Nén nhang cháy dở đã tàn từ lâu, nhưng mùi khói trầm vẫn quẩn quanh, vương vấn trong không khí đặc quánh của căn nhà cổ. Thanh bước vào, đôi giày da khẽ kêu lẹt kẹt trên sàn gỗ đã mòn vẹt theo năm tháng. Cái mùi mốc ẩm và bụi thời gian ập vào khứu giác, như một cái tát từ quá khứ. Căn nhà này, vốn là của ông cố, rồi ông nội, rồi ba cô, giờ đây bỏ hoang đã gần hai thập kỷ kể từ ngày ba cô qua đời. Thanh là đứa cháu gái duy nhất còn sót lại, gánh trên vai trách nhiệm dọn dẹp, hoặc ít ra là quyết định số phận của nó. Cô kéo chiếc rèm vải dày cộp ở cửa sổ chính, để ánh trăng đêm rằm vội vàng đổ xuống, hắt lên nền gạch hoa văn chìm những vệt sáng bạc lập lòe.
Mọi thứ đều quen thuộc đến đáng sợ. Chiếc tủ thờ bằng gỗ gụ chạm khắc rồng phượng tinh xảo, dù đã bạc màu và mạng nhện giăng mắc, vẫn sừng sững ở vị trí trung tâm. Bàn thờ tổ tiên, với bát hương nguội lạnh và những lọ hoa cắm đầy tro, toát lên vẻ trang nghiêm nhưng cũng hoang vắng lạ lùng. Thanh nhớ những ngày thơ bé, mỗi độ Tết đến, ba cô thường dẫn cô ra đây, thắp những nén nhang thơm ngát, khấn vái ông bà. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến rợn người, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa như tiếng thở dài của căn nhà. Cô đưa tay lướt trên mặt bàn gỗ lạnh ngắt, cảm nhận từng hạt bụi li ti bám vào đầu ngón tay. Trong lòng cô dấy lên một nỗi buồn miên man, trộn lẫn với chút rờn rợn khó tả.
Cô khẽ liếc nhìn lên bức ảnh thờ phía trên. Đó là một tấm ảnh chân dung đen trắng của ông cố và bà cố, được đặt trong khung kính viền gỗ mun, uy nghi và trầm mặc. Đôi mắt họ, dù chỉ là mực in trên giấy bạc, vẫn ánh lên vẻ nghiêm nghị, nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua không gian và thời gian, như thể đang quan sát mọi thứ diễn ra trong căn nhà. Thanh cảm thấy lạnh sống lưng, một cảm giác quen thuộc mỗi khi đối diện với đôi mắt ấy. Cô rụt tay lại, vờ như đang điều chỉnh lại tà áo. Thôi, cứ để đó đi. Công việc chính của cô là kiểm kê những đồ vật còn giá trị, chứ không phải chìm đắm trong hoài niệm.
Thanh rảo bước qua phòng khách, tiếng giày cô đơn độc vọng lại. Đồ đạc phủ khăn trắng muốt, trông như những bóng ma ẩn mình trong đêm. Cô bật chiếc đèn dầu cũ kĩ trên bàn, ngọn lửa vàng vọt lập tức xua đi phần nào bóng tối u uẩn. Cô mở tung một cánh cửa sổ phụ, để làn gió đêm lùa vào, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa ngâu thoang thoảng từ khu vườn hoang. Dù vậy, cái mùi mốc cũ kĩ trong nhà vẫn chẳng chịu tan đi, cứ lởn vởn quanh cô như một lời thì thầm không lời. Cô bắt đầu công việc kiểm kê của mình, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay đã ố vàng.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Đến khi đồng hồ treo tường cũ kĩ ở sảnh điểm mười giờ tối với tiếng chuông trầm đục, Thanh đã thấm mệt. Cô quyết định tạm nghỉ, pha một ấm trà nóng để xua đi cái lạnh và sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Khi quay trở lại phòng khách, ánh mắt cô vô tình lướt qua chiếc tủ thờ. Lần này, thứ thu hút sự chú ý của cô không phải là bức ảnh ông cố, bà cố mà là một khung ảnh khác, nhỏ hơn, đặt nghiêng nghiêng phía bên trái, ẩn mình trong bóng tối lờ mờ. Nó bị một tấm màn che cũ che khuất một nửa, như thể ai đó cố tình giấu đi. Cô chưa từng để ý đến nó trước đây, hoặc có thể, trí nhớ cô đã lãng quên.
Sự tò mò chiến thắng nỗi mệt mỏi. Thanh tiến lại gần, dùng đầu ngón tay gạt nhẹ tấm vải màn. Bụi bặm bám đầy trên khung kính, khiến hình ảnh bên trong mờ mịt. Cô cẩn thận nhấc khung ảnh xuống, thổi nhẹ. Một lớp bụi dày đặc bay lên, khiến cô ho sặc sụa. Khi lớp bụi tan đi, một bức ảnh gia đình hiện ra rõ nét dưới ánh đèn dầu leo lét. Đó là một bức ảnh cũ kỹ, được chụp vào khoảng giữa thế kỷ trước, với bốn thế hệ gia đình cô đứng quây quần. Phía trước là ông cố, bà cố, ngồi trên chiếc ghế chạm trổ. Phía sau là ông nội, bà nội và ba mẹ cô lúc còn trẻ, tươi cười rạng rỡ. Và đứng cuối cùng, một đứa trẻ tầm năm sáu tuổi, có vẻ là Thanh lúc nhỏ. Cả gia đình trông thật hạnh phúc và bình yên.
Bình thường. Mọi thứ đều bình thường. Trừ một chi tiết nhỏ, rất nhỏ, nhưng lại đâm thẳng vào tâm trí Thanh như một mũi kim sắc lạnh. Cô đưa ngón tay run rẩy chạm vào tấm kính lạnh ngắt. Ba cô trong ảnh, người đàn ông với nụ cười hiền hậu, đang khoác tay qua vai mẹ cô. Một cử chỉ đầy yêu thương. Nhưng bàn tay ấy… ngón áp út của ba cô, nơi lẽ ra phải có chiếc nhẫn cưới, lại hoàn toàn trống trơn. Một vết sẹo mờ nhạt, nơi đáng lẽ ra là nơi chiếc nhẫn đã hằn lên sau nhiều năm tháng, cũng không tồn tại. Ba cô đã đeo chiếc nhẫn cưới từ ngày thành hôn cho đến lúc mất. Thanh nhớ rất rõ, nó là vật bất ly thân của ông. Cô từng đùa rằng chiếc nhẫn đó đã mọc rễ vào tay ba cô rồi.
Một cơn rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô.
Tiếng gió ngoài cửa sổ bỗng gào thét dữ dội hơn, va vào cánh cửa gỗ cũ kêu cành cạch. Thanh giật mình, vội vàng quay lại nhìn. Chẳng có gì cả, chỉ là gió. Cô tự trấn an mình. Có lẽ tấm ảnh này được chụp trước khi ba cô cưới mẹ, hoặc trước khi họ trao nhẫn? Nhưng không, mẹ cô trong ảnh đã mang bụng bầu khá lớn, và đứa trẻ đứng ở rìa bức ảnh rõ ràng là cô, Thanh, khi còn bé. Không thể có chuyện đó. Cô bé trong ảnh mặc chiếc áo dài cách tân màu đỏ, đôi mắt to tròn lúng liếng. Đó chính là cô, Thanh, trong bức ảnh duy nhất chụp cùng cả gia đình lớn mà cô từng thấy trong album cũ của mẹ.
Thanh giơ bức ảnh lên ngang tầm mắt, cố gắng nhìn rõ hơn dưới ánh đèn dầu chập chờn. Ánh sáng vàng vọt hắt lên những khuôn mặt đã nhuốm màu thời gian. Cô nheo mắt nhìn vào từng chi tiết. Ông cố, bà cố vẫn vẻ nghiêm nghị. Ông nội, bà nội vẫn tươi cười. Mẹ cô vẫn rạng rỡ, bàn tay đặt nhẹ lên bụng. Và ba cô… nụ cười vẫn hiền hậu, nhưng đôi mắt, trong khoảnh khắc đó, dường như lướt qua một tia nhìn khác lạ, không phải nhìn vào ống kính, mà lại hướng thẳng vào cô, Thanh, người đang cầm bức ảnh trong tay, với một vẻ mặt hơi khó tả, như thể có điều gì đó cần nói, nhưng bị kìm nén.
Thanh nuốt nước bọt. Không khí trong phòng đột nhiên trở nên nặng nề, dường như mọi âm thanh đều bị hút cạn. Tiếng chuông đồng hồ đã ngừng. Tiếng gió cũng lặng im. Chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, và tiếng ngọn đèn dầu cháy liu riu, tiếng bấc cháy lách tách như lời thì thầm của một thứ gì đó vô hình. Cô cảm thấy một hơi lạnh phả vào gáy, dù cửa sổ đã khép lại. Cái mùi hoa ngâu ban nãy cũng biến mất, thay vào đó là một mùi hương lạ lùng, nhàn nhạt như mùi hoa cúc trắng, nhưng lại vương vấn chút mùi đất ẩm ướt, như thể vừa được đưa lên từ dưới lòng đất sâu thẳm.
Đôi mắt trong bức ảnh, đôi mắt của ba cô, dường như sâu hơn, đen hơn. Một bóng tối nhỏ li ti xuất hiện trong tròng mắt ấy, như một hạt bụi nhỏ, nhưng lại làm cô cảm thấy rợn người. Nó không phải là hạt bụi bám trên kính, cô chắc chắn. Cô đã thổi bay hết rồi. Đó là một thứ gì đó nằm *bên trong* bức ảnh. Cảm giác như có một sợi dây vô hình đang kéo dãn không gian, khiến thời gian ngưng đọng.
Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên.
Thanh giật bắn mình, suýt đánh rơi khung ảnh. Tiếng động phát ra từ phía bàn thờ tổ tiên, nơi bức ảnh ông cố, bà cố được đặt. Cô quay phắt lại, tim đập như trống bỏi. Bát hương trên bàn thờ đã bị xê dịch một chút, và một nén nhang đã cháy dở nằm rơi xuống, lăn lóc trên mặt bàn gỗ. Nén nhang vẫn còn một mẩu nhỏ, khói trắng li ti uốn lượn rồi tan biến vào hư vô, để lại mùi hương trầm nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh. Không thể nào, cô đã kiểm tra mọi thứ kỹ lưỡng khi mới vào, mọi thứ đều ngay ngắn. Căn nhà này, vốn đã bị bỏ hoang, làm sao có thể có nén nhang cháy dở? Và ai đã xê dịch bát hương?
Một cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể Thanh, từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Lý trí cô gào thét rằng đây chỉ là sự trùng hợp, là gió lùa, là chuột chạy, là do căn nhà cũ kỹ tự "động đậy". Nhưng trực giác cô, một trực giác nguyên thủy và bản năng, lại thì thầm rằng có điều gì đó *không ổn*. Ánh mắt cô một lần nữa hướng về bức ảnh gia đình trong tay. Ba cô trong ảnh… khóe miệng ông như nhếch lên một chút, một nụ cười gần như không thể nhận ra, một nụ cười của sự hiểu biết, hoặc của sự chế giễu. Và cái bóng nhỏ trong mắt ông, giờ đây dường như đã lớn hơn một chút, sâu thẳm như một cái hố đen. Nó không còn là hạt bụi. Đó là một cái gì đó đang *nhìn chằm chằm* vào cô.
Toàn thân Thanh cứng đờ. Căn phòng dường như chìm vào một thứ bóng tối khác, không phải là bóng tối của đêm, mà là bóng tối của một sự hiện diện. Cô cảm thấy tóc gáy dựng đứng, như có hàng trăm ngón tay vô hình đang lướt nhẹ qua gáy cô. Một giọng nói thì thầm, rất nhỏ, rất xa, vang vọng trong không khí, như tiếng gió thoảng qua kẽ tai, nhưng lại mang theo âm điệu của lời ru cũ kỹ, một lời ru mà cô đã nghe từ rất lâu rồi, trong một giấc mơ xa xăm.
"Con ơi, ngủ đi con… Ngủ ngon trong vòng tay mẹ…"
Đó là giọng của ai? Không thể là mẹ cô. Mẹ cô đã mất từ lâu. Hơn nữa, tiếng ru này không phát ra từ miệng, mà từ chính không khí xung quanh, từ bức tường cũ kỹ, từ sàn gỗ dưới chân cô. Tiếng ru vọng lại, chậm rãi, trầm buồn, như tiếng vọng của một linh hồn bị mắc kẹt.
Thanh cảm thấy đôi chân mình muốn chạy, muốn lao ra khỏi căn nhà này, muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực cô. Nhưng cơ thể cô lại không nghe lời. Cô như bị đóng đinh tại chỗ, đôi mắt dán chặt vào bức ảnh, nơi bóng tối trong mắt ba cô dường như đang nuốt chửng cả ánh sáng. Cả căn phòng giờ đây trở thành một khối băng lạnh lẽo, cô có thể cảm nhận được hơi lạnh thấm qua lớp áo mỏng, luồn vào tận xương tủy.
Một tiếng "lạch cạch" nữa. Lần này, nó phát ra từ chính bên trong khung ảnh. Thanh cảm thấy như có thứ gì đó đang cựa quậy, đang tìm cách thoát ra. Tiếng cười trẻ con khe khẽ, trong trẻo nhưng đầy ma quái, vang lên từ chính bức ảnh, vọng vào tai cô. Cô bé Thanh trong ảnh, người mà cô vẫn nhớ là mình, đôi mắt bỗng lóe lên một ánh sáng lập lòe, và khóe môi nhỏ xíu đó, bỗng nhiên kéo lên một nụ cười rộng đến đáng sợ. Nụ cười không phải của một đứa trẻ ngây thơ, mà là của một thứ gì đó đã thức tỉnh.
Thanh nhìn xuống bàn tay mình, và kinh hoàng nhận ra. Trên tấm kính bao phủ bức ảnh, một dấu vân tay nhỏ xíu, màu đỏ bầm, đã xuất hiện. Dấu vân tay của một đứa trẻ. Nó không phải của cô.
Cô buông thõng bức ảnh, nhưng bàn tay cô như bị dính chặt vào nó, không thể nào rời ra được. Giọng ru lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, gần hơn, như thể ai đó đang đứng ngay sau lưng cô, thì thầm vào tai:
"Đừng đi đâu hết, con nhé…"
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Buông bức ảnh và chạy thật nhanh ra khỏi nhà, không ngoảnh đầu lại.
An toàn
🔥
Dùng hết sức bình sinh để ném bức ảnh xuống đất, hy vọng phá hủy được nó.
Táo bạo
✨
Cố gắng kiểm soát nỗi sợ, xem xét kỹ hơn dấu vân tay và cố gắng tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bất ngờ
6
Lời Mời Từ Bức Ảnh Cũ
7,485 từ
🔒 Đăng nhập
7
Họa Diện Động Tĩnh
10,389 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khuôn Mặt Thức Tỉnh
9,945 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mắt Ảnh Sống Dậy
9,760 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mắt Ảnh Đời Đời
10,333 từ
🔒 Đăng nhập
11
Giếng Đời Ảnh Cũ
10,658 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Chiếu Lặng Câm
12,165 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ánh Mắt Từ Quá Khứ
12,188 từ
🔒 Đăng nhập
14
Thức Tỉnh Của Tổ Tiên
9,186 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Nguyền Thức Giấc
12,425 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Nguyền Hóa Ảnh
10,827 từ
🔒 Đăng nhập
17
Hồn Ảnh Gia Tộc
10,683 từ
🔒 Đăng nhập
18
Phần 18
7,636 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Nguyền Thức Tỉnh
13,326 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chân Dung Nghiệt Ngã
8,809 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.