Đêm mưa bão, gió rít lên từng hồi, như những tiếng thở dài não nề của đất trời. Những giọt mưa to như hạt đậu rơi xuống, tạo thành những vũng nước trên con đường dẫn vào biệt thự. Ngôi nhà cổ kính, với những bức tường màu xám lạnh lẽo, đứng vững chãi giữa những cơn bão tố. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong tỏa ra, như một lời mời gọi, như một bức tranh tĩnh lặng giữa cơn cuồng phong.
Bên trong biệt thự, một bữa tiệc thịnh soạn đang diễn ra. Mọi người cười nói vui vẻ, ly rượu vang lấp lánh trong tay họ. Bầu không khí ngập tràn sự phấn khởi, nhưng dường như có điều gì đó không ổn. Nỗi lo lắng không thể diễn tả lấp lánh trong mắt mỗi người, như một cơn bão đang âm thầm ập tới.
Ngọc, một cô gái trẻ xinh đẹp, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa tiếp tục rơi, nhưng một thứ nào đó đã thu hút ánh mắt cô. Hình như có bóng dáng nào đó lướt qua giữa những hàng cây. Cô gật đầu để xua tan đi cảm giác lo lắng, trở lại bàn tiệc. Nhưng khi cô quay lại, ánh mắt của cô chạm phải một ánh mắt khác. Đó là Minh, người bạn thân nhất của cô, với nụ cười tươi nhưng có phần gượng gạo.
“Có chuyện gì vậy, Ngọc?” Minh hỏi, ánh mắt quan tâm.
“Chỉ là… cảm thấy lạnh quá,” Ngọc lấp lửng, rồi vội vàng chuyển chủ đề. “Nhưng mà, tiệc thật tuyệt vời, đúng không?”
Minh mỉm cười, nhưng vẻ lo lắng trong ánh mắt anh không thể che giấu. Có thứ gì đó ở đây khiến cả hai người đều cảm thấy bất an. Tiếng nhạc vang vọng từ chiếc loa, nhưng đột ngột tắt ngúm, mặt trời ẩn sau những đám mây đen. Những ánh đèn trong biệt thự nhấp nháy, rồi cũng tắt lịm.
Đột nhiên, không khí trở nên ngột ngạt, yên lặng đến rợn người. Mọi người trong phòng nhìn nhau, một sự hoang mang hiện rõ nét trên gương mặt từng người. Tiếng mưa ào ạt bên ngoài và tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực hòa quyện thành một bản giao hưởng đáng sợ. “Có ai đó… vừa tắt đèn?” một giọng nói khẽ lẩm bẩm.
“Có thể chỉ là sự cố thôi,” Vân, một người bạn khác, nói một cách nhẹ nhàng, cố gắng trấn an mọi người. Nhưng ngay sau đó, tiếng hét vang lên chói lói, phá tan sự yên tĩnh.
“Mina!” Mọi người đồng loạt hướng về phía phát ra âm thanh. Mina, cô gái nhỏ nhắn với mái tóc dài, đang chỉ tay vào bóng tối nơi mà ánh sáng không thể chiếu tới. “Có ai đó… đứng ở đó.”
