Đêm. Mười một giờ mười lăm. Kim đồng hồ tích tắc đều đặn, róc rách như tiếng nước nhỏ xuống từ trần nhà cũ kỹ. Chuông gió treo ngoài ban công khẽ lay động theo làn gió heo may cuối thu, tạo nên những âm thanh lanh canh, nghe vừa thanh thoát lại vừa lạc lõng giữa tĩnh mịch. Tôi nằm co ro trên chiếc giường đơn, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, tai lắng nghe từng lời thì thầm của MC trong podcast “Thở Dốc”.
Hôm nay là câu chuyện về một ngôi nhà cổ ở ngoại ô, nơi người ta đồn rằng mỗi đêm trăng tròn, một đứa trẻ sẽ khóc thút thít dưới giếng. Giọng MC trầm ấm, chậm rãi, thỉnh thoảng ngắt quãng như để tạo thêm phần rờn rợn. Tôi rùng mình, kéo chăn cao hơn một chút. Cái lạnh đêm khuya không chỉ đến từ gió lùa qua khe cửa, mà còn từ những câu chuyện ma mị đang len lỏi vào tâm trí.
Bỗng, tiếng quạt trần kêu cọt kẹt, chậm dần rồi im bặt. Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Tôi giật mình, theo phản xạ đưa mắt nhìn lên. Chiếc quạt đứng yên, ba cánh quạt như ba lưỡi hái đen ngòm lơ lửng trên đầu. Chắc lại mất điện đột ngột. Tôi thở dài, định tháo tai nghe thì...
Một tiếng "khịt khịt" rất nhỏ, như ai đó đang hít mũi, vọng đến từ chính chiếc tai nghe bên phải. Tôi nhíu mày, có lẽ là hiệu ứng âm thanh của podcast? Nhưng giọng MC vẫn đều đều, không hề có đoạn nào như vậy. Tiếng "khịt khịt" lặp lại, lần này rõ hơn, kèm theo một hơi thở rất khẽ, như luồng gió lạnh lướt qua mang tai.
Tôi không dám cử động. Cả người căng cứng. Toàn thân nổi da gà. Tiếng podcast vẫn chạy, nhưng giờ đây, bên cạnh giọng MC, tôi nghe thấy một âm thanh khác. Một tiếng thở dốc. Rất gần. Như thể có ai đó đang ghé sát vào tai, và dùng chính chiếc tai nghe của tôi để thì thầm. Tiếng thở dốc không đều, gấp gáp, như kẻ vừa chạy một đoạn đường dài, hoặc đang gắng sức kìm nén một điều gì đó.
Tim tôi đập thình thịch, muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi hương quen thuộc của nhang trầm từ bàn thờ gia tiên ở góc phòng bỗng trở nên nồng nặc, xen lẫn một mùi ẩm mốc khó tả, như đất mới đào. Mùi hương này không có trong phòng tôi bao giờ.
Tiếng thở dốc chợt ngừng.
Thay vào đó là một tiếng thút thít. Một tiếng khóc thút thít, y hệt như đứa trẻ trong câu chuyện podcast. Không, không phải trong podcast. Âm thanh ấy... ngay sau tai tôi.
