"Em không thể tin được, anh ấy thực sự hỏi em điều đó!" Câu nói bật ra từ miệng Như Ý như một phản xạ không thể kiểm soát. Trái tim cô đập liên hồi, như thể đang thi đấu trong một cuộc chạy đua không định trước. Cô ngồi trên ghế sofa, bên cạnh là Bình — người bạn thân nhất, người mà mọi bí mật của cô đều không thể giấu nổi. Không gian xung quanh đầy những chiếc gối màu pastel, ánh đèn vàng dịu dàng lấp lánh, nhưng tâm tư cô lại lộn xộn như một cơn bão.
"Trời ơi, mày ơi, ông ấy đã hỏi mày về ba của mày!" Bình nhấn mạnh từng chữ, tay chỉ chỉ vào Như Ý. "Mày không thấy mặt mày đỏ lên à? Cái này không phải là tin vui sao?"
Như Ý cắn môi, cố tập trung vào bức tranh treo tường. Những nét vẽ lãng mạn của Paris như đang chế nhạo sự hoang mang của cô. "Mày không hiểu, đó không phải chuyện đơn giản. Ba của tao... ông ấy không giống như ba của người bình thường." Bước chân của cô sau này sẽ không chỉ dừng lại ở một bức tranh, mà còn là những mảnh ghép của quá khứ không ai biết.
"Thì nói thẳng ra đi, có gì phải giấu diếm." Bình nhún vai, nhưng ánh mắt của cô bạn sáng lên như những ngọn đèn neon giữa đêm.
Ánh đèn phản chiếu vào mắt Như Ý, một chút gì đó đau đáu. Cô nhớ lại những cuộc gặp gỡ chớp nhoáng của cha mình, hình ảnh người đàn ông bận rộn với những chiếc cặp da, những bộ suit bóng loáng. "Họ không chỉ nhìn ba tao như một doanh nhân. Họ còn... còn có những điều khác." Lời nói của cô như một mảnh ghép không đủ để lấp đầy một bức tranh.
"Nhưng ông ấy là ba của mày cơ mà! Thế có gì mà phải ngại?" Bình lại ghé sát lại, như thể muốn tìm kiếm một điều gì đó ẩn sâu trong ánh mắt cô.
"Không phải vậy đâu." Như Ý lắc đầu, giọng cô khi ấy nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Có những bí mật mà tao không thể nói ra." Cô mím môi, trong lòng dâng lên cảm giác nặng trĩu. Những ký ức lướt qua như con sóng, từng lớp sóng cuộn trào, mỗi lớp một bí mật.
Bình nhấn nhá, vẻ mặt không hài lòng. "Thôi đi, bà ơi! Mày không thể để chúng nó lấy đi cơ hội của mày đấy."
Như Ý quay đầu, ánh mắt cô trống rỗng khi nhìn ra ngoài cửa sổ. Gió đêm từng cơn nhẹ nhàng lùa vào căn phòng, mang theo mùi hương của hoa nhài. Cô cảm nhận được sự thổn thức trong lòng mình, nhưng lại không biết phải làm thế nào để biến nó thành lời nói.
