Trần Lạc, một thiên tài tu luyện bị nghiền nát đan điền trong một âm mưu thâm độc, bị gia tộc ruồng bỏ, người yêu phản bội. Tưởng chừng mọi hy vọng đã vụt tắt, hắn lại phát hiện ra một công pháp cổ xưa bị lãng quên, chỉ dành cho kẻ "phế vật" không thể hấp thu linh khí. Từ đó, Trần L
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đan Điền Nát Tan, Khởi Nguyên Phế Vật — Đọc thử miễn phí
Đau đớn! Ngọn lửa địa ngục dường như vẫn thiêu đốt nơi đan điền đã vỡ nát, mỗi nhịp thở của Trần Lạc đều kéo theo một cơn co thắt dữ dội, khiến lồng ngực hắn như bị búa tạ giáng xuống. Hai năm. Hai năm trôi qua kể từ cái đêm định mệnh ấy, nhưng vết thương thể xác còn chưa thấm vào đâu so với cái hố sâu hoắm của sự phản bội đang gặm nhấm tâm can hắn. Hắn, Trần Lạc, từng là thiên tài chói sáng nhất của Trần Gia Tộc, niềm hy vọng của cả một thế hệ, giờ chỉ là một phế nhân thoi thóp trong góc nhà kho mục nát, nơi mùi ẩm mốc và bụi bặm vương vãi khắp không khí, hòa lẫn với mùi thuốc đắng ngắt mà hắn vẫn phải uống hằng ngày.
Cửa sổ vỡ một nửa, một tia nắng chiều yếu ớt lọt qua khe hở, chiếu rọi lên gương mặt xanh xao, hốc hác của Trần Lạc. Đôi mắt hắn sâu hun hút, không còn ánh sáng kiêu hãnh của một tu sĩ Luyện Khí tầng chín sắp đột phá Trúc Cơ, mà chỉ còn sự chai sạn của một linh hồn đã trải qua tận cùng của tuyệt vọng. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, ký ức về đêm đó lại ùa về, rõ ràng như vết sẹo lồi trên ngực hắn.
"Lạc ca, huynh tin ta không?"
Giọng nói ngọt ngào ấy, từng là mật ngọt rót vào tai hắn, giờ đây chỉ còn là lưỡi dao găm sắc lạnh. Hàn Băng Nhi, người hắn yêu hơn cả sinh mệnh, người hắn tin tưởng sẽ cùng hắn đi hết con đường tu tiên đầy chông gai. Nàng đứng đó, nụ cười trên môi rực rỡ dưới ánh trăng, nhưng trong mắt lại là sự lạnh lẽo đến thấu xương.
"Đương nhiên ta tin muội, Băng Nhi." Hắn đã trả lời, trái tim đập rộn ràng vì tình yêu và sự tin tưởng. Khi đó, hắn đang ở trong bí cảnh cấm địa của Trần Gia, tìm kiếm Phù Vân Thảo để luyện chế đan dược giúp Băng Nhi đột phá Kim Đan. Hắn đã tìm thấy nó, một nhánh Phù Vân Thảo tỏa ra linh quang xanh biếc, nằm ngay trước miệng một hang động tối tăm.
"Vậy thì huynh hãy bước vào hang động này đi, Lạc ca. Nghe nói bên trong có một loại linh tuyền cực kỳ quý hiếm, có thể giúp huynh củng cố căn cơ, đột phá Trúc Cơ dễ dàng hơn nữa." Giọng nàng vẫn dịu dàng, nhưng một dự cảm bất an chợt dấy lên trong lòng Trần Lạc. Hắn là một người cẩn trọng, từ nhỏ đã quen với việc dò xét kỹ lưỡng mọi tình huống. Nhưng ánh mắt mong chờ của Băng Nhi, cùng với tình yêu mù quáng, đã làm mờ đi lý trí hắn.
Hắn bước vào. Không khí trong hang động ẩm ướt, lạnh lẽo, mang theo mùi của đất đá và một chút hương linh thảo thoang thoảng. Hắn không thấy linh tuyền, chỉ thấy một ánh sáng đỏ lập lòe cuối hang. Khi hắn đến gần, ánh sáng đó hóa thành một trận pháp phong ấn cổ xưa, và trên đỉnh trận pháp, một bóng người cao lớn đang đứng, khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang vọng khắp hang động, khiến màng nhĩ Trần Lạc ù đi. Hắn quay đầu, nhìn ra ngoài cửa hang. Băng Nhi đã không còn đứng đó. Thay vào đó là một lão già râu bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo – Trần Thiên Phong, Đại trưởng lão của Trần Gia Tộc, người luôn tỏ ra yêu mến và che chở hắn.
"Đại trưởng lão? Chuyện này là sao?" Trần Lạc cảm thấy lạnh sống lưng. Linh khí trong hang bỗng trở nên hỗn loạn, như có hàng ngàn mũi kim chích vào da thịt hắn.
"Ngươi nghĩ sao? Thiên phú của ngươi quá mạnh, Trần Lạc. Quá mạnh đến mức khiến ta và Băng Nhi cảm thấy bất an." Trần Thiên Phong cười khẩy, nụ cười nhăn nhó đầy ghê tởm. "Ngươi là huyết mạch trực hệ, nhưng Băng Nhi thì không. Nàng cần một cơ hội, một đan điền hoàn hảo... và đan điền của ngươi là lựa chọn tốt nhất."
Trần Lạc như bị sét đánh ngang tai. Đan điền của hắn? Một công pháp cấm kỵ nào đó để cướp đoạt đan điền? Không thể nào!
"Không, Băng Nhi sẽ không làm vậy!" Hắn gầm lên, cố gắng xông ra khỏi hang. Nhưng trận pháp phong ấn đã được kích hoạt, những luồng linh lực màu đỏ rực như dây xích trói chặt lấy tứ chi hắn. Hắn cảm thấy một lực hút khủng khiếp từ trung tâm trận pháp, như thể linh khí trong cơ thể hắn đang bị rút cạn.
"Nàng sẽ làm, vì nàng yêu ta, và vì nàng muốn trở thành cường giả." Trần Thiên Phong nhếch mép, tay kết ấn. Một luồng linh lực đen tối từ lòng bàn tay lão bắn ra, hòa vào trận pháp. "Ngươi yên tâm, Trần Lạc. Đan điền của ngươi sẽ được truyền cho Băng Nhi, nàng sẽ thay ngươi tỏa sáng. Còn ngươi... hãy làm một phế vật an phận đi."
Cơn đau xé rách ập đến, như hàng ngàn lưỡi dao đang cạo nát đan điền hắn. Hắn gào thét, tiếng thét của sự tuyệt vọng và phẫn nộ. Hắn thấy một bóng hình quen thuộc lướt qua ngoài hang, là Băng Nhi. Nàng không quay đầu, chỉ đưa mắt nhìn hắn một cái cuối cùng, một cái nhìn không chút cảm xúc, trước khi biến mất vào màn đêm. Đó là khoảnh khắc trái tim hắn vỡ vụn, tan thành từng mảnh. Cùng lúc đó, đan điền hắn cũng vỡ tan.
Hai năm. Hai năm sống trong cái nhà kho lạnh lẽo này, hắn đã quen với mùi ẩm mốc, mùi thuốc đắng, và cả mùi của sự mục ruỗng từ chính bản thân mình. Hắn không thể tu luyện, không thể hấp thu linh khí. Mọi cố gắng đều vô ích, chỉ khiến đan điền càng thêm đau đớn. Gia tộc đã ruồng bỏ hắn, cắt hết tài nguyên, chỉ để hắn sống lay lắt như một lời nhắc nhở cho sự thất bại. Người từng là gia chủ, cha hắn, cũng chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt thất vọng và thờ ơ.
"Phế vật, ngươi còn muốn sống bao lâu nữa?" Giọng nói the thé của quản sự Trần Mặc thường xuyên vọng vào, mỗi khi hắn mang thức ăn đến, chỉ là cơm nguội canh lạnh, và một gói thuốc bổ rẻ tiền mà thôi. Hắn sẽ quẳng mạnh bát đũa xuống đất, khiến chúng va vào nhau loảng xoảng, rồi cười khẩy. "Đừng tưởng ngươi từng là thiên tài mà muốn sống mãi. Cứ chết đi cho rảnh nợ!"
Trần Lạc không quan tâm. Hắn đã sống hai năm trong địa ngục, nỗi đau đớn đã trở thành một phần của hắn. Nhưng bên trong sâu thẳm tâm hồn, một ngọn lửa nhỏ vẫn âm ỉ cháy – ngọn lửa của sự không cam chịu. Hắn không thể chết. Hắn phải sống, phải tìm ra con đường của riêng mình, để trả lại món nợ đã nhận.
Mỗi ngày, hắn đều cố gắng đọc sách, tìm kiếm trong những cuốn điển tịch cũ kỹ mà hắn gom góp được từ trước. Không có linh khí, hắn vẫn có thể đọc. Hắn lục lọi trong đống sách cũ kỹ chất đầy trong góc phòng, những cuốn sách đã mục nát, ám mùi của thời gian và bụi bặm. Có khi đó là những công pháp đã lỗi thời, những ghi chép về linh thảo, hay đơn giản chỉ là truyện kể dân gian.
Hôm nay, cơn đau ở đan điền đặc biệt dữ dội. Trần Lạc đổ mồ hôi lạnh, đôi môi trắng bệch. Hắn cố gắng đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía giá sách xiêu vẹo. Một cơn chóng mặt ập đến, hắn ngã khuỵu, tay vươn ra níu lấy một cuốn sách cũ. Cuốn sách tuột khỏi giá, rơi xuống đất, mở tung ra.
"Phịch!"
Mùi giấy cũ xộc lên mũi, cùng với một chút hương hoa khô lạ lẫm. Trần Lạc nhíu mày, cố gắng tập trung nhìn vào trang sách. Đó là một cuốn sách nhỏ, bìa da đã bong tróc, tựa đề mờ nhạt như bị thời gian bào mòn: "Độc Tu Đạo Thần Công – Quyển Thượng". Hắn chưa từng thấy cuốn sách này trước đây. Nó bị kẹp chặt giữa hai cuốn sách dày cộp khác, có lẽ đã hàng trăm năm chưa ai chạm tới.
Hắn nhặt cuốn sách lên, lật giở từng trang. Chữ viết bên trong không phải là chữ cổ thông thường, mà là một loại văn tự tượng hình phức tạp, nhưng lại gợi cho hắn cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Từng nét bút như ẩn chứa một đạo lý sâu xa, khiến tâm trí hắn bỗng chốc trở nên trống rỗng, chỉ còn lại sự tập trung cao độ.
Trần Lạc vốn thông minh, lại từng là thiên tài, khả năng lĩnh ngộ của hắn vẫn còn nguyên vẹn. Hắn đọc, và càng đọc, đôi mắt hắn càng mở to. Cuốn sách này nói về một công pháp tu luyện hoàn toàn khác biệt, một con đường dành cho những kẻ không thể hấp thu linh khí, những "phế vật" mà thế gian đã lãng quên.
"Phàm nhân không đan điền, linh mạch bế tắc, không thể thông linh khí trời đất, đó là phế vật. Nhưng trời đất có sinh, có diệt, vạn vật đều có đạo. Đan điền vỡ nát, linh khí không thể tụ, nhưng ý chí không thể diệt. Độc Tu Đạo Thần Công, không cầu linh khí, chỉ cầu ý niệm. Dùng ý chí hóa thành kim cương, dùng thân thể làm lò luyện, hấp thu vạn vật sinh cơ, tự thành một giới."
Từng câu, từng chữ như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Trần Lạc. Ý chí hóa thành kim cương, thân thể làm lò luyện? Điều này hoàn toàn đi ngược lại với mọi giáo lý tu tiên hắn từng học. Tu tiên là hấp thu linh khí, ngưng tụ kim đan, thăng cấp nguyên anh. Nhưng đây, đây lại là một con đường khác, một con đường độc đạo.
Hắn đọc tiếp, càng đọc càng thấy rùng mình. Công pháp này không dùng linh khí, mà dùng một loại năng lượng gọi là "sinh cơ" – năng lượng của sự sống từ vạn vật. Từ cây cỏ, từ đất đá, từ nước, từ lửa, thậm chí từ sự mục nát, từ cái chết. Nó còn nói, mỗi một tế bào trong cơ thể phàm nhân, đều ẩn chứa một "tiểu vũ trụ", chỉ là chưa được khai phá.
"Khai mở tiểu vũ trụ, dùng ý chí dẫn dắt, hội tụ sinh cơ, rèn luyện thân thể. Cảnh giới đầu tiên: Luyện Thể Cảnh (Cửu Trọng Thiên). Luyện Thể tầng một: Thối Bì. Rèn luyện da thịt, cường hóa phòng ngự..."
Trần Lạc không thể tin nổi. Đây chính là con đường hắn tìm kiếm! Con đường dành cho phế vật, con đường dành cho hắn! Ngọn lửa tuyệt vọng trong lòng hắn bỗng bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi u ám. Hắn không còn là phế vật nữa. Hắn có thể tu luyện, theo một cách riêng, độc nhất vô nhị.
Hắn ngay lập tức ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh lẽo, theo chỉ dẫn của cuốn sách. Bài vận công đầu tiên rất đơn giản, nhưng lại cực kỳ khó khăn. Hắn phải dùng ý chí để cảm nhận từng tế bào trong cơ thể, điều mà trước đây hắn chưa bao giờ làm. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi đau đớn. Hắn cảm nhận mùi ẩm mốc, tiếng gió rít qua khe cửa, cái lạnh của nền đất đá. Hắn dùng ý chí để tập trung.
Ban đầu, không có gì xảy ra. Hắn chỉ cảm thấy mệt mỏi, đầu óc căng như dây đàn. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn nhớ lại ánh mắt khinh miệt của Trần Thiên Phong, nụ cười lạnh lẽo của Băng Nhi. Hắn phải mạnh lên. Hắn phải trả thù.
Hắn tiếp tục. Lần thứ mười, lần thứ hai mươi, rồi lần thứ năm mươi. Đột nhiên, hắn cảm thấy một luồng khí nóng bỏng, yếu ớt nhưng rõ ràng, bắt đầu lan tỏa từ tận cùng xương tủy, không phải từ đan điền. Nó không phải linh khí, nó là một loại năng lượng khác, thô ráp hơn, nguyên thủy hơn, nhưng lại mang một sức sống mạnh mẽ. Nó len lỏi qua từng thớ thịt, từng sợi gân, từng tế bào, mang theo một cảm giác ngứa ngáy, tê dại.
"Đây là... sinh cơ?" Trần Lạc lẩm bẩm, mắt vẫn nhắm nghiền.
Luồng sinh cơ đó bắt đầu tụ lại dưới lớp da hắn, như có hàng vạn con kiến đang bò. Da thịt hắn nóng ran, đỏ ửng, rồi lại tái mét. Cảm giác như có ai đó đang dùng kim châm khắp người hắn, rồi lại dùng búa đập nhẹ. Đó là quá trình "Thối Bì" mà sách đã nói tới, rèn luyện da thịt. Hắn cắn chặt răng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cơn đau không dữ dội như khi đan điền bị phá hủy, nhưng nó dai dẳng, âm ỉ, như đang từng chút một lột xác hắn.
Hắn không biết đã bao lâu trôi qua. Có lẽ là vài canh giờ, có lẽ là cả một đêm. Khi Trần Lạc mở mắt, ánh nắng ban mai đã tràn ngập căn phòng. Hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng cũng có một sự nhẹ nhõm đến lạ. Hắn vươn tay, cánh tay hơi run rẩy, nhưng lại cảm thấy một sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình. Lớp da trên lòng bàn tay hơi thô ráp hơn, nhưng lại có một vẻ sáng bóng kỳ lạ, như được bao phủ bởi một lớp màng mỏng. Hắn nắm chặt tay, một tiếng "rắc" khẽ vang lên từ các khớp ngón tay. Trước đây, tay hắn yếu ớt, gầy guộc vì bệnh tật. Giờ đây, hắn cảm thấy như có thể bóp nát một hòn đá nhỏ.
Hắn đứng dậy, bước đi. Cơn đau nhức vẫn còn đó, nhưng không còn cảm giác suy nhược như trước. Hắn vươn vai, gân cốt giãn ra, một cảm giác thư thái lan khắp cơ thể. Hắn nhặt một viên đá nhỏ dưới nền đất, nắm chặt trong lòng bàn tay. Hắn dùng lực, không phải là lực của linh khí, mà là lực thuần túy từ cơ bắp, từ ý chí.
"Rắc!"
Viên đá vỡ vụn thành những mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất. Trần Lạc nhìn chằm chằm vào những mảnh đá vụn, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt. Trước đây, hắn phải dùng đến Luyện Khí tầng ba, vận dụng pháp lực mới có thể làm được điều tương tự. Giờ đây, chỉ bằng sức mạnh thể chất, hắn đã làm được. Hắn đã đột phá Luyện Thể Cảnh tầng một: Thối Bì.
Một tia hy vọng, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường, đã bùng cháy trong trái tim Trần Lạc. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh mặt trời đang chiếu rọi, xua tan đi phần nào bóng tối u ám của căn nhà kho. Con đường độc tu của hắn, con đường của một phế vật, đã chính thức bắt đầu.
Bỗng, một tiếng bước chân vội vã vọng lại từ bên ngoài, kèm theo giọng nói quen thuộc của Trần Mặc. "Tiểu phế vật Trần Lạc! Ngươi có nghe không? Mau ra đây! Gia chủ có lệnh triệu kiến!" Tiếng bước chân càng lúc càng gần, dừng lại ngay trước cửa nhà kho. Trần Lạc nhíu mày, từ bao giờ mà Gia chủ lại quan tâm đến một phế vật như hắn? Hắn cảm nhận được sự bất thường trong giọng nói của Trần Mặc, không phải là sự khinh miệt thường thấy, mà là một chút vội vàng, thậm chí là... hoảng sợ?
Trần Lạc cảm thấy một dự cảm chẳng lành. Hắn nắm chặt cuốn "Độc Tu Đạo Thần Công" trong tay, nhìn về phía cánh cửa mục nát đang rung lên bần bật dưới những cú đập mạnh từ bên ngoài.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[cẩn thận] Giấu kỹ cuốn sách, cố tình tỏ ra yếu ớt, nghe ngóng tình hình trước khi ra mặt. 🛡️
An toàn
🔥
[chiến đấu] Mở cửa đối mặt Trần Mặc, dùng sức mạnh mới để dằn mặt, đòi hỏi thông tin. 🔥
Táo bạo
✨
[mưu trí] Lợi dụng sự bận tâm của Trần Mặc, tìm cách thoát ra ngoài qua khe cửa sổ để do thám tình hình Gia tộc. ✨
Bất ngờ
6
Thoát Xác Độc Thân
12,294 từ
🔒 Đăng nhập
7
Độc Thể Trùng Sinh
7,355 từ
🔒 Đăng nhập
8
Độc Mạch Khai Mở: Phế Vật Đạo
12,308 từ
🔒 Đăng nhập
9
Độc Đạo Sơ Hiện: Mầm Họa Gieo Sâu
9,977 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dạ Nghe Lời Độc: Huyết Ảnh
12,000 từ
🔒 Đăng nhập
11
Huyết Độc Luân Hồi
11,249 từ
🔒 Đăng nhập
12
U Minh Huyết Liên
8,536 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Liên Trỗi Dậy, Thanh Toán Ân Oán
11,251 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Liên Giáng Lâm
13,195 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyết Liên Nở Rộ, Độc Đan Chấn Uy
10,504 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Liên Tái Sinh, Độc Đan Phá Loạn
10,241 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Độc Cuồng Lãnh, Phế Đạo Bất Hủ
10,281 từ
🔒 Đăng nhập
18
Huyết Độc Ma Khô, Đạo Cốt Tàn Phế
13,022 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ma Khô Huyết Đạo
10,410 từ
🔒 Đăng nhập
20
Phế Vật Độc Đạo: Quy Nguyên
12,245 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?