Đêm rằm tháng Bảy, khi trăng lười biếng vắt mình qua đỉnh đồi Phụng Hoàng, pháp sư Ba Tơ đã ngồi đó, bên bàn thờ phủ đầy sương khói của những năm tháng cũ, mái tóc bạc phơ của ông lấp lánh như hàng ngàn sợi tơ dệt từ ánh trăng. Từng sợi tóc không phải dấu hiệu của tuổi già, mà là một lời nguyền, một cái giá ông đã trả cho mỗi linh hồn được an nghỉ, cho mỗi lời nguyền được hóa giải. Và đêm nay, một sợi nữa sắp xuất hiện. Mùi nhang trầm vấn vít không gian tĩnh mịch của căn nhà sàn đơn sơ giữa rừng sâu, hòa quyện với mùi ẩm mục của gỗ mục và hương hoa đại rụng trắng sân, tạo nên một thứ không khí vừa thiêng liêng vừa u uẩn, như thể thời gian đã ngưng đọng từ một thuở xa xăm.
Ông Ba Tơ không phải là người phàm trần theo cách mà người làng vẫn tin tưởng. Dưới lớp áo choàng nâu sồng, thân hình gầy guộc của ông ẩn chứa một sức mạnh bí ẩn, một sự mỏi mệt vĩnh cửu. Đôi mắt ông, dù đã hằn sâu nếp nhăn, vẫn sắc như dao, nhìn thấu những cõi giới mà người thường chẳng thể mường tượng. Đêm nay, ánh trăng xuyên qua kẽ lá, đổ những vệt sáng lờ mờ lên tấm ván gỗ mục, nơi ông đang đặt một cái chén sứ men rạn cổ kính. Nước trong chén trong vắt, tĩnh lặng, phản chiếu hình ảnh méo mó của ông: vầng trán cao, gò má hóp sâu, và đặc biệt là mái tóc trắng đến kinh ngạc, như bông tuyết phủ kín đỉnh núi mùa đông.
BÌNH THƯỜNG: Ông Ba Tơ chậm rãi nhấc tay, nhúm gạo nếp đã được yểm chú từ bao đời, rắc nhẹ vào chén nước. Từng hạt gạo trắng tinh xoáy nhẹ, rồi lắng xuống đáy. Một nghi thức quen thuộc, bình yên như hơi thở của núi rừng. Tiếng chim cú rúc rích từ xa, tiếng côn trùng rỉ rả dưới tán cây cổ thụ, và tiếng gió luồn qua khe hở của vách nhà sàn, nghe như lời thì thầm của một ai đó vô hình. Mọi thứ đều đúng chỗ, đúng thời điểm. Trừ một điều nhỏ nhặt, một chi tiết gần như vô hình mà chỉ có pháp sư Ba Tơ, với giác quan mài dũa qua hàng thập kỷ đối mặt với vô số âm hồn, mới có thể nhận ra. Khi những hạt gạo cuối cùng chạm mặt nước, thay vì lắng xuống ngay lập tức, một hạt nhỏ nhất, trôi nổi lạc lõng giữa mặt chén, đột nhiên xoay tròn ngược chiều kim đồng hồ, chậm rãi và dứt khoát, như thể bị một ngón tay vô hình nào đó khuấy động. Rồi nó cũng chìm xuống, hòa vào số phận của những hạt gạo khác, để lại mặt nước phẳng lặng như gương. Ông Ba Tơ nheo mắt. Một cảm giác lạnh lẽo mơn man sống lưng, mặc dù đêm hè vẫn còn oi ả. Ông khẽ lắc đầu, xua đi ý nghĩ hoang đường. Có lẽ chỉ là gió, hay một rung động nhỏ của nền đất.
NGHI NGỜ: Ông tiếp tục nghi thức, đôi tay run rẩy bật ngọn nến sáp ong trên bàn thờ. Ánh lửa bập bùng nhảy múa, đổ những cái bóng kỳ dị lên tường. Mùi sáp ong cháy xém thoảng lên, lẫn với mùi ngai ngái của đất ẩm từ dưới gầm nhà sàn. Đột nhiên, ông nghe thấy một âm thanh. Không phải tiếng chim, không phải tiếng gió. Đó là tiếng cười khẽ, rất khẽ, như hơi thở phả vào tai. Âm thanh ấy mỏng manh đến nỗi có thể bị nhầm lẫn với tiếng lá xào xạc ngoài hiên, hay tiếng nước chảy từ máng xối sau cơn mưa. Nhưng nó không phải. Tiếng cười ấy mang một sự trong trẻo đến rợn người, như tiếng cười của một đứa trẻ. Ông Ba Tơ đứng lặng như pho tượng. "Ai đó?" Ông lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Chắc là từ làng dưới." Nhưng ông biết, làng gần nhất cách đây cả một buổi đi bộ xuyên rừng, và đã từ rất lâu rồi, không ai dám bén mảng đến khu rừng cấm này vào đêm trăng tròn. Tiếng cười ngưng bặt. Sự im lặng đột ngột trùm xuống, nặng nề hơn cả bóng đêm, nuốt chửng mọi âm thanh khác. Tiếng côn trùng ngừng rỉ rả, tiếng gió cũng như bị cắt đứt. Chỉ còn lại tiếng tim ông Ba Tơ đập thình thịch trong lồng ngực, như một cái trống nhỏ trong một ngôi đền hoang. Ông đưa mắt nhìn quanh, soi kỹ từng ngóc ngách căn phòng. Những cái bóng đổ dài, uốn lượn như những con quái vật vô định hình. Một cái bóng ở góc tường, nơi cái bàn cũ chất đầy sách cổ và bùa chú, dường như đậm đặc hơn, sâu thẳm hơn bình thường. Nó không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng; nó giống như một lỗ hổng trong không gian, một cái gì đó đen ngòm đang quan sát. Ông cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào gáy, khiến tóc gáy dựng đứng. Mùi hương hoa cúc trắng, loại hoa ông không hề trồng trong khu vườn hoang của mình, thoang thoảng đâu đó, tinh khiết một cách đáng sợ.
