Trong thế giới quyền lực nơi bá vương ngự trị, cô chỉ là một hạt cát
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ánh Mắt Bá Vương — Đọc thử miễn phí
Lồng ngực Như Ý siết lại, không phải vì cơn đau tim, mà là vì ánh mắt anh vừa lướt qua cô, lạnh lẽo như một lưỡi dao vô hình. Mùi đàn hương nhè nhẹ từ bộ vest xám đen của anh phả vào không khí, quyện với mùi giấy tờ cũ kỹ và cà phê còn vương trong văn phòng, tạo thành một tổ hợp vừa xa lạ vừa đáng sợ. Cô đứng lặng, hai bàn tay nắm chặt vào nhau phía sau lưng, đầu ngón tay khẽ run rẩy. Lăng Thiệu — cái tên đó như một lời nguyền rủa, một bóng ma mà cả tập đoàn ai cũng e sợ. Hôm nay, cái bóng ma ấy đã hiện hữu ngay trước mắt cô, trong phòng họp kính quen thuộc, chiếm trọn chiếc ghế chủ tọa, tựa như một vị thần cai quản định mệnh của tất cả những kẻ yếu thế.
"Như Ý, hồ sơ tài chính quý ba đã gửi cho bên anh chưa?" Giọng nói trầm thấp của Lăng Thiệu vang lên, không cao không thấp, nhưng đủ để khiến bầu không khí vốn đã đông cứng nay càng thêm ngưng đọng. Tim cô đánh thịch một tiếng, không dám ngẩng đầu. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, một cảm giác chua chát nơi cuống họng. Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô, và nó không phải một sự may mắn. Anh không nhìn cô, chỉ hướng ánh mắt sắc như dao cạo về phía màn hình máy chiếu, nơi biểu đồ tăng trưởng màu xanh lá cây đang nhảy múa một cách vô nghĩa trong bối cảnh thu mua. Cả phòng họp như nín thở, chờ đợi câu trả lời từ cô, một nhân viên kế toán quèn vừa được đôn lên để "đại diện" cho những con số mà ai cũng biết là đang trên đà sụp đổ.
Như Ý hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Đã gửi qua email cho thư ký của anh, thưa sếp. Toàn bộ dữ liệu đều đã được kiểm tra kỹ lưỡng." Giọng cô vang lên nhỏ hơn cô mong muốn, và cô cảm thấy ghét cái cảm giác bất lực đó. Cô muốn nói mạnh mẽ hơn, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn vô hình. Cô biết rõ, cái gã đàn ông trước mặt cô đây không cần sự kiểm tra kỹ lưỡng, anh ta cần một phép màu. Anh ta cần những con số không biết nói dối phải biết nói dối để anh ta hài lòng. Mùi cà phê đắng ngắt mà cô vừa uống buổi sáng bỗng trào ngược lên đầu lưỡi, một vị chát xè.
"Tôi không hỏi cô đã gửi cho thư ký của tôi, tôi hỏi cô hồ sơ đó có đến tay tôi không?" Lăng Thiệu vẫn không nhìn cô, nhưng mỗi từ anh nói ra đều mang theo áp lực nặng nề, như thể không khí đang đặc quánh lại, chèn ép lên lồng ngực mọi người. Một nhân viên phòng kinh doanh ngồi gần đó khẽ ho khan, rồi vội vàng cúi đầu. Cô biết, anh ta không chỉ hỏi về một tập hồ sơ. Anh ta đang tra vấn sự tồn tại của cả phòng kế toán, của cả tương lai công ty này dưới trướng tập đoàn của anh ta. Mắt Như Ý lướt nhanh qua khóe môi anh – một đường cong rất nhẹ, chỉ khoảng 2 milimet, nhưng đủ để cô nhận ra đó không phải là một nụ cười thân thiện.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Tôi... tôi sẽ kiểm tra lại ngay lập tức, thưa sếp." Như Ý lắp bắp, cơ thể cô căng cứng. Cô cảm thấy đầu ngón tay mình tê dại, muốn với lấy điện thoại để kiểm tra hộp thư đã gửi, nhưng lại không dám cử động. Cả phòng họp đều nhìn cô, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp da thịt cô. Cô đã chuẩn bị mọi thứ cẩn thận, từng con số, từng biểu đồ. Rõ ràng đã gửi, nhưng tại sao anh ta lại hỏi một câu như vậy? Tiếng điều hòa rít nhẹ trong phòng, bỗng nhiên nghe như tiếng cười nhạo báng. "Chuyện này không bao giờ được phép xảy ra," cô tự nhủ, "Mày đã sống sót qua kỳ thi CPA khắc nghiệt nhất, mày sẽ sống sót được qua bữa tối này, Như Ý."
Lăng Thiệu bỗng nhiên đứng dậy. Tiếng ghế da cọ xát với sàn nhà tạo ra một âm thanh chói tai, khiến Như Ý giật mình. Anh cao lớn sừng sững, ánh đèn trần hắt bóng anh lên gò má cao và vầng trán rộng, khiến anh trông càng thêm uy nghiêm. Anh bước chậm rãi về phía cô, mỗi bước chân như gõ vào nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực cô. Mùi đàn hương giờ đây đã trở nên nồng hơn, bao trùm lấy cô, như thể một vòng vây vô hình. Cô ngửi thấy cả mùi mực in mới từ tập tài liệu trên bàn, và chút hương bạc hà từ kẹo cao su mà cô vẫn thường dùng để giữ tỉnh táo khi làm việc đêm khuya.
"Cô Như Ý." Anh dừng lại ngay trước mặt cô, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh phả vào tóc mình. "Thế giới của tôi không có chỗ cho sự sai sót." Giọng anh khẽ thì thầm, chỉ đủ cho cô nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng như núi Thái Sơn. Cô ngước mắt nhìn lên, chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Trong bóng tối của cặp đồng tử ấy, cô thấy hình ảnh nhỏ bé, run rẩy của chính mình. Toàn thân cô như đóng băng. Cô muốn nói, muốn biện minh rằng cô không sai, rằng cô đã làm đúng mọi thứ. Nhưng cổ họng cô nghẹn ứ, không tài nào thốt ra được bất kỳ âm thanh nào.
Đột nhiên, Lăng Thiệu giơ tay lên, ngón tay thon dài của anh lướt nhẹ qua cổ tay cô, chạm vào làn da trần lạnh buốt. Một dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng Như Ý, khiến cô rụt tay lại theo phản xạ. Ánh mắt anh tối hơn trong bóng đêm, găm chặt vào cô, như thể muốn đọc thấu từng suy nghĩ, từng nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng cô. Cô cảm thấy một cảm giác nóng rực ở nơi anh vừa chạm vào, rồi lan ra khắp cơ thể, bất chấp nhiệt độ lạnh lẽo của phòng điều hòa. "Thư ký của tôi vừa xác nhận đã nhận được email từ cô," anh nói, giọng đều đều, "Nhưng tôi không hề nhận được bất kỳ thông báo nào từ cô về việc này."
Như Ý khẽ cắn môi. Thông báo ư? Cô chỉ là một kế toán, việc gửi email hồ sơ là trách nhiệm của cô. Lẽ nào cô còn phải gọi điện báo cáo riêng cho Bá Vương sao? Cô cảm thấy một sự uất nghẹn dâng lên. "Tôi tưởng..." cô bắt đầu, nhưng rồi lại im bặt. Dù sao thì, anh ta là Lăng Thiệu. Anh ta không cần cô phải "tưởng." Anh ta chỉ cần cô phải "làm theo." Tiếng xe cộ bên ngoài qua ô cửa kính cách âm cũng trở nên mờ nhạt, như thể thế giới bên ngoài đã ngừng quay để chứng kiến khoảnh khắc đầy áp lực này. Mùi nước hoa hồng nhạt mà cô vẫn dùng hàng ngày bỗng trở nên vô vị, bị lấn át hoàn toàn bởi mùi đàn hương của anh.
"Tưởng? Cô tưởng cái gì?" Anh nhướn một bên lông mày, một động tác nhỏ nhưng chứa đầy sự đe dọa. "Trong thế giới của tôi, Như Ý, 'tưởng' là một từ cấm kỵ. Nó đồng nghĩa với sai lầm. Và sai lầm thì phải trả giá." Anh nói, rồi quay người, bước về phía bàn làm việc của cô, nơi chiếc máy tính vẫn còn bật sáng màn hình với bảng excel chi chít số liệu. Cô nghe tiếng những ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sồi, mỗi tiếng gõ như một nhịp trống dồn dập trong tim cô. Cô cảm thấy đôi chân mình cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Cô tự nhủ phải bình tĩnh, phải suy nghĩ. Cô đã dành cả đêm để chuẩn bị những con số này, không thể có chuyện sai sót. Có thể nào thư ký của anh đã quên chuyển tiếp email? Hay là... cô thoáng nghĩ đến một khả năng tồi tệ hơn, rằng có ai đó muốn hãm hại cô, đẩy cô vào rắc rối với Bá Vương này. Đầu óc cô quay cuồng. Mùi ozon nhẹ từ máy photocopy gần đó dường như càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong không khí. Cô nhìn bóng lưng rộng lớn của anh, và cảm thấy mình thực sự chỉ là một hạt cát nhỏ bé, bị cuốn vào cơn bão mà anh tạo ra.
"Cho tôi xem email cô đã gửi." Lăng Thiệu không quay lại, chỉ ra lệnh. Giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. Như Ý vội vàng chạy đến máy tính, đầu óc trống rỗng. Cô mở hộp thư đã gửi, tìm kiếm email có đính kèm file "Báo cáo tài chính Q3_Công ty X". Nó ở đó, rõ ràng, được gửi lúc 17:00 chiều nay. Cô thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì cô đã không sai. Nhưng rồi, ánh mắt cô chạm vào dòng chữ nhỏ dưới tiêu đề: "Người nhận: Thư ký Lăng Thiệu." Cô đã gửi đúng người, đúng thời điểm. Vậy thì sai ở đâu?
Lăng Thiệu bỗng nhiên bước đến, đứng ngay phía sau cô, quá gần. Hơi thở anh phả vào gáy cô, khiến cô rụt vai lại. Anh cúi xuống, ánh mắt anh lướt qua màn hình máy tính, rồi dừng lại ở dòng địa chỉ email. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi anh, nhưng đôi mắt anh không cười. Nụ cười ấy kéo dài thêm vài milimet, một sự biến đổi nhỏ nhưng đáng sợ. Cô cảm thấy tim mình như bị ai đó vắt khô. Lăng Thiệu đưa tay ra, ngón tay anh khẽ chạm vào con chuột, di chuyển con trỏ đến một dòng chữ nhỏ ở góc màn hình. Dòng chữ đó là: "Bạn đã gửi bản nháp."
Toàn thân Như Ý cứng đờ. Bản nháp? Cô không thể tin vào mắt mình. Cô đã làm việc cật lực, kiểm tra đi kiểm tra lại, vậy mà lại gửi một bản nháp? Đầu óc cô trống rỗng, một cảm giác nhục nhã và sợ hãi dâng lên cùng lúc. Nước mắt nóng hổi bỗng dâng lên khóe mi, nhưng cô cố gắng kìm nén. Lăng Thiệu đứng thẳng dậy, nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy sự thất vọng và một chút gì đó... thú vị. "Cô Như Ý," anh nói, giọng anh trầm hơn bao giờ hết. "Cô đã cho tôi một cái nhìn sơ lược về cách làm việc của cô. Và tôi, không hài lòng chút nào."
Cả thế giới xung quanh Như Ý dường như sụp đổ. Cô không chỉ sai, cô đã sai một cách ngu ngốc nhất. Và trước mặt Bá Vương Lăng Thiệu, đây có lẽ là dấu chấm hết cho sự nghiệp của cô, thậm chí cả cuộc đời bình yên của cô. Mùi gỗ mục từ chiếc bàn cũ nơi cô đang đứng bỗng trở nên nồng nặc, như mùi tử khí. Cô muốn nói, muốn xin lỗi, muốn giải thích rằng đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Nhưng những lời đó như mắc kẹt trong cổ họng, không tài nào thoát ra được. Lăng Thiệu nhìn sâu vào mắt cô, rồi khẽ cong môi, một nụ cười bí ẩn, và quay lưng bước đi, bỏ lại cô một mình giữa sự hỗn loạn. "Ngày mai," anh lạnh lùng phán, "cô hãy đến văn phòng của tôi. Có vẻ như chúng ta cần một cuộc trò chuyện riêng tư."
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Nín lặng cúi đầu, chờ đợi sự trừng phạt.
An toàn
🔥
Vùng vằng bật lại, yêu cầu giải thích rõ ràng.
Táo bạo
✨
Bí mật tìm hiểu lý do sai sót khó hiểu này.
Bất ngờ
6
Giao Kèo Của Bá Vương
10,256 từ
🔒 Đăng nhập
7
Hợp Đồng Định Mệnh
10,732 từ
🔒 Đăng nhập
8
Cạm Bẫy Đằng Sau Lời Hứa
7,075 từ
🔒 Đăng nhập
9
Cạm Bẫy Từ Tâm
10,575 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Hứa Chôn Vùi Dưới Mưa
12,198 từ
🔒 Đăng nhập
11
Khắc Lên Tấm Gương Vỡ
10,478 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Đêm Tường Trình
14,327 từ
🔒 Đăng nhập
13
Quyết Định Trong Đêm Mưa
9,786 từ
🔒 Đăng nhập
14
Thâm Tâm Nổi Sóng
10,943 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Nói Định Đoạt
12,241 từ
🔒 Đăng nhập
16
Quyền Lựa Chọn Của Ai
10,621 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Dao Kề Cổ
8,102 từ
🔒 Đăng nhập
18
Cái Giá Của Tự Do
11,109 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lựa Chọn Của Kẻ Phàm Tục
9,362 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?