Trong thế giới tu tiên rộng lớn, Vô Cực vốn là phế vật bị kh
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Phế Vật Bị Ruồng Bỏ — Đọc thử miễn phí
Từng giọt máu tanh nồng nhỏ xuống nền đất đá khô khốc của Vạn Niên Cấm Địa, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của rêu phong và hương vị kim loại nhàn nhạt của cái chết. Vô Cực, thân thể gầy gò, xiêu vẹo, cảm nhận được hơi lạnh cắt da cắt thịt đang luồn lách qua lớp áo rách bươm, nhưng thứ lạnh lẽo nhất lại là sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm can. Hắn bị ruồng bỏ. Bị tông môn Vô Ảnh Môn trục xuất, ném vào chốn tử địa này, chỉ vì cái danh “phế vật” đã đeo đẳng hắn suốt mười sáu năm cuộc đời.
"Vô Cực, ngươi là nỗi sỉ nhục của Vô Ảnh Môn! Dantian bẩm sinh nứt vỡ, mười sáu năm chỉ dừng lại ở Luyện Khí tầng một, linh khí thưa thớt hơn cả người phàm! Chết ở Vạn Niên Cấm Địa, coi như làm chút cống hiến cuối cùng cho tông môn, ít nhất cái xác của ngươi cũng sẽ nuôi dưỡng linh thảo cho nơi này!"
Lời của trưởng lão Trần Phong vẫn văng vẳng bên tai, giọng nói khinh miệt như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Vô Cực. Hắn nhớ như in ánh mắt lạnh nhạt của sư phụ, sự chế giễu của các sư huynh, sư tỷ, và cả vẻ mặt thất vọng của chính cha mẹ ruột khi biết hắn sinh ra đã có Dantian dị tật. "Phế vật" – hai chữ này đã khắc sâu vào xương tủy, ăn mòn từng chút ý chí sinh tồn của hắn. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một ngọn lửa nhỏ bé vẫn âm ỉ cháy, một sự bất khuất không cam chịu số phận.
Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo âm thanh ma quái của những sinh vật không tên ẩn mình trong bóng tối. Vô Cực cố gắng lê từng bước, mỗi nhịp thở đều nặng nhọc, cơ thể rã rời như sắp tan biến. Hắn không biết đã đi được bao xa, chỉ biết ánh sáng mờ nhạt từ khe nứt trên đỉnh đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một bóng đêm đặc quánh. Vạn Niên Cấm Địa, đúng như tên gọi, là nơi của sự tận diệt. Linh khí ở đây cực kỳ loãng, pha lẫn tạp chất kịch độc, đủ để một Luyện Khí kỳ tu sĩ bị bào mòn linh lực và nhiễm độc mà chết dần. Mấy ngày qua, hắn chỉ dựa vào vài viên đan dược dưỡng khí loại thấp nhất bị ném đi mà cầm cự, cùng với chút nước mưa đọng lại trong các kẽ đá.
Bỗng, một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi, khiến Vô Cực buồn nôn. Mùi của máu tươi và thịt thối rữa hòa quyện, báo hiệu sự hiện diện của những sinh vật săn mồi. Hắn cảnh giác tột độ, hai tay nắm chặt cây kiếm gỗ mục nát nhặt được, đó là thứ vũ khí duy nhất của hắn. Đôi mắt đen láy đảo quanh, cố gắng xuyên thủng màn đêm. Vô Cực không có linh thức mạnh mẽ của tu sĩ Kim Đan, càng không có thần thức của Nguyên Anh kỳ, hắn chỉ có bản năng sinh tồn đã được mài giũa trong những năm tháng bị bắt nạt, cùng với chút kinh nghiệm chiến đấu mỏng manh khi học các chiêu thức ngoại môn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tiếng sột soạt nhẹ như tiếng rắn trườn bò vang lên từ phía trước. Vô Cực nín thở, lắng nghe. Âm thanh không quá lớn, nhưng trong sự tĩnh lặng đáng sợ của cấm địa, nó trở nên rõ ràng đến rợn người. Đó là một con Hắc Diêm Mãng, một loại yêu thú Luyện Khí tầng ba, thân hình không lớn lắm nhưng nọc độc cực mạnh, có thể làm tan chảy xương thịt trong chốc lát.
"Khốn kiếp!" Vô Cực thầm mắng. Với sức lực hiện tại, một con Hắc Diêm Mãng bình thường cũng đủ để lấy mạng hắn. Nhưng việc trốn chạy là điều không thể, linh khí trong cơ thể hắn cạn kiệt, mỗi bước chân đều như đeo chì. Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài đối mặt.
Hắn quyết định ẩn mình vào một vách đá lởm chởm, cố gắng ngụy trang hơi thở. Hắn ép mình phải thật bình tĩnh, học theo lời dạy của một vị trưởng lão ngoại môn đã từng ban phát cho hắn một bộ công pháp Phàm Nhân Kiếm Pháp cơ bản: "Kiếm pháp phàm nhân, chính là kiếm pháp của kẻ yếu. Kẻ yếu muốn thắng, phải biết dùng trí, dùng mưu, dùng địa hình, và nhất là phải hiểu rõ đối thủ." Hắn nhớ rõ loài Hắc Diêm Mãng có đôi mắt khá kém trong bóng tối, nhưng khứu giác cực kỳ nhạy bén, và chúng thường dựa vào chấn động của mặt đất để định vị con mồi.
Vô Cực nhẹ nhàng hít vào một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên qua phổi. Hắn dứt khoát đưa tay lên, dùng móng tay cắt nhẹ vào lòng bàn tay. Một dòng máu tươi lập tức rỉ ra, mùi tanh lan tỏa. Hắn nhanh chóng bôi máu lên một tảng đá nhỏ, rồi ném mạnh nó về phía ngược lại với vị trí của hắn, tạo ra một tiếng động nhỏ và một vệt mùi máu hấp dẫn.
"Xoẹt!"
Ngay lập tức, một cái bóng đen dài chừng hai trượng lao vút qua vị trí Vô Cực vừa đứng, cái đầu tam giác hung dữ nhắm thẳng vào tảng đá. Tiếng "rắc" giòn tan vang lên khi tảng đá bị hàm răng sắc nhọn nghiền nát. Vô Cực không chần chừ, nắm chặt kiếm gỗ, toàn thân dồn lực, mũi kiếm tẩm chút máu của hắn lao vút ra. Đây không phải một đòn tấn công đường hoàng, mà là một cú chọc lén hiểm độc.
"Phập!"
Kiếm gỗ xuyên qua lớp vảy mỏng ở phần bụng của Hắc Diêm Mãng. Một tiếng rít giận dữ, đau đớn vang lên, con mãng xà điên cuồng quật đuôi, tạo ra luồng gió mạnh kèm theo mùi tanh nồng của độc tố. Vô Cực vội vàng lùi lại, nhưng vẫn bị đuôi rắn quệt trúng bả vai. Một cơn đau nhói lập tức bùng lên, kèm theo cảm giác tê dại đang lan dần. Hắc Diêm Mãng đã tiêm nọc độc vào vết thương của hắn!
"Chết tiệt!" Vô Cực cắn chặt răng, nọc độc của Hắc Diêm Mãng không thể giết chết hắn ngay lập tức, nhưng sẽ từ từ làm tê liệt cơ thể hắn, sau đó là tim và não. Hắn phải kết thúc nó thật nhanh. Con mãng xà đang điên cuồng vặn vẹo, cố gắng tấn công hắn bằng cái miệng đầy độc tố. Vô Cực tập trung toàn bộ tinh thần, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất trên mặt đất.
Tốc độ của Hắc Diêm Mãng cực kỳ nhanh, nhưng Vô Cực đã nhìn rõ điểm yếu chí mạng của nó: con mắt duy nhất màu đỏ lồi ra trên đỉnh đầu. Đây là đặc điểm của Hắc Diêm Mãng bị đột biến, khiến chúng mạnh hơn nhưng cũng có điểm yếu rõ ràng hơn.
Hắn dứt khoát lao lên, bỏ qua nỗi đau từ vết thương đang sưng tấy, chỉ tập trung vào một mục tiêu. Ngón chân đạp mạnh xuống đất, một luồng sức lực cuối cùng bùng nổ. Hắn không dùng kiếm, mà dùng tốc độ, thân pháp đơn giản nhất mà hắn đã luyện tập trăm ngàn lần. "Phàm Nhân Đoạn Hậu!"
Một tiếng "xẹt" nhẹ, hắn né tránh được cú táp đầy nọc độc, thân hình linh hoạt lướt qua dưới cái bụng của con rắn. Ngay khi Hắc Diêm Mãng chuẩn bị quay đầu lại, Vô Cực đã xoay người, bàn tay gầy gò vung lên như một lưỡi dao. Hắn không có pháp lực để triển khai kiếm khí, nhưng cú đánh này lại mang theo tất cả sự oán hận, tuyệt vọng và ý chí sinh tồn của hắn. Cây kiếm gỗ đâm thẳng vào con mắt đỏ duy nhất.
"Phập!" Một tiếng vang lên khô khốc, con mắt vỡ nát, chất lỏng đen kịt bắn ra.
"Xìiii!" Hắc Diêm Mãng rít lên một tiếng thê lương, thảm thiết, thân thể khổng lồ quằn quại điên cuồng. Nó đâm sầm vào vách đá, tạo ra một tiếng động lớn, rồi sau đó, toàn thân nó co giật vài cái, rồi bất động.
Vô Cực thở dốc, hai chân run rẩy khuỵu xuống. Cơn đau từ vai trái hành hạ hắn, cảm giác tê dại đã lan xuống tới cánh tay. Nọc độc đang phát tác. Hắn nhìn chằm chằm vào xác chết của Hắc Diêm Mãng, trong lòng vừa có chút sợ hãi, vừa có một tia mừng rỡ. Hắn đã thắng. Hắn, một "phế vật" Luyện Khí tầng một, đã giết chết một con yêu thú Luyện Khí tầng ba. Nhưng cái giá phải trả là một cánh tay đang dần tê liệt và cái chết đang cận kề.
"Đây là giới hạn của mình sao? Chết ở cái nơi chó má này, bị nuốt chửng bởi linh thú... để rồi sau đó người ta chỉ biết đến cái tên phế vật Vô Cực bị cấm địa tiêu diệt?" Trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi căm phẫn mãnh liệt. Hắn không cam tâm! Không thể chết như thế này được!
Hắn đưa bàn tay còn lành lặn lên, nắm chặt vết thương trên vai, cố gắng ngăn dòng máu đen đang chảy ra. Hắn biết mình cần một loại linh dược giải độc, nhưng ở nơi quỷ quái này, ngay cả linh thảo loại thấp nhất cũng khó tìm. Vô Cực gắng gượng đứng dậy, bước đi loạng choạng về phía trước, sâu hơn vào trong Vạn Niên Cấm Địa. Hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể cầu mong một phép màu.
Và phép màu đôi khi lại xuất hiện trong những hoàn cảnh tuyệt vọng nhất.
Sau khi đi được một đoạn đường dường như vô tận, Vô Cực chợt cảm thấy một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, dường như đến từ thời thái cổ, xộc vào giác quan. Luồng khí tức này không phải linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, uyên thâm hơn. Hắn men theo cảm giác đó, đi vào một khu vực càng đổ nát hơn. Các vách đá ở đây được chạm khắc những ký hiệu cổ quái, đã bị thời gian và gió bụi bào mòn, nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm, hùng vĩ. Nơi này chắc chắn là một di tích cổ đại.
Chính giữa khu di tích, trên một bệ đá đã vỡ vụn, sừng sững một khối đá màu đen tuyền. Nó không có bất kỳ đường nét nào, hoàn toàn nhẵn bóng, như một phiến đá bị cắt ra từ hư không. Không có hoa văn, không có ký hiệu, chỉ một màu đen sâu thẳm, nuốt chửng ánh sáng. Khối đá cao chừng một người, rộng ba thước, phát ra một luồng khí tức khiến linh hồn Vô Cực rung động dữ dội. Đó là một cảm giác vừa đáng sợ, vừa quen thuộc.
Vô Cực đưa tay chạm vào khối đá. Bề mặt nó lạnh lẽo như băng, nhưng ngay lập tức, một cảm giác nóng rực xông thẳng vào cánh tay đang bị nhiễm độc của hắn. Chất độc trong người hắn dường như bị kích thích, trở nên dữ dội hơn, nhưng đồng thời, một luồng năng lượng thần bí cũng bắt đầu luồn lách vào cơ thể hắn, chống lại nọc độc.
"A!" Vô Cực rên lên một tiếng đau đớn, nhưng hắn không rút tay lại. Khối đá đen đang phát ra một lực hút mãnh liệt, hút lấy máu tươi từ vết thương trên vai hắn. Máu Vô Cực nhỏ từng giọt lên bề mặt khối đá, không hề lan ra, mà như bị một cái miệng vô hình nuốt chửng.
Ngay lập tức, khối đá đen rung lên bần bật. Một ánh sáng đen tuyền, sâu thẳm như vũ trụ, bùng lên từ trong lòng khối đá. Nó không chói lóa, mà dịu dàng nhưng mạnh mẽ, bao bọc lấy Vô Cực. Hắn cảm thấy Dantian nứt vỡ của mình, đã không còn cảm giác gì suốt bao năm qua, giờ đây lại như bị một bàn tay vô hình nắm lấy, rồi bóp chặt.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Một âm thanh vỡ vụn vang lên trong tâm trí Vô Cực, là Dantian của hắn, thứ đã định đoạt số phận "phế vật" của hắn, giờ đây đã hoàn toàn tan nát. Nhưng không có cảm giác suy yếu hay chết chóc, thay vào đó là một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy. Khối đá đen dường như tan chảy, hòa vào cơ thể Vô Cực, chui thẳng vào Dantian của hắn.
Trong thức hải, một biến đổi kinh thiên động địa đang diễn ra. Dantian nứt vỡ biến mất, thay vào đó là một cánh cổng đen tuyền khổng lồ, sừng sững trong không gian vô tận. Cánh cổng được chạm khắc những hoa văn cổ xưa mà Vô Cực chưa từng thấy, toát lên vẻ uy nghiêm, thần bí. Phía sau cánh cổng, hắn cảm nhận được một không gian rộng lớn, vô biên, như một vũ trụ thu nhỏ. Và trong không gian đó, những cái bóng khổng lồ, bị xiềng xích bởi những sợi xích đen nhánh, đang chìm trong tĩnh lặng. Chúng không có hình dáng rõ ràng, chỉ là những khối năng lượng đen kịt, nhưng mỗi cái bóng đều tỏa ra một luồng khí tức kinh thiên động địa, khiến linh hồn Vô Cực run rẩy.
"Thái Cổ Thần Ngục... Đây là Thái Cổ Thần Ngục!" Một cái tên cổ xưa, bí ẩn chợt hiện lên trong tâm trí Vô Cực. Hắn không biết tại sao mình lại biết, nhưng hắn chắc chắn đó là tên của nơi này.
Linh khí loãng của Vạn Niên Cấm Địa, qua cánh cổng Thần Ngục, chợt trở nên tinh khiết đến khó tin. Nó được thanh lọc, nén ép, và biến thành những dòng năng lượng thuần túy, ào ào đổ vào cơ thể Vô Cực như thác lũ. Kinh mạch của hắn, vốn dĩ thô ráp, yếu ớt, giờ đây giãn nở một cách đau đớn nhưng đầy khao khát. Từng tế bào trong cơ thể hắn như được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh, rung lên bần bật. Cảm giác tê dại từ nọc độc của Hắc Diêm Mãng nhanh chóng bị đẩy lùi, vết thương trên vai cũng đang khép lại với
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Thần Ngục Khai Mở: Đại Đạo Vô Hình
11,460 từ
🔒 Đăng nhập
7
Huyết Biến: Thái Cổ Thần Thể
9,014 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thức Tỉnh Thần Thể, Phong Ba Nổi Lên
10,163 từ
🔒 Đăng nhập
9
Thần Thể Uy Năng, Quyết Chiến Sinh Tử
7,883 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thần Thể Bùng Nổ, Mảnh Vỡ Thái Cổ
12,612 từ
🔒 Đăng nhập
11
Thần Thể Lột Xác, Di Tích Cổ Hoang
13,154 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ngục Hồn Thức Tỉnh, Huyết Chiến Hoang Cổ
10,680 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đọa Thiên Phệ Hồn
9,201 từ
🔒 Đăng nhập
14
Phệ Hồn Trấn Uy
10,382 từ
🔒 Đăng nhập
15
Hồn Hải Vô Tận, Đạo Kiếm Trảm Phàm
11,477 từ
🔒 Đăng nhập
16
Kiếm Vô Hình, Hồn Vô Biên
10,608 từ
🔒 Đăng nhập
17
Kiếm Thức Vô Hình, Hồn Phách Loạn Trầm
11,965 từ
🔒 Đăng nhập
19
Chấn Động Hồn Phách, Lưỡi Kiếm Vô Hình
9,290 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thái Cổ Chung Yên, Đạo Vô Cực
9,493 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?