẽ còn thảm khốc hơn gấp vạn lần dưới nanh vuốt của con Huyết Tê Giác Luyện Khí tầng bảy kia, hoặc tệ hơn, bàn tay thâm độc của tên sư huynh Kim Ngôn.
Không khí lạnh lẽo cắt da cắt thịt, xuyên qua lớp áo vải thô rách nát, từng cơn gió rít gào như những linh hồn than khóc. Lý Phàm cố gắng điều chỉnh hô hấp, từng sợi kinh mạch trong cơ thể giật thót vì kiệt sức và đau đớn. Vết thương do sừng Huyết Tê Giác xẹt qua vai trái vẫn đang rỉ máu, thấm ướt một mảng lớn áo bào, tạo thành cảm giác dính nhớp khó chịu. Hắn có thể cảm nhận được cơn nóng rát dữ dội lan tỏa từ vết thương, và đôi khi, những tia điện tê dại chớp nhoáng, báo hiệu nọc độc của yêu thú đã bắt đầu thẩm thấu.
"Chết tiệt!" Lý Phàm thầm nguyền rủa, giọng khàn đặc. Đôi mắt hắn mở to, cố gắng xuyên thủng màn đêm. Nhưng chỉ có một màu đen đặc quánh bao trùm, sâu tới mức không thể nhìn thấy bất kỳ ánh sáng nào, dù là yếu ớt nhất. Hắn không biết mình đã rơi bao xa, chỉ biết tốc độ ngày càng tăng, gió rít bên tai như hàng ngàn mũi kim châm vào màng nhĩ. Cảm giác bao tử bị treo ngược, toàn thân quay cuồng, nhưng ý chí kiên cường trong hắn lại không cho phép hắn gục ngã. Hắn là Lý Phàm, kẻ mang phàm cốt bị ruồng bỏ, nhưng chưa bao giờ chấp nhận số phận của mình.
Hồi ức chợt ùa về. Hắn nhớ lại những lời chế giễu của các sư huynh, sư tỷ khi hắn gia nhập Thiên Kiếm Môn. "Phàm cốt! Kẻ không có thiên phú, chỉ phí linh thạch và công sức." Hắn nhớ những đêm dài miệt mài tu luyện, cố gắng hấp thu chút linh khí mỏng manh hơn người khác gấp bội, chỉ để đạt được Luyện Khí tầng ba sau gần mười năm. Người khác chỉ mất ba năm! Mười năm của hắn, đổi lại chỉ là một chút tiến bộ nhỏ nhoi, một chút hy vọng mong manh. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn tin rằng, đạo không chỉ là sức mạnh thuần túy, mà là con đường, là lựa chọn, là ý chí bất khuất.
Tiếng gió rít bỗng chuyển thành âm thanh vù vù như sấm động, càng lúc càng gần. Dưới chân hắn, một thứ gì đó đen tối, khổng lồ, đang chờ đợi. Đó không phải là đáy vực, mà là một không gian khác, một cái miệng khổng lồ của vực sâu. Lý Phàm hít một hơi thật sâu, vận chuyển chút linh khí cuối cùng còn sót lại trong đan điền, cố gắng bao bọc lấy cơ thể. Hắn không có pháp bảo hộ thân đáng giá, không có tiên thuật cao siêu, chỉ có bản năng sinh tồn và một niềm tin mù quáng rằng mình sẽ không chết ở đây.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Một cú va đập kinh hoàng. Không phải với mặt đất cứng rắn, mà là một lớp nước lạnh buốt, dường như không có điểm dừng. Lý Phàm cảm thấy toàn bộ xương cốt mình như muốn vỡ ra, lục phủ ngũ tạng chấn động dữ dội. Hắn chìm sâu xuống, nước lạnh lẽo tràn vào mũi, vào miệng, cảm giác nghẹt thở ập đến như bóp nghẹt trái tim. Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng cơ thể dường như không còn tuân theo ý chí nữa. Mắt hắn hoa lên, đầu óc quay cuồng, ý thức dần trôi đi. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, hắn nghe thấy một tiếng "cạch" rất nhỏ, như tiếng kim loại va chạm vào đá, rồi mọi thứ im bặt.
***
Khi Lý Phàm tỉnh lại, toàn thân hắn đau nhức như bị hàng ngàn con kiến cắn xé. Một cơn đau buốt nhói từ vết thương trên vai kéo lên thái dương, khiến hắn khẽ rên lên. Mắt hắn từ từ mở ra, đập vào mắt không phải là bóng tối vô tận, mà là một thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, yếu ớt nhưng đủ để soi rõ xung quanh.
Hắn đang nằm trên một bờ cát màu xám tro, ẩm ướt, xung quanh là một dòng sông ngầm màu xanh lục nhạt, phát ra ánh sáng kỳ lạ. Không khí ở đây đặc quánh mùi rêu mốc và một thứ hương thơm ngai ngái, giống như mùi của khoáng vật cổ xưa. Phía trên hắn, không phải là bầu trời, mà là một vòm đá khổng lồ, cao vút, với vô số thạch nhũ lấp lánh như pha lê, phản chiếu ánh sáng xanh từ dòng sông, tạo nên một cảnh tượng vừa đẹp đẽ vừa kỳ dị.
"Đây là đâu?" Lý Phàm cố gắng ngồi dậy, nhưng một cơn đau nhức từ xương sống chạy dọc lên cổ khiến hắn phải hít một hơi lạnh. Hắn kiểm tra vết thương trên vai. Nọc độc đã lan rộng, khiến vùng da xung quanh chuyển sang màu tím bầm. Nếu không được xử lý kịp thời, e rằng cánh tay này sẽ bị phế bỏ.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ nhất không phải là vết thương, mà là cảm giác dị thường trong đan điền. Linh khí trong cơ thể hắn không còn hỗn loạn như lúc trước, mà đang chậm rãi vận hành, tuy yếu ớt nhưng lại có vẻ tinh thuần hơn. Hắn cảm thấy mình đã đột phá Luyện Khí tầng ba, chạm đến ngưỡng cửa của tầng bốn.
"Vận may trong cái rủi sao?" Hắn tự giễu, khóe môi khẽ nhếch lên. Cái chết đã cận kề, vậy mà hắn lại có chút tiến bộ. Phải chăng đây chính là "tiên hiệp như tấm gương phản chiếu cuộc đời" mà các tiền bối vẫn thường nói? Mỗi bước đi trên con đường tu tiên đều là một lần đối mặt với bản ngã, với tham, sân, si, ái, hận. Việc sống sót sau cú rơi định mệnh này, đối với hắn, chính là một phép thử về ý chí và niềm tin.
Lý Phàm dùng chút sức lực còn sót lại, chống tay xuống đất để đứng dậy. Cát lún sâu dưới chân, lạnh lẽo và ẩm ướt. Hắn nhìn kỹ hơn vào dòng sông xanh ngọc. Không có tiếng nước chảy, mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu những thạch nhũ lấp lánh. Dưới làn nước, hắn lờ mờ nhìn thấy những khối đá kỳ lạ, hình thù không giống bất kỳ loại khoáng thạch nào hắn từng thấy.
Hắn bắt đầu đi dọc theo bờ sông, chậm rãi và cẩn trọng. Mỗi bước đi, đôi mắt hắn đều quan sát tỉ mỉ, đánh giá mọi dấu hiệu xung quanh. Kinh nghiệm sinh tồn từ những lần lẻn vào các bí cảnh cấm địa để tìm kiếm cơ duyên đã dạy hắn rằng, vẻ đẹp thường đi kèm với hiểm nguy chết người. Hắn là một phàm nhân, không có thiên phú, nên mọi thứ hắn đạt được đều phải đổi bằng mồ hôi, máu và sự cẩn trọng tột độ.
Sau khoảng mười mấy bước, mắt hắn chợt dừng lại. Một vật thể màu đen nằm lăn lóc trên bờ cát, nửa chìm nửa nổi trong lớp nước nông. Nó là thứ đã phát ra tiếng "cạch" yếu ớt mà hắn nghe thấy lúc rơi xuống. Lý Phàm nheo mắt lại, cố gắng nhìn rõ. Đó là một tấm bia đá nhỏ, kích thước chỉ bằng một bàn tay, màu đen tuyền như mực, không có bất kỳ họa tiết hay ký tự nào. Nó trông như một mảnh vỡ của thứ gì đó lớn hơn.
Với chút tò mò xen lẫn cảnh giác, Lý Phàm từ từ cúi xuống, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào tấm bia. Bề mặt nó mát lạnh, nhưng không có cảm giác thô ráp của đá. Thay vào đó, nó mịn màng như ngọc, và dường như có một dòng năng lượng rất yếu ớt đang lưu chuyển bên trong.
Ngay khi ngón tay hắn chạm vào, một luồng ánh sáng xanh lam nhỏ xíu chợt lóe lên từ tấm bia, rồi nhanh chóng tắt ngấm. Đồng thời, một cảm giác kỳ lạ ập đến trong tâm trí Lý Phàm. Không phải là đau đớn, mà là một sự rung động sâu sắc, như thể một phần nào đó trong linh hồn hắn đang được thức tỉnh. Hắn cảm thấy một dòng thông tin mơ hồ, rời rạc, tuôn vào đầu mình.
*Nguyên Thủy... Khai Thiên... Đạo...*
Chỉ là những từ ngữ không rõ nghĩa, nhưng chúng lại vang vọng trong tâm trí hắn với một sự uy nghiêm và cổ kính khó tả. Lý Phàm giật mình rụt tay lại. Hắn chưa bao giờ gặp phải điều gì tương tự. Đây không phải là một pháp bảo bình thường, cũng không phải là linh khí hay linh vật. Nó mang theo một loại sức mạnh khác, một loại khí tức xa xưa đến mức khiến linh hồn hắn phải run rẩy.
Hắn cầm tấm bia lên. Nó nặng một cách bất thường so với kích thước của nó. Ánh sáng xanh lam từ dòng sông chiếu vào tấm bia, khiến nó phản chiếu những tia sáng lấp lánh, như thể có vô số vì sao đang ẩn mình trong đó.
"Nguyên Thủy..." Hắn lẩm bẩm, cố gắng nắm bắt ý nghĩa của những từ ngữ vừa xuất hiện trong tâm trí. Hắn nhìn tấm bia, rồi lại nhìn xung quanh. Không gian này, quá tĩnh lặng, quá cổ xưa. Hắn chợt nhận ra, nơi đây không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, ngoại trừ bản thân hắn và dòng sông bí ẩn này. Ngay cả những tiếng nước chảy cũng không có, chỉ là một sự im lặng tuyệt đối, đến mức khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.
Đột nhiên, từ sâu thẳm dưới lòng sông xanh ngọc, một tiếng động lạ vang lên. Không phải tiếng nước, mà là một âm thanh trầm đục, như tiếng trống đánh từ cõi xa xăm, rung động cả vòm đá khổng lồ. Mặt nước tĩnh lặng bắt đầu gợn sóng, tạo thành những vòng tròn đồng tâm lan rộng. Ánh sáng xanh từ dòng sông cũng trở nên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi khắp nơi, phơi bày những bức tường đá rêu phong mà trước đó hắn không để ý.
Trên những bức tường ấy, ẩn hiện những bức phù điêu cổ xưa, khắc họa những sinh vật kỳ lạ, hình thù nửa rồng nửa cá, đang bơi lội giữa những ngôi sao. Và trung tâm của mỗi bức phù điêu, đều có một biểu tượng quen thuộc đến giật mình: chính là hình dạng của tấm bia đá đang nằm trong tay Lý Phàm!
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Lý Phàm lùi lại một bước, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tấm bia đá trong tay hắn dường như cũng đang cộng hưởng với tiếng động dưới sông, trở nên ấm hơn một chút.
Tiếng động dưới sông càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng gần. Dòng sông xanh ngọc bắt đầu sủi bọt, và ánh sáng phát ra từ nó nhấp nháy liên hồi, như một trái tim đang đập mạnh. Lý Phàm cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang dâng lên từ dưới đáy, nặng nề đến mức khiến hắn khó thở. Đó không phải là áp lực của nước, mà là một thứ sức mạnh kinh khủng, vượt xa khỏi những gì hắn từng biết.
"Không ổn rồi!" Lý Phàm vội vàng quay người, cố gắng tìm một lối thoát. Nhưng xung quanh hắn, bốn phía đều là những bức tường đá sừng sững, không một khe hở. Hắn bị mắc kẹt. Vết thương trên vai lại nhức nhối, đầu óc bắt đầu choáng váng vì mất máu và nọc độc. Hắn biết, trong tình trạng này, một con Huyết Tê Giác Luyện Khí tầng bảy cũng đủ sức kết liễu hắn, chứ đừng nói đến thứ đang ẩn mình dưới dòng sông kia.
Bỗng, mặt nước xanh ngọc nứt ra. Không phải là sủi bọt hay gợn sóng, mà là một vết nứt thực sự, như tấm gương bị vỡ, từ từ mở rộng ra. Từ bên dưới vết nứt, một ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên, xuyên qua màn nước xanh, chiếu thẳng vào mắt Lý Phàm, khiến hắn phải nhắm chặt mắt lại.
Kèm theo ánh sáng đó, là một tiếng gầm thét kinh thiên động địa. Âm thanh ấy không phải của một sinh vật sống, mà như tiếng của một cơn bão vũ trụ, của những ngôi sao đang va chạm, của sự hình thành và hủy diệt của vạn vật. Nó chứa đựng một sự phẫn nộ cổ xưa, một sự uất hận đã ngủ yên hàng triệu năm, giờ đây đang bùng nổ.
Lý Phàm cảm thấy đôi tai mình như muốn nổ tung, máu mũi trào ra. Hắn ngã khuỵu xuống, tấm bia đá tuột khỏi tay, rơi xuống bờ cát. Ngay khi tấm bia chạm đất, ánh sáng xanh lam từ nó lại lóe lên, nhưng lần này mạnh mẽ hơn nhiều, bao bọc lấy cơ thể Lý Phàm. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ đang tuôn vào kinh mạch, xoa dịu cơn đau và đẩy lùi nọc độc.
Cùng lúc đó, từ vết nứt dưới dòng sông, một con mắt khổng lồ màu vàng kim từ từ hé mở. Con ngươi của nó hằn lên những đường vân xoáy ốc phức tạp, tựa như cả một tinh hà thu nhỏ. Nó không có cảm xúc, chỉ có sự lạnh lẽo vô tận và một ý chí hủy diệt. Ánh mắt đó quét qua không gian, dừng lại trên thân ảnh Lý Phàm đang nằm co quắp trên bờ cát.
Lý Phàm run rẩy. Hắn đã từng nhìn thấy những con mắt của yêu thú hung dữ nhất, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự tuyệt vọng và nhỏ bé như lúc này. Con mắt đó không chỉ nhìn hắn, mà dường như đang xuyên thấu mọi bí mật, mọi quá khứ và tương lai của hắn. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi giữa biển cả mênh mông, không thể phản kháng, không thể chạy trốn.
Ngay lúc đó, ánh sáng từ tấm bia đá bỗng bùng lên dữ dội, tạo thành một lá chắn mỏng manh bao quanh Lý Phàm. Con mắt vàng kim khẽ nhấp nháy, một tia sáng màu vàng bắn ra, xuyên thủng ánh sáng xanh, nhưng bị làm chậm lại đáng kể. Nó không hoàn toàn xuyên thủng lá chắn, mà chỉ tạo ra một vết rạn nứt nhỏ, nhưng năng lượng dư chấn đã đủ sức khiến Lý Phàm phun ra một ngụm máu tươi.
Con mắt vàng kim dường như "ngạc nhiên" trước sự kháng cự đó, dù yếu ớt. Nó chậm rãi di chuyển, lộ ra một phần của thân thể khổng lồ dưới dòng sông. Một sinh vật khổng lồ, hình dáng như một con cá chép hóa rồng, nhưng được tạo thành từ những tinh thạch lấp lánh, đang từ từ trồi lên khỏi mặt nước. Mỗi vảy trên thân nó đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ vực sâu.
Đây không phải là một yêu thú, đây là một tồn tại cổ xưa, một linh vật đã ngủ vùi hàng triệu năm, giờ đây đang thức tỉnh. Áp lực mà nó tỏa ra khiến linh khí trong cơ thể Lý Phàm gần như ngừng trệ, đan điền co rút đau đớn.
Trong khoảnh khắc sinh tử này, Lý Phàm cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ tấm bia đá. Nó không chỉ bảo vệ hắn, mà còn như đang truyền một mệnh lệnh nào đó vào tâm
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Phàm Cốt Vọng Cảnh, Hư Vô Tái Sinh
12,494 từ
🔒 Đăng nhập
7
Vực Thẳm Phàm Cốt
12,389 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vực Sâu Tái Sinh: Phàm Cốt Ngưng Linh
9,757 từ
🔒 Đăng nhập
9
Cốt Hồn Cố Kết
10,691 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thâm Uyên Chi Khúc
12,796 từ
🔒 Đăng nhập
11
Đoạt Mệnh Thâm Uyên
9,930 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dòng Thời Gian Ngưng Kết
12,652 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vực Thẳm Ngưng Đọng, Huyết Ảnh Giáng Lâm
9,906 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Ảnh Nuốt Chửng, Phàm Tâm Kiên Cường
13,317 từ
🔒 Đăng nhập
15
Phàm Tâm Lập Đạo, Huyết Ảnh Đoạt Mệnh
8,831 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vực Sâu Huyết Ảnh: Đạo Tâm Nổi Loạn
10,936 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Ảnh Nuốt Chửng: Đạo Tâm Thức Tỉnh
9,757 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vực Thẳm Thời Gian, Đạo Tâm Luyện Huyết
11,777 từ
🔒 Đăng nhập
19
Đạo Ấn Hoang Cổ, Sinh Tử Vực Thời Gian
11,242 từ
🔒 Đăng nhập
20
Đạo Ấn Quy Nguyên, Phàm Thân Chứng Đạo
10,447 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?