Nàng, một tiểu thư khuê các được gả cho thế tử nổi tiếng lạnh lùng và tàn nhẫn. Nhưng nàng không cam chịu số phận bị sắp đặt, nàng muốn tự mình làm chủ cuộc đời. Từ chối mọi sự sủng ái giả tạo, nàng tìm cách thoát khỏi cuộc hôn nhân ràng buộc này. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài băng giá, thế tử lại che giấu một trái tim đầy tổn thương và một bí mật động trời. Liệu nàng có thể khám phá ra sự thật trước khi quá muộn?
Cánh cửa phòng tân hôn khép lại, tiếng then cài bằng đồng nặng nịch vọng giữa màn đêm, nhấn chìm Như Ý vào một thế giới mà nàng chưa từng muốn chạm tới. Không gian rộng lớn, xa hoa đến ngạt thở, mùi trầm hương thoang thoảng quyện với hương hoa bưởi tươi tắn từ bình sứ men lam đặt trên bàn, cố gắng xua đi cái cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy đang bao trùm nàng. Chiếc khăn voan đỏ thêu phượng hoàng rủ xuống khuôn mặt, biến nàng thành một bức tượng vô tri, một món đồ trang sức chờ được đặt lên kệ. Nàng biết, sau tấm voan mỏng manh này, đôi mắt mình đang nhìn chằm chằm vào bức bình phong lụa thêu hình đôi uyên ương, nhưng tâm trí thì trôi dạt về những ngày tháng tự do, về những buổi chiều nàng lén lút đọc sách trong thư phòng phụ thân, về những giấc mơ không có bóng dáng Thế tử. Một giọt sáp nến chảy dài trên cây nến chạm rồng phượng, tạo ra một hình thù méo mó, như chính cuộc đời nàng lúc này.
"Thế tử giá lâm!" Tiếng hô dõng dạc của thái giám vang lên bên ngoài, xuyên qua lớp cửa gỗ dày, làm trái tim Như Ý như bị ai đó bóp nghẹt. Đầu ngón tay cô khẽ run lên, vội vã giấu vào trong ống tay áo gấm đỏ thêu hoa mẫu đơn. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập, tự nhủ: "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi vấn đáp của thầy đồ khó tính nhất, mày sống sót được qua bữa tối này." Tiếng bước chân vững chãi, nhịp nhàng tiến vào, không nhanh không chậm, nhưng mỗi tiếng gõ nhẹ của giày da trên sàn gỗ lim bóng loáng đều như một tiếng trống vang dội trong lồng ngực nàng. Hương gỗ trầm hương trên áo Thế tử lan tỏa, đậm đặc hơn cả mùi hương trong phòng, bao trùm lấy không gian, nặng nề và áp bức. Nàng cảm nhận được bóng dáng cao lớn đang đứng trước mặt, che khuất một phần ánh nến vàng vọt. Không một lời nói, không một động tác thừa, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ.
Một bàn tay lạnh lẽo, mạnh mẽ đưa ra, chạm vào viền khăn voan đỏ, kéo nhẹ. Động tác dứt khoát, không chút do dự, không chút dịu dàng, nhưng cũng không thô bạo. Chiếc khăn voan từ từ rời khỏi đầu nàng, rơi xuống sàn gấm mềm mại, mang theo chút hơi ấm cuối cùng của hy vọng. Như Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng va phải một đôi mắt đen thẳm, sâu hun hút như vực thẳm không đáy. Ánh nến hắt lên khuôn mặt anh tuấn, tạo ra những mảng sáng tối sắc nét trên gò má cao và sống mũi thẳng tắp. Đôi môi anh mím chặt, không một biểu cảm nào. Nàng chưa bao giờ thấy một người nào có thể kiểm soát cảm xúc tốt đến vậy, hay là, anh ta vốn dĩ không có cảm xúc? Tim nàng co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, một cảm giác cô đơn và lạnh lẽo đột ngột ập đến, dù nàng đã chuẩn bị tinh thần cho điều này từ rất lâu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Nàng, đã sẵn sàng chưa?" Giọng Thế tử trầm thấp, vang lên trong không gian tĩnh mịch, khô khốc như tiếng lá khô chạm nhau. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố, một mệnh lệnh không thể chối từ. Như Ý cảm thấy cổ họng mình khô khốc, vị chát của rượu hợp cẩn vẫn còn đọng trên đầu lưỡi, giờ đây trở nên đắng ngắt. Nàng muốn đáp "Chưa", muốn hét lên "Không!", nhưng tất cả những gì nàng có thể làm là nắm chặt tay lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nàng giả vờ nhìn xuống đôi giày thêu kim tuyến, và rồi nhìn sang chén rượu đặt trên bàn, cố gắng tránh né ánh mắt anh. Mùi rượu nồng nặc bỗng trở nên khó chịu. Nàng tự hỏi, mình sẽ phải sống thế nào trong cái lồng son bằng vàng nhưng đầy băng giá này? Một cơn gió lạnh thổi qua khe cửa sổ, làm lay động tấm rèm lụa thêu hoa, khiến nàng rùng mình.
Thế tử đưa tay, nhẹ nhàng cầm lấy chén rượu, không nói thêm lời nào. Động tác của anh chậm rãi, như thể đang cân nhắc điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là không quan tâm đến sự hiện diện của nàng. Nàng ngước mắt lên, ánh mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp — rồi nhìn xuống đôi giày của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. Anh ta đang chờ đợi điều gì? Hay là anh ta cũng đang cố gắng chịu đựng tình cảnh này? Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu nàng, khiến nàng khẽ nhíu mày. Không thể nào, Thế tử uy quyền như vậy, làm sao có thể không cam tâm tình nguyện? Nàng cảm nhận được hơi ấm từ chén rượu lan tỏa vào lòng bàn tay anh, nhưng cảm giác đó lại không chạm tới nàng, nó chỉ càng làm tăng thêm khoảng cách vô hình giữa hai người. Tiếng tơ lụa sột soạt khi anh di chuyển, nhẹ nhàng nhưng lại đầy đe dọa.
Anh đưa chén rượu lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt vẫn không rời khỏi nàng. Một ánh nhìn xuyên thấu, như muốn đọc vị từng ngóc ngách trong tâm hồn nàng. Như Ý cảm thấy má mình nóng bừng, nhưng không phải vì ngượng ngùng, mà là vì một sự phẫn nộ âm ỉ. Nàng không thích bị nhìn như một món đồ trưng bày, không thích bị dò xét như vậy. Nàng là Như Ý, là tiểu thư của Tể tướng, không phải là con rối trong tay bất cứ ai. Nàng siết chặt nắm tay, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể. Mùi hương của rượu lan tỏa trong không khí, giờ đây mang theo một chút cay nồng, như chính tâm trạng nàng. Ngoài trời, tiếng gió rít qua mái ngói, mang theo những bông tuyết đầu mùa đập nhẹ vào khung cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã cho đêm tân hôn lạnh lẽo này.
"Nàng không uống?" Giọng Thế tử lại vang lên, lần này có chút sắc lạnh hơn, như lưỡi dao vô hình lướt qua. Như Ý giật mình. Nàng đã quá chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình mà quên mất nghi lễ hợp cẩn. Chết tiệt! Nàng thầm mắng bản thân. Nàng vội vàng cầm lấy chén rượu còn lại, đưa lên môi. Vị rượu cay xè, đắng nghét, nhưng nàng cố gắng uống cạn, không để lộ ra chút biểu cảm nào. Cổ họng nàng như bị đốt cháy, và một cảm giác choáng váng nhẹ ập đến. Nàng không quen uống rượu mạnh như vậy. Mắt nàng hơi mờ đi, và trong khoảnh khắc đó, nàng thấy một tia sáng lạnh lẽo lướt qua trong đôi mắt Thế tử. Đó là gì? Sự hài lòng? Hay là một sự khinh thường? Nàng không thể đọc được.
Anh quay lưng lại với nàng, bước về phía cửa sổ, đôi tay chấp sau lưng. Ánh đèn đường hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, nàng nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất nàng từng thấy ngoài đời thật, nhưng cũng lạnh lùng nhất. Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn, phủ trắng những mái ngói cong và những cành cây khẳng khiu. Tiếng gió rít mạnh hơn, như một tiếng khóc than ai oán. Như Ý vẫn đứng yên tại chỗ, không dám nhúc nhích. Tim nàng đập thình thịch, một phần vì sợ hãi, một phần vì sự trống rỗng đột ngột. Chẳng lẽ, đêm tân hôn của nàng sẽ kết thúc như thế này? Anh ta sẽ bỏ mặc nàng? Nàng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của tuyết, mà vì sự thờ ơ đáng sợ từ người chồng mới cưới.
"Nàng muốn gì?" Thế tử đột nhiên cất tiếng hỏi, không quay đầu lại. Giọng anh vẫn đều đều, không chút cảm xúc, nhưng lại khiến Như Ý giật nảy mình. Cái gì? Nàng muốn gì? Nàng muốn thoát khỏi đây, muốn một cuộc sống tự do, không bị trói buộc bởi những lễ nghi và danh phận. Nàng muốn một người chồng yêu nàng thật lòng, chứ không phải một pho tượng bằng băng lạnh lẽo. Những lời này nghẹn ứ nơi cổ họng, nàng không thể nào thốt ra. Nàng cảm thấy một sự bất lực dâng trào. Nàng biết, trong cái thế giới này, lời nói của nàng không có trọng lượng. Tiếng tuyết rơi ngoài cửa sổ dường như rõ hơn bao giờ hết, như đang chế giễu sự yếu đuối của nàng.
Như Ý không đáp. Nàng chỉ siết chặt nắm tay, cố gắng điều hòa hơi thở. Nàng không biết phải nói gì, hay nên nói gì. Nếu nàng nói thật, liệu anh ta có nổi giận? Nếu nàng nói dối, liệu anh ta có tin? Hay là anh ta chỉ đang thử nàng? Một giọt nước mắt nóng hổi bất chợt lăn dài trên má, mang theo vị mặn chát của sự tủi thân và phẫn nộ. Nàng vội vàng đưa tay lên lau đi, sợ Thế tử sẽ nhìn thấy. Nàng không muốn thể hiện bất kỳ sự yếu đuối nào trước mặt anh. Mùi hương trầm trong phòng dường như càng lúc càng trở nên ngột ngạt, như một cái lồng vô hình đang nhốt nàng lại. Nàng nghe rõ tiếng tim mình đập, dồn dập và đau đớn.
Thế tử vẫn đứng đó, bất động. Sự im lặng kéo dài như vô tận, nặng nề đến mức Như Ý có thể cảm thấy áp lực đè nặng lên lồng ngực mình. Nàng cảm nhận được cái nhìn sắc lạnh từ phía sau, dù anh không quay lại. Anh ta đang chờ đợi. Chờ đợi một lời đáp, hay chờ đợi sự sụp đổ của nàng? Nàng không muốn đáp, không muốn thỏa hiệp, không muốn trở thành một phần của trò chơi quyền lực này. Nàng chỉ muốn được là chính mình, một Như Ý không bị ràng buộc. Một tia bướng bỉnh lóe lên trong đôi mắt nàng. Ngoài kia, những bông tuyết vẫn không ngừng rơi, trắng xóa cả một góc trời, như tấm màn che đi tất cả những bi kịch đang diễn ra bên trong.
Cuối cùng, Thế tử cũng xoay người lại. Anh bước chậm rãi về phía nàng, mỗi bước chân đều như gõ vào trái tim nàng. Khoảng cách giữa hai người dần được rút ngắn. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở lạnh lẽo từ anh, mùi trầm hương đậm đặc hơn bao giờ hết. Anh đứng ngay trước mặt nàng, cao lớn và uy nghiêm, hoàn toàn bao trùm lấy nàng. Ánh mắt đen thẳm của anh nhìn thẳng vào nàng, không một chút dao động. Nàng thấy mình như bị đóng băng, không thể cử động. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào một sợi tóc mai vương trên trán nàng, động tác bất ngờ đến mức Như Ý giật mình, cả người run rẩy. Ngón tay anh lạnh buốt, nhưng lại mang theo một chút gì đó rất khẽ khàng, rất mơ hồ.
"Vậy thì, nàng cứ giữ lấy những gì mình muốn." Giọng Thế tử thì thầm, sát bên tai nàng, khiến toàn thân Như Ý nổi da gà. "Nhưng... nàng sẽ không có được nó." Lời nói của anh như một lời nguyền rủa, một lời tuyên bố định mệnh. Anh lùi lại một bước, đôi mắt vẫn khóa chặt vào nàng, và trong khoảnh khắc đó, Như Ý nhìn thấy một tia u buồn, một sự tổn thương sâu kín lướt qua trong đôi mắt đen ấy, nhanh đến mức nàng tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm không. Rồi, anh quay người, không nói thêm lời nào, bước về phía cửa phòng. Nàng muốn gọi anh lại, muốn hỏi anh ý của những lời đó là gì, muốn hỏi về tia u buồn mà nàng vừa thấy, nhưng cổ họng nàng khô cứng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Anh mở cửa, gió lạnh và tuyết tạt vào phòng, cuốn theo mùi hương trầm, mang theo sự cô đơn lạnh lẽo. Trước khi cánh cửa khép lại, anh chỉ liếc nhìn nàng một cái cuối cùng, một cái liếc mắt không thể giải thích được, rồi biến mất vào màn đêm đầy tuyết.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Ở lại trong phòng, chấp nhận số phận. 🛡️
An toàn
🔥
Đuổi theo, đòi hỏi sự giải thích. 🔥
Táo bạo
✨
Mở tủ quần áo, tìm kiếm một bộ đồ nam. ✨
Bất ngờ
Khoảnh Khắc Ngưng Đọng
12,490 từ
🔒 Đăng nhập
7
Vết Sẹo Dưới Ánh Nến
8,654 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dưới Lớp Vải Mỏng
7,797 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Vết Xương Sống
9,363 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Đêm Chôn Giấu
9,848 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Sẹo Thức Tỉnh
8,281 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dấu Vết Xương Máu
5,686 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lưỡi Dao Định Mệnh
10,467 từ
🔒 Đăng nhập
14
Chân Tướng Câm Lặng
11,298 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vết Sẹo Của Một Đời
13,462 từ
🔒 Đăng nhập
16
Dấu Vết Của Một Lời Thề
11,637 từ
🔒 Đăng nhập
17
Dấu Sẹo Định Mệnh
10,387 từ
🔒 Đăng nhập
18
Đám Mây Đen Trên Cung Đường Ánh Sáng
5,774 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vết Sẹo Của Rồng
13,211 từ
🔒 Đăng nhập
20
Vết Sẹo, Tình Yêu, Hồi Kết
11,369 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?