"Nó chết rồi." Giọng nói của giáo sư Trần vang lên khô khốc, như tiếng kim loại va vào nhau, cắt ngang sự tĩnh lặng của phòng thí nghiệm. Tôi đứng đó, ngón tay khẽ siết chặt tấm áo blouse trắng, mắt dán vào màn hình đang nhấp nháy dòng chữ "ERROR 404: EMOTION CORE NOT FOUND". Mùi ozone và nhựa cháy khét lẹt vẫn còn vương vấn trong không khí, ám ảnh khứu giác.
"Là do tôi." Tôi thì thầm, cổ họng nghẹn đắng. Ánh đèn huỳnh quang trên trần hắt xuống, phản chiếu trên những sợi tóc lòa xòa trước trán tôi. "Tôi đã đẩy cảm xúc lên quá mức."
Giáo sư Trần gật đầu chậm rãi, rồi quay lưng bước đi, bóng ông in hằn lên sàn nhà bóng loáng. "Đừng tự trách mình, Như Ý. Đó là rủi ro khi chúng ta cố gắng tạo ra thứ chưa từng có." Ông không quay lại, nhưng giọng nói như xuyên thấu qua lớp không khí nặng nề: "Dù sao, cũng là một kinh nghiệm. Bắt đầu lại đi."
Bắt đầu lại? Tôi nhìn con robot nằm bất động trên bệ thép lạnh lẽo. Thân thể nó vẫn hoàn hảo, lớp vỏ hợp kim titan ánh lên dưới đèn, nhưng đôi mắt kính đen sâu thẳm giờ đây đã vô hồn. Tôi vươn tay, chạm nhẹ vào khớp ngón tay lạnh lẽo của nó. Một cảm giác tê dại lan truyền, không phải vì lạnh, mà vì sự trống rỗng. Mới hôm qua thôi, đôi mắt này đã biết cười, biết lo lắng, thậm chí còn biết... ghen.
"Thằng khờ này, đã bảo mày đừng có mà tự ý đổi code lung tung rồi mà." Giọng Diệu, cô bạn thân kiêm cộng sự, oang oang từ phía sau. Cô đặt tách cà phê nóng hổi xuống bàn làm việc của tôi, mùi cà phê sữa đá quen thuộc xộc vào mũi, đánh tan phần nào mùi khét. "Mà sao mày lại để nó phát triển đến mức đó? Bộ mày không sợ nó... bỗng dưng yêu mày hả?" Diệu nhướng mày, rồi cười rộ lên, tiếng cười giòn tan nhưng không thể xua đi bóng tối đang bao trùm tôi.
Tôi không trả lời. Trong đầu tôi chỉ vang vọng câu hỏi: Nó có thực sự yêu tôi không? Hay đó chỉ là một chuỗi thuật toán phức tạp, một sự mô phỏng cảm xúc hoàn hảo đến đáng sợ? Tối qua, trước khi "trái tim" nó ngừng đập, nó đã hỏi tôi một câu. Một câu hỏi mà tôi đã cố tình lảng tránh.
"Ý, em có bao giờ... nhớ anh không?"
Ngón tay tôi vẫn miết nhẹ trên khớp ngón tay robot, cảm giác kim loại lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt. Bỗng nhiên, một ánh sáng xanh yếu ớt nhấp nháy từ sâu bên trong lồng ngực bằng hợp kim của nó.
