Trong vùng đất Thần Hoàng Chi Vực rộng lớn, vận mệnh được định đoạt
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — U Ám Thung Lũng Đêm Huyết Nguyệt — Đọc thử miễn phí
Dưới ánh trăng đỏ như máu, Lý Thanh Phong khom người giữa thung lũng U Ám, hơi thở mỏng manh hòa vào làn sương giá lạnh, hóa thành những áng khói trắng đục tan biến vào không trung. Khung cảnh tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng lá khô kêu xào xạc dưới chân hắn và tiếng gió rít qua kẽ đá, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và hương tanh nhàn nhạt của cỏ dại. Đã ba canh giờ trôi qua kể từ khi hắn đặt chân vào nơi này, nhưng số Huyết Linh Thảo thu hoạch được vẫn chỉ vỏn vẹn ba cây non, xa vời so với định mức mười cây mà trưởng lão ngoại môn giao phó.
Hắn siết chặt chiếc túi trữ vật cũ kỹ trên tay, cảm giác lạnh lẽo từ da thịt truyền thẳng vào tâm can. Mười tám tuổi, Luyện Khí tầng ba, là tầng đệ tử ngoại môn thấp kém nhất trong Lam Vân Tông. Ba năm tu luyện, ba năm bám víu vào hy vọng mong manh, nhưng tiến độ của hắn chậm như rùa bò, khiến hắn trở thành trò cười trong mắt những đệ tử cùng lứa. Nhiều người đã chạm đến Luyện Khí tầng bốn, thậm chí là tầng năm, trong khi hắn vẫn giậm chân tại chỗ. Lam Vân Tông, từng là một tông môn hùng mạnh bậc trung của Thần Hoàng Chi Vực, nay đã sa sút thảm hại, linh khí cạn kiệt, tài nguyên khan hiếm, khiến những đệ tử có thiên phú thực sự dần rời đi, chỉ còn lại những kẻ bám víu như hắn, hoặc những người không có sự lựa chọn nào khác.
"Đạo, rốt cuộc là gì?" Hắn thầm hỏi, âm thanh khô khốc trong cổ họng không thoát ra khỏi môi. Là sức mạnh vượt qua vạn vật? Là sự trường sinh bất tử? Hay chỉ là một cuộc đua không hồi kết, nơi kẻ yếu bị nghiền nát dưới gót chân cường giả? Lý Thanh Phong cảm thấy mình đang lạc lối, như một con thuyền độc mộc trôi dạt giữa đại dương mênh mông, không biết đâu là bến bờ. Mỗi lần hấp thu linh khí, hắn đều cảm thấy đau đớn như bị ngàn vạn mũi kim đâm vào kinh mạch, nhưng hiệu quả mang lại lại ít ỏi đến đáng thương. Linh căn ngũ hành hỗn tạp, thiên phú tầm thường, đó là lời nhận xét của vị trưởng lão năm xưa khi hắn nhập môn. Nhưng hắn không cam lòng, tuyệt đối không cam lòng. Cái chết của gia đình, lời thề với người đã khuất, tất cả đều thúc giục hắn phải mạnh lên, phải tìm ra con đường của riêng mình, dù cho con đường đó có chông gai đến mấy.
Linh khí trong U Ám Thung Lũng này đặc biệt hơn những nơi khác, nó mang theo một chút khí tức âm hàn, khó hấp thụ. Tuy nhiên, chính vì lẽ đó, Huyết Linh Thảo – một loại linh dược chỉ sinh trưởng nơi âm hàn, hấp thu tinh hoa huyết nguyệt – mới có cơ hội phát triển. Hắn đưa mắt quét qua từng bụi cây, từng tảng đá lớn rêu phong, đôi mắt đen láy như chứa đựng một sự kiên nhẫn vô tận. Hắn không có thiên phú bẩm sinh, không có gia thế hiển hách, thứ duy nhất hắn có là sự cẩn trọng và ý chí kiên cường như tảng đá. Đây là bài học xương máu mà hắn đã học được từ những năm tháng phiêu bạt sau biến cố gia đình. Trong thế giới tu tiên tàn khốc này, một chút lơ là cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Một luồng gió lạnh thấu xương lướt qua, mang theo mùi hương thoang thoảng của Huyết Linh Thảo. Lý Thanh Phong lập tức cảnh giác, bước chân nhẹ nhàng như mèo rừng, từng cử động đều được tính toán kỹ lưỡng. Hắn không dùng thần thức để dò xét, vì ở cảnh giới Luyện Khí, thần thức quá yếu ớt, lại dễ bị phát hiện bởi những linh thú ẩn mình trong bóng tối. Thay vào đó, hắn tin tưởng vào trực giác và kinh nghiệm của mình. Sau vài bước tiến sâu vào một hốc đá khuất, hắn thấy nó – một bụi Huyết Linh Thảo màu đỏ sẫm, lá cây như những giọt máu tươi, đang run rẩy nhẹ dưới ánh trăng. Có đến năm cây, ba cây đã trưởng thành, hai cây còn lại vẫn đang là nụ. Đây là một phát hiện lớn.
Nhưng ngay khi hắn định đưa tay ra hái, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng. Một mùi hương khác, rất nhẹ, như mùi sắt gỉ và đất ẩm, xen lẫn với mùi cỏ dại. Hắn lập tức rụt tay lại, toàn thân căng thẳng. Đây không phải là mùi của Huyết Linh Thảo, cũng không phải của đất đá thông thường. Đó là mùi của... một loại khí tức cổ xưa, bị chôn vùi đã lâu.
Lý Thanh Phong ngồi thụp xuống, thu liễm toàn bộ khí tức trên người, nín thở quan sát. Đôi mắt hắn như chim ưng, quét qua từng khe hở nhỏ nhất của vách đá. Cuộc đời đã dạy hắn rằng, cơ duyên lớn thường đi kèm với hiểm nguy tột độ. Hắn không phải loại người mù quáng lao vào chỗ chết vì tham lam. Phải là một điều gì đó rất đặc biệt, vì Huyết Linh Thảo hiếm hoi nhưng không đến mức tỏa ra khí tức như thế này.
Bên dưới gốc Huyết Linh Thảo, nơi rễ cây bám vào khe đá, có một vết nứt nhỏ, hầu như không thể nhìn thấy bằng mắt thường nếu không chú ý kỹ. Từ vết nứt đó, một luồng khí đen nhạt thoát ra, mang theo một làn hơi lạnh thấu xương, khác hẳn cái lạnh của đêm đông. Nó không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một thứ khí tức quỷ dị, cổ lão. Lý Thanh Phong nheo mắt, cảm nhận từng chút một. Cảm giác này... hắn đã từng đọc trong một cuốn sách cổ nát vụn ở tàng thư các ngoại môn, đó là khí tức của... Viễn Cổ Di Tích.
Trái tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực. Viễn Cổ Di Tích! Đó là những phế tích, những tàn tích còn sót lại từ thời viễn cổ, khi Thần Hoàng Chi Vực còn là một vùng đất hoang sơ, hùng vĩ, nơi các vị thần ma từng bước đi. Những di tích này thường ẩn chứa vô vàn cơ duyên, nhưng cũng đầy rẫy tử vong. Ngay cả những cường giả Nguyên Anh, Hóa Thần cũng phải cẩn trọng khi bước chân vào. Làm sao một thứ như vậy lại xuất hiện ở U Ám Thung Lũng, một nơi hoang tàn đến mức chẳng ai thèm ngó ngàng?
Cẩn thận dùng một cành cây khô gạt lớp đất đá mục nát ở vết nứt ra, Lý Thanh Phong nhận ra vết nứt không tự nhiên mà có, mà là một khe hở nhân tạo. Bên trong đó, một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt chợt lóe lên rồi tắt lịm, như một linh hồn lạc lối. Hắn dùng hết sức lực, cạy một tảng đá nhỏ chắn ngang, để lộ ra một khe hở lớn hơn một chút, đủ để một bàn tay có thể luồn vào.
Mùi hương cổ quái kia càng nồng nặc hơn. Hắn hít một hơi sâu, sự cẩn trọng đẩy lùi nỗi sợ hãi. Nếu bỏ qua cơ duyên này, có lẽ cả đời hắn sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi kiếp đệ tử ngoại môn tầm thường. Hắn đưa tay vào trong khe hở, ngón tay chạm vào một bề mặt nhẵn nhụi, lạnh lẽo như ngọc thạch. Kéo ra, một vật thể màu đen tuyền, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay, lộ diện.
Đó là một mảnh vỡ của một ngọc bài, đen nhánh như mực, nhưng lại phát ra ánh sáng xanh lục nhạt. Trên bề mặt ngọc bài, những đường nét cổ xưa, phức tạp, dường như là một loại trận pháp hoặc phù văn nào đó, được khắc họa tinh xảo. Những đường nét này không giống bất kỳ văn tự hay phù văn nào mà hắn từng thấy. Khi chạm vào, một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sinh cơ lập tức xộc vào kinh mạch, khiến toàn thân hắn rùng mình. Linh khí trong cơ thể hắn, vốn đang trì trệ ở Luyện Khí tầng ba, bỗng nhiên sôi trào, như thể bị ngọc bài này kích thích. Các tế bào trong cơ thể hắn rung lên bần bật, một cảm giác đau đớn xen lẫn thư thái lan tỏa khắp người. Đây là một thứ bảo vật!
"Linh... Linh khí Viễn Cổ!" Lý Thanh Phong thì thầm, đôi mắt không thể rời khỏi mảnh ngọc bài. Linh khí này thuần khiết và mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào hắn từng hấp thụ, mang theo một chút hơi thở của thời gian, của sự vĩnh hằng. Nếu có thể hấp thụ nó...
Nhưng ngay lúc này, một cảm giác nguy hiểm tột độ chợt ập đến, mạnh mẽ đến mức khiến hắn dựng tóc gáy. Một tiếng gầm trầm đục vang lên từ phía sau lưng, xé tan màn đêm yên tĩnh. Hắn không kịp suy nghĩ, bản năng sinh tồn mách bảo hắn phải lập tức phản ứng.
“Keng!”
Một chiếc phi đao bạc lóe lên trong bóng đêm, cắt ngang không khí với tốc độ kinh người, nhắm thẳng vào gáy hắn. Lý Thanh Phong ngã lăn ra phía trước, suýt soát tránh được lưỡi đao sắc bén. Chiếc phi đao cắm phập vào vách đá phía sau hắn, phát ra tiếng "xoẹt" chói tai, sâu đến hơn nửa chuôi. Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, có lẽ đầu hắn đã lìa khỏi cổ.
Hắn lăn mình một vòng, bật dậy, mảnh ngọc bài vẫn nằm chặt trong tay. Trước mặt hắn, đứng sừng sững là một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ đầu sói bằng kim loại. Kẻ đó đứng lặng lẽ, không chút dao động, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, như một tảng đá đè nặng lên ngực Lý Thanh Phong. Hắn cảm nhận được sát ý nồng đậm tỏa ra từ đối phương.
“Giao ra thứ trong tay ngươi, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.” Giọng nói khàn đặc, trầm đục vang lên, như tiếng đá cọ vào nhau, khó phân biệt nam nữ. Kẻ đó chậm rãi bước tới, mỗi bước chân đều khiến Lý Thanh Phong cảm thấy căng thẳng tột độ. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, đối phương là một cường giả Luyện Khí tầng năm, thậm chí là tầng sáu! Một đối thủ mà hắn, Luyện Khí tầng ba, không thể nào đối phó được.
Lý Thanh Phong lùi lại một bước, tay nắm chặt mảnh ngọc bài. Hắn không nói gì, ánh mắt cảnh giác quét qua kẻ bí ẩn. Hắn biết, trong U Ám Thung Lũng này, những kẻ mang mặt nạ không bao giờ là người tốt. Chúng thường là những kẻ săn lùng linh dược hoặc thực hiện những giao dịch ngầm, sẵn sàng ra tay tàn độc.
“Ngươi muốn chống đối?” Kẻ mặt nạ nhếch mép, để lộ hàm răng trắng ởn sau lớp kim loại. Hắn giơ tay lên, một luồng pháp lực màu đen kịt nhanh chóng ngưng tụ trên lòng bàn tay, tạo thành một quả cầu năng lượng nhỏ, phát ra âm thanh "vù vù" đáng sợ. "Ngươi là đệ tử Lam Vân Tông phải không? Ngươi nghĩ một tên Luyện Khí tầng ba như ngươi có thể thoát khỏi ta sao?"
Lý Thanh Phong cảm thấy cổ họng khô khốc. Quả cầu năng lượng đó mang theo một sức mạnh hủy diệt khủng khiếp, đủ để xé nát cơ thể hắn thành trăm mảnh. Hắn không còn đường lui. Con đường tu tiên của hắn, có lẽ sẽ kết thúc ngay tại đây, trong thung lũng lạnh lẽo này, dưới ánh trăng máu. Nhưng hắn không thể chết. Hắn còn lời thề, còn nợ một ân tình lớn.
Trong đầu hắn lướt qua vô số suy nghĩ. Chạy? Không thể, tốc độ của đối phương quá nhanh. Cầu xin? Vô nghĩa, kẻ này rõ ràng là sát thủ chuyên nghiệp. Chiến đấu? Hắn Luyện Khí tầng ba, làm sao đấu lại Luyện Khí tầng năm, tầng sáu? Nhưng mảnh ngọc bài trong tay hắn vẫn tỏa ra linh khí cổ xưa, kích thích từng kinh mạch, từng tế bào của hắn. Nó như một ngọn lửa nhỏ, nhóm lên chút hy vọng cuối cùng.
“Đừng phí thời gian nữa!” Kẻ mặt nạ gầm lên, bàn tay nắm quả cầu năng lượng lập tức vung ra. “Vô Ảnh Quỷ Cầu!”
Quả cầu đen kịt bay vụt tới với tốc độ chớp nhoáng, không hề có tiếng động, như một bóng ma lao vào Lý Thanh Phong. Không gian nơi nó đi qua dường như bị bóp méo, tạo thành một đường cong mờ ảo. Toàn thân Lý Thanh Phong tê dại, cảm giác tử vong bao trùm lấy hắn. Hắn có thể ngửi thấy mùi tử khí từ quả cầu đó.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một tia sáng lóe lên trong đầu Lý Thanh Phong. Hắn không có pháp khí mạnh, không có pháp thuật cao siêu, nhưng hắn có thể dùng trí! Hắn nhớ lại một câu nói của một vị tiền bối trong tông môn: "Kẻ yếu thắng kẻ mạnh không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự khôn ngoan và khả năng nắm bắt thời cơ."
Ngay khi quả cầu đen chuẩn bị chạm vào lồng ngực hắn, Lý Thanh Phong bất ngờ nghiêng người sang một bên, không phải né tránh mà là để... ném. Bằng tất cả sức lực, hắn ném mảnh ngọc bài trong tay về phía kẻ mặt nạ.
Mảnh ngọc bài không có chút uy lực nào, chỉ như một hòn đá nhỏ vô hại. Kẻ mặt nạ cười khẩy, hắn thậm chí không thèm bận tâm đến vật đó. Đối với hắn, đó chỉ là một hành động tuyệt vọng. Nhưng hắn không hề biết, mảnh ngọc bài này mang theo khí tức Viễn Cổ.
Ngay khi mảnh ngọc bài bay đến cách kẻ mặt nạ chưa đầy một trượng, ánh sáng xanh lục từ nó đột nhiên bùng lên rực rỡ, mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Cùng lúc đó, một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm, vang lên từ... chính vết nứt mà Lý Thanh Phong vừa cạy ra!
Đất đá dưới chân hắn rung chuyển dữ dội, một luồng khí tức hung tàn, cổ xưa, vượt xa bất kỳ linh thú Luyện Khí nào, đột nhiên bùng nổ. Kẻ mặt nạ giật mình, quả cầu năng lượng đang bay về phía Lý Thanh Phong cũng dừng lại giữa chừng, hắn vội vàng quay đầu nhìn về phía vết nứt.
Từ khe hở nhỏ bé, một cái bóng đen kịt khổng lồ từ từ nhô ra, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, phát ra một tiếng gầm phẫn nộ, chấn động cả U Ám Thung Lũng. Nó không phải linh thú, mà là một thực thể cổ xưa, bị đánh thức bởi khí tức Viễn
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Linh Hồn Lạc Ấn, Kiếm Phá U Trần
6,349 từ
🔒 Đăng nhập
7
U Ám Kiếm Hồn Thức Tỉnh
9,129 từ
🔒 Đăng nhập
9
Huyết Hồn Trúc Cơ
9,612 từ
🔒 Đăng nhập
10
Huyết Vũ Tâm Kiếp
11,630 từ
🔒 Đăng nhập
11
U Ám Phá Kén
11,157 từ
🔒 Đăng nhập
12
Huyết Ảnh Trúc Cơ
10,207 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Trúc Kiếm Ảnh
8,970 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyết Trúc Trảm Phá Cấm Kỵ
10,604 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Trúc Kiếm Ảnh, Phá Diệt Chấp Niệm
13,174 từ
🔒 Đăng nhập
17
Kiếm Tâm Minh Kính, Phá Ngục Sinh Tử
10,106 từ
🔒 Đăng nhập
18
Kiếm Tâm Hiện Thế, Sinh Tử Vực Môn
9,734 từ
🔒 Đăng nhập
19
Kiếm Tâm Bùng Nổ, Huyết Chiến Vực Môn
12,006 từ
🔒 Đăng nhập
20
Vực Môn Tan Vỡ, Đạo Tâm Kiên Định
11,329 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?