Trong cõi phàm trần trăm vạn kiếp, một thiếu niên sinh ra
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Phàm Thể Thức Tỉnh — Đọc thử miễn phí
Trong cõi phàm trần trăm vạn kiếp, có những linh hồn tựa cỏ dại, bị gió bụi cuộc đời cuốn trôi, không một ánh sao soi rọi. Lâm Phàm không nhớ ngày hắn sinh ra, chỉ nhớ những ngày đói rét, những đêm gió hú lạnh thấu xương lùa qua vách lá nát bươm của túp lều rách nát. Mười sáu năm cuộc đời, cái lạnh lẽo của núi rừng Phá Hồn đã khắc sâu vào xương tủy, cái đói triền miên đã mài giũa ý chí của hắn thành một lưỡi dao sắc bén, chỉ chực chờ một cơ hội để cắt đứt xiềng xích số phận.
Sáng sớm, sương mù dày đặc như một tấm chăn khổng lồ phủ kín thung lũng, biến những hàng cây cổ thụ xanh rì thành những bóng ma lờ mờ, vặn vẹo. Không khí se lạnh như có hàng vạn mũi kim châm vào da thịt, khiến Lâm Phàm rùng mình một cái. Hắn quấn chặt hơn tấm áo choàng vá víu từ da thú khô cứng, mùi tanh của máu và mồ hôi dường như đã bám rễ vào từng sợi vải, trở thành một phần không thể tách rời của hắn. Đôi mắt đen láy, sâu hun hút như vực thẳm, quét một lượt qua khung cảnh mờ ảo trước mặt. Trong đôi mắt ấy, không có sự sợ hãi của tuổi trẻ, chỉ có một vẻ trầm tĩnh đến lạ thường, sự thận trọng của một kẻ sống giữa lằn ranh sinh tử. Hắn không phải thiên tài, cũng chẳng có huyết mạch đặc biệt, hắn chỉ là một phàm nhân, một phàm nhân đang cố gắng sinh tồn.
Bụng đói cồn cào. Đêm qua, miếng thịt chuột rừng ít ỏi chỉ đủ làm dịu đi cơn đau, nhưng không thể xua tan cảm giác trống rỗng. Hôm nay, hắn phải đi sâu hơn vào rừng. Khu rừng Phá Hồn này, cái tên của nó đã nói lên tất cả. Nó không chỉ là nơi ẩn chứa những loài thú dữ thông thường, mà còn có những lời đồn đại về các sinh vật mang linh tính, thậm chí là những dấu vết mờ nhạt của thế giới tu tiên. Đối với Lâm Phàm, những lời đồn đó chỉ như một câu chuyện cổ tích xa vời. Cái hắn quan tâm là một con nai rừng, một bầy thỏ, hay tệ hơn là một ổ chuột cống béo tốt.
Hắn kiểm tra lại sợi dây bẫy đã được tẩm thuốc mê tự chế, những mũi tên đầu đá sắc nhọn giắt sau lưng, và con dao găm cũ kỹ mang theo bên hông. Mỗi vật phẩm đều là sự tích lũy của kinh nghiệm và máu mồ hôi. Hắn không có pháp bảo, không có linh đan, chỉ có đôi tay trần và cái đầu biết suy nghĩ. "Sống sót, đó là đạo của ta," hắn thì thầm, giọng khàn khàn như tiếng lá khô chạm đất. Câu nói này, không biết từ bao giờ đã trở thành lời răn trong tâm khảm hắn. Nó là sự phản chiếu của một ý chí kiên cường, không khuất phục trước số phận đã an bài.
Từng bước chân của Lâm Phàm nhẹ nhàng như một bóng ma, luồn lách qua những bụi cây rậm rạp, những thân cổ thụ phủ đầy rêu phong. Mùi ẩm ướt của đất rừng trộn lẫn với hương thơm của lá mục và mùi hăng hắc của nấm dại xộc thẳng vào mũi. Đôi tai hắn căng như dây đàn, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất: tiếng lá khô xào xạc dưới chân thú, tiếng côn trùng rỉ rả trong thân cây mục, thậm chí là tiếng mạch máu đập trong thái dương chính mình. Hắn phải cẩn trọng. Một sơ suất nhỏ thôi cũng đủ để biến hắn từ kẻ đi săn thành con mồi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hắn tiến sâu hơn vào một khu vực ít người dám đặt chân tới, nơi những cây cổ thụ cao vút chạm tới tầng mây, thân cây to lớn đến mức mười người ôm không xuể. Ánh sáng mặt trời chỉ lọt qua kẽ lá lốm đốm, tạo nên một không gian u tối, huyền ảo. Nơi đây, không khí dường như đặc quánh hơn, mang theo một mùi hương lạ lùng, vừa thanh khiết, vừa phảng phất sự cổ xưa, nguyên thủy. Mùi hương này khiến Lâm Phàm cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong lồng ngực, một cảm giác vừa khao khát vừa e ngại. Hắn không biết đó là gì, nhưng linh tính mách bảo hắn rằng nơi đây ẩn chứa điều gì đó khác biệt.
Bỗng, một tiếng gầm nhẹ vang lên từ phía trước, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng. Tiếng gầm không lớn, nhưng mang theo một áp lực vô hình, khiến toàn thân Lâm Phàm cứng lại. Hắn lập tức nấp vào sau một gốc cây khổng lồ, hơi thở nín bặt. Đó là tiếng của một con Linh Báo! Một con thú có chút linh tính, tốc độ cực nhanh, móng vuốt sắc bén như thép, da thịt cứng như đá. Đối với một phàm nhân như hắn, Linh Báo là một sinh vật cực kỳ nguy hiểm, gần như không thể đối phó. Gặp phải nó, một là chạy, hai là chết.
Nhưng tiếng gầm không phải nhắm vào hắn. Từ sau gốc cây, Lâm Phàm hé mắt nhìn. Cách đó không xa, một con Linh Báo màu đen tuyền, bộ lông bóng mượt như lụa, đôi mắt xanh lục phát ra ánh sáng lạnh lẽo, đang gầm gừ đối diện với một vật thể lạ. Đó là một bông hoa. Một bông hoa duy nhất, mọc lên từ kẽ đá, cánh hoa màu đỏ thẫm như máu, nhụy hoa phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt yếu ớt. Xung quanh bông hoa, linh khí dường như ngưng tụ lại, tạo thành một quầng sáng mờ ảo.
Lâm Phàm sững sờ. Hắn chưa bao giờ thấy một bông hoa nào như vậy. Nó không phải là một loài thực vật thông thường. Cảm giác rung động trong lồng ngực hắn càng lúc càng mãnh liệt. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí mát lạnh, trong trẻo đang lan tỏa từ bông hoa, nhẹ nhàng vuốt ve làn da hắn, khiến mọi mệt mỏi dường như tan biến. Đây chắc chắn là một thứ Linh Dược! Thảo dược chứa linh khí, thứ mà chỉ những kẻ tu tiên mới có thể sử dụng.
Con Linh Báo gầm gừ, đôi mắt cảnh giác quét xung quanh. Rõ ràng nó cũng nhận ra giá trị của bông hoa, nhưng không dám tùy tiện hành động. Sự do dự của nó cho thấy bông hoa này không đơn giản, hoặc có một thứ gì đó bảo vệ nó. Tâm trí Lâm Phàm nhanh chóng tính toán. Một con Linh Báo là đối thủ cực kỳ khó nhằn. Nhưng nếu hắn có được bông hoa đó... một Linh Dược có thể thay đổi số phận hắn! Hoặc ít nhất, giúp hắn có một cuộc sống tốt hơn, thoát khỏi cái đói và cái lạnh.
Tham lam lóe lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị lý trí đè nén. Hắn là một phàm nhân. Nếu xông ra tranh đoạt với Linh Báo, hắn sẽ chết không toàn thây. Cái chết, không phải là thứ mà hắn sợ hãi. Nhưng chết một cách vô ích, chết vì một chút tham lam nhất thời, thì không đáng. "Sống sót, Lâm Phàm," hắn tự nhủ. Hắn phải bình tĩnh.
Đúng lúc đó, con Linh Báo hạ thấp thân mình, chuẩn bị tấn công. Nó không thể chờ đợi lâu hơn nữa. Nhưng ngay khi nó chuẩn bị lao tới, một tiếng "Vù!" nhẹ nhàng vang lên, một luồng sáng xanh biếc xẹt qua không trung, nhanh như chớp. Tiếng gầm thét đau đớn vang lên, con Linh Báo giật lùi, một vết thương sâu hoắm xuất hiện trên vai nó, máu tươi tuôn ra xối xả.
"Linh Báo cấp một, cũng dám tranh đoạt Linh Dược của ta sao?" Một giọng nói khinh khỉnh vang lên, mang theo chút ngạo mạn.
Từ những tán lá cây cổ thụ phía trên, một bóng người nhẹ nhàng hạ xuống, không một tiếng động. Đó là một nam tử trung niên, thân mặc trường bào màu xanh sẫm, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc như dao. Hắn vung tay, một thanh phi kiếm màu xanh lục lấp lánh trong tay hắn, chuôi kiếm chạm khắc hình rồng uốn lượn. Từ trên thanh phi kiếm, một luồng khí mạnh mẽ, áp bức tỏa ra, khiến Lâm Phàm nấp sau gốc cây cũng cảm thấy tim đập thình thịch.
"Tu sĩ!" Hắn hít một hơi khí lạnh. Hắn đã từng nghe kể về những người tu tiên, những cá thể có thể bay lượn, hô phong hoán vũ, sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa. Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến tận mắt. Áp lực vô hình từ người tu sĩ kia còn đáng sợ hơn cả Linh Báo. Đó là sự khác biệt giữa trời và đất.
Tu sĩ trung niên không thèm liếc nhìn con Linh Báo đang thoi thóp, hắn bước thẳng đến bông hoa đỏ thẫm. "Tuyết Huyết Liên, phẩm cấp hạ phẩm Linh Dược. Dù sao cũng không tệ, đủ để ta tăng thêm chút tu vi." Hắn đưa tay ra, chuẩn bị hái hoa.
Lâm Phàm nín thở. Hắn không dám nhúc nhích. Một cử động nhỏ thôi cũng đủ để người tu sĩ kia phát hiện ra hắn. Trong mắt tu sĩ, hắn chẳng khác nào một con kiến.
"Ồ?"
Tu sĩ trung niên bỗng nhiên hơi nhíu mày. Hắn không hái hoa ngay, mà nhìn chằm chằm vào bông Tuyết Huyết Liên. "Cấm chế... Có một đạo cấm chế nhỏ ẩn chứa bên trong." Hắn nhẹ nhàng vung tay, một luồng linh lực vô hình bắn ra, chạm vào bông hoa.
"Rắc!"
Bông hoa không bị ảnh hưởng, nhưng luồng linh lực của tu sĩ lại bị phản chấn, tạo ra một tiếng động nhỏ. Vẻ mặt tu sĩ trung niên hơi thay đổi.
"Thú vị." Hắn không vội vã nữa, mà bắt đầu quan sát kỹ lưỡng bông Tuyết Huyết Liên. "Không phải cấm chế tự nhiên, mà là nhân tạo... một bàn tay cao siêu nào đó đã cố tình ẩn giấu một tầng cấm chế."
Trong khi người tu sĩ đang mải mê nghiên cứu, Lâm Phàm lại phát hiện ra một điều kỳ lạ. Từ dưới gốc của bông Tuyết Huyết Liên, một khe nứt nhỏ lộ ra. Bên trong khe nứt, một ánh sáng vàng nhạt yếu ớt chợt lóe lên rồi vụt tắt. Thứ ánh sáng đó không phải là linh khí, mà là một cảm giác ấm áp, quen thuộc một cách khó hiểu. Nó giống như cảm giác khi hắn chạm vào tấm ngọc bội cũ kỹ mà hắn luôn mang theo bên mình, một tấm ngọc bội màu đen xám, không có bất kỳ họa tiết nào đặc biệt, chỉ là một viên đá tròn dẹt, lạnh lẽo và vô tri. Hắn đã nhặt được nó từ khi còn rất nhỏ, và không hiểu sao lại không thể bỏ nó đi, như thể có một sợi dây vô hình liên kết hắn với nó.
Người tu sĩ vẫn đang cẩn thận dò xét cấm chế. Hắn rút ra một lá bùa màu vàng, nhẹ nhàng niệm chú. Lá bùa hóa thành một luồng ánh sáng, bay quanh bông hoa. "Phá!" Hắn quát nhẹ.
"ẦM!"
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, bông hoa khẽ rung động, nhưng cấm chế vẫn không hề suy suyển. Người tu sĩ nhíu mày sâu hơn. "Đây không phải là cấm chế đơn thuần... nó giống một phong ấn hơn."
Cơ hội! Lâm Phàm chợt nhận ra. Người tu sĩ đang mất tập trung. Hắn không thể lấy được Tuyết Huyết Liên, nhưng có lẽ, hắn có thể lấy được thứ gì đó khác. Thứ ánh sáng vàng nhạt dưới gốc cây... liệu có phải là thứ liên quan đến tấm ngọc bội của hắn? Hắn không biết, nhưng linh tính lại mách bảo hắn rằng đó là một cơ hội có một không hai.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, đôi mắt tinh ranh quét một vòng. Con Linh Báo đã chết hẳn, nằm vật ra không động đậy. Người tu sĩ vẫn đang đứng đối diện với bông hoa, lưng quay về phía hắn. Khoảng cách không quá xa. Hắn có thể chạy đến, thò tay vào khe nứt, và chạy trốn. Nhưng nếu bị phát hiện... cái chết sẽ đến nhanh chóng và tàn nhẫn.
Một dòng suy nghĩ nhanh chóng xẹt qua đầu Lâm Phàm:
* **Chạy trốn ngay lập tức:** An toàn nhất, nhưng sẽ mất đi cơ hội ngàn vàng. Cái đói và cái lạnh sẽ tiếp tục đeo bám.
* **Liều mạng thử vận may:** Rủi ro cực lớn, nhưng phần thưởng có thể thay đổi số phận.
Ý chí sống sót, sự khao khát thoát khỏi số phận phàm trần đã đè nén mọi sợ hãi. Hắn không muốn cả đời làm một con kiến bé nhỏ, nhìn những kẻ mạnh bay lượn trên trời mà không thể chạm tới.
Hắn quyết định.
Cơ thể Lâm Phàm như một bóng ma, nhẹ nhàng lướt đi, không một tiếng động. Hắn tận dụng từng lùm cây, từng tảng đá để che chắn, giữ cho thân mình ẩn mình tuyệt đối. Từng bước chân, hắn đều dồn nén đến mức tối đa, nhẹ hơn cả lá rụng. Tim hắn đập như trống dồn, nhưng đôi mắt vẫn giữ sự lạnh lùng, tập trung cao độ. Cảm giác lạnh buốt của sương sớm vẫn còn đó, nhưng bây giờ, adrenaline đã làm tê liệt mọi cảm giác khác. Toàn bộ giác quan của hắn đều tập trung vào người tu sĩ và khe nứt dưới gốc hoa.
Chỉ còn mười bước.
Chín bước.
Tám bước.
Người tu sĩ vẫn đang lẩm bẩm, một tay vung kiếm, tay kia đưa ra chạm vào cấm chế. Hắn không hề hay biết có một bóng người đang tiếp cận.
Bảy bước.
Sáu bước. Lâm Phàm có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng của Tuyết Huyết Liên, cảm nhận rõ ràng hơn luồng khí mát lạnh từ nó. Ánh sáng vàng dưới khe nứt đã trở nên rõ ràng hơn, như đang vẫy gọi hắn.
Năm bước. Hắn đã ở ngay sát gốc cây. Người tu sĩ chỉ cách hắn vỏn vẹn một vài trượng.
Lâm Phàm không do dự, thân hình đột ngột lao tới như một mũi tên. Hắn không lao về phía bông hoa, mà là khe nứt dưới gốc. Bàn tay hắn như tia chớp, thò sâu vào trong khe nứt.
Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc của tấm ngọc bội trong tay hắn đột nhiên truyền đến một sự ấm áp kỳ lạ, nóng ran như than hồng. Cùng lúc đó, hắn tóm được một vật gì đó cứng rắn, không phải là thứ đang phát sáng màu vàng. Đó là một vật thể lạ, lạnh lẽo như băng, hình dáng thon dài, cảm giác nhẵn mịn và trơn trượt như xương.
"Ai đó!"
Người tu sĩ đột nhiên quay phắt lại, đôi mắt sắc lạnh như dao găm phóng thẳng vào Lâm Phàm. Hắn đã bị phát hiện!
Không kịp nghĩ ngợi, Lâm Phàm rút tay ra, trong lòng bàn tay nắm chặt vật thể lạnh lẽo vừa lấy được. Hắn không quay đầu nhìn lại, mà lập tức vọt đi. Tốc độ của hắn đạt đến cực hạn mà một phàm nhân có thể có, vượt qua cả giới hạn của chính mình, như một con thỏ rừng bị dồn vào đường cùng. Hắn lao vào rừng sâu, không ngừng luồn lách qua các bụi cây rậm rạp.
"Phàm nhân!" Người tu sĩ tức giận quát lên, ánh mắt đầy khinh bỉ. Một phàm nhân lại dám cướp đồ trước mặt hắn! Sự sỉ nhục này không thể tha thứ. "Ngươi muốn chết!"
Hắn vung phi kiếm, một đạo kiếm quang xanh biếc xẹt qua không trung. "Phập!" Kiếm quang không trúng Lâm Phàm, nhưng chém đứt ngang một thân cây cổ thụ phía sau hắn, thân cây đổ sập xuống tạo ra tiếng động lớn.
Lâm Phàm cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lướt qua sau lưng, tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn không dám quay đầu, chỉ biết cắm đầu chạy. Hắn đã làm một điều điên rồ, một điều không tưởng. Hắn đã cướp đồ từ một tu sĩ!
Từng bước chạy, hắn đều cảm thấy cơ thể mình đang gào thét vì đau đớn, phổi hắn như muốn nổ tung. Nhưng hắn không thể dừng lại. Dừng lại đồng nghĩa với cái chết. Hắn biết rõ điều đó hơn bất kỳ ai.
Người tu sĩ nhanh chóng đuổi theo. Đối với một Luyện Khí kỳ tu sĩ, tốc độ của một phàm nhân chỉ như rùa bò. Hắn chỉ cần một cái vọt là có
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Phàm Thể Biến Đổi
9,340 từ
🔒 Đăng nhập
7
Tiên Căn Thức Tỉnh
10,893 từ
🔒 Đăng nhập
9
Huyết Vị Linh Căn, Thần Tàng Bí Cảnh
9,084 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bí Cảnh Mở Lối, Huyết Vũ Tái Khởi
13,726 từ
🔒 Đăng nhập
11
Huyết Vũ Động Thiên, Thể Mệnh Khai Phù
11,740 từ
🔒 Đăng nhập
12
Huyết Vũ Khai Tâm, Phàm Thể Tiên Cơ
9,625 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Vũ Sát Cơ
8,114 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Ảnh Tung Hoành
9,765 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyết Ảnh Trảm Hoang Sơn
11,859 từ
🔒 Đăng nhập
16
Hoang Sơn Huyết Chiến
13,574 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Sát Hoang Sơn: Bất Khuất Chi Đạo
11,344 từ
🔒 Đăng nhập
18
Huyết Mạch Thức Tỉnh, Kim Đan Giáng Lâm
9,577 từ
🔒 Đăng nhập
19
Kiếm Cốt Huyết Thể: Sát Lục Khởi Nguyên
9,169 từ
🔒 Đăng nhập
20
Đạo Vô Cực, Kiếm Thể Thành
10,870 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?