Máu nhuộm đỏ vạt áo, mùi tanh nồng xộc vào mũi, nhưng Diệp không dám dừng lại. Hắn biết, một khi dừng, tất cả sẽ chấm dứt. Tiếng xé gió từ phía sau như lưỡi hái của tử thần, không ngừng truy đuổi. Từng thớ thịt trên cơ thể hắn rên rỉ, phổi như muốn nổ tung, nhưng ý chí sống sót còn mãnh liệt hơn cả nỗi đau. Hắn là một ngoại môn đệ tử của Thanh Phong Tông, Luyện Khí tầng ba, yếu ớt như một con kiến trong thế giới tu tiên tàn khốc này, nhưng hắn chưa bao giờ chấp nhận số phận.
Diệp cắn chặt môi, vị máu đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cổ họng khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị sắt. Phía trước hắn là một vách đá dốc đứng, lởm chởm những mỏm đá sắc nhọn, phía dưới là vực sâu thăm thẳm, bị màn sương mù dày đặc che phủ, không thấy đáy. Ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo xuyên qua tán cây cổ thụ, đổ bóng ma quái xuống khu rừng U Minh Sơn Mạch – nơi vốn dĩ là địa bàn của Thanh Phong Tông, nay lại trở thành tử địa của hắn.
“Tiểu tử, chạy nữa thì chạy đi đâu?” Giọng cười the thé, chói tai vang lên sau lưng, mang theo sự chế giễu và sát khí nồng đậm. Trần Phong, một đệ tử ngoại môn của Lam Diễm Môn, Luyện Khí tầng năm, cao hơn Diệp hai cảnh giới nhỏ, xuất hiện từ lùm cây, khuôn mặt hắn vặn vẹo trong bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú săn mồi. Hắn không đơn độc. Hai tên đệ tử Lam Diễm Môn khác, Luyện Khí tầng bốn, đứng cạnh hắn, ánh mắt tham lam quét qua chiếc túi trữ vật nhỏ bé đang rung rinh bên hông Diệp. Mấy ngày trước, Diệp may mắn tìm thấy một cây Huyết Diệp Linh Chi hiếm có, vốn định dâng cho Tông môn để đổi lấy chút tài nguyên tu luyện, ai ngờ lại bị Trần Phong phát hiện và truy sát suốt ba ngày ba đêm.
Diệp quay người lại, nhìn thẳng vào ba kẻ đang bao vây hắn. Hơi thở hắn nặng nhọc, nhưng ánh mắt hắn không hề dao động. Đôi mắt ấy không chứa sự sợ hãi của kẻ sắp chết, mà là sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như vực sâu tích tụ quá nhiều bi thương và quyết đoán. Hắn biết rõ quy tắc của thế giới này: kẻ mạnh được tôn trọng, kẻ yếu bị chà đạp. Hắn không thiên tài, không có bối cảnh, chỉ có ý chí kiên cường và sự cẩn trọng khắc cốt ghi tâm mà hắn học được từ những năm tháng lăn lộn bên rìa cái gọi là ‘tiên duyên’. "Ba đối một, hai cảnh giới khác biệt, liệu có đáng tự hào?" Giọng nói của Diệp khàn đặc, nhưng mang theo sự châm biếm sâu sắc.
Trần Phong nhếch mép, không để tâm đến lời châm chọc của Diệp. "Ngươi là kẻ sắp chết, nói nhiều cũng vô ích. Huyết Diệp Linh Chi kia, vốn không phải thứ một con kiến như ngươi có thể giữ được. Ngoan ngoãn giao ra, ta có thể cho ngươi một cái chết toàn thây." Hắn vung tay, một luồng Lam Diễm bao bọc lấy lòng bàn tay, nhiệt độ xung quanh bỗng tăng vọt, không khí vặn vẹo. Đây là "Lam Diễm Chưởng", một công pháp đặc trưng của Lam Diễm Môn, uy lực phi phàm.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hai tên đệ tử còn lại không nói một lời, lặng lẽ di chuyển, hình thành một thế trận bao vây kín kẽ, phong tỏa mọi đường lui của Diệp, kể cả con đường duy nhất là nhảy xuống vực. Bọn chúng đã quá quen với những trận truy sát thế này. Trong U Minh Sơn Mạch này, linh thảo và pháp bảo thường đổi chủ bằng máu.
Diệp đảo mắt qua ba tên Lam Diễm Môn. Trần Phong, Luyện Khí tầng năm, là mối đe dọa lớn nhất. Hai tên còn lại, tuy chỉ là tầng bốn, nhưng nếu đồng loạt ra tay, hắn chắc chắn không có cửa sống. Trực diện giao chiến là tự sát. Hắn cần một chiến thuật. Trong đầu Diệp, những năm tháng đọc sách cổ trong Tàng Thư Các Tông môn, những lời dặn dò của sư phụ về việc "lấy yếu thắng mạnh" bằng mưu trí, bằng cách vận dụng địa hình, bỗng hiện rõ mồn một.
Diệp hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định tâm thần. Hắn nhìn xuống vực sâu, một ý tưởng chợt lóe lên. "Dù là chết, cũng không để các ngươi dễ dàng." Hắn cười khẩy, giọng nói tràn đầy vẻ khinh thường. "Huyết Diệp Linh Chi đã bị ta nuốt vào bụng rồi. Các ngươi muốn, chỉ có thể mổ bụng ta mà lấy!"
Lời nói này của Diệp như châm dầu vào lửa. Trần Phong tức giận quát: "Vô liêm sỉ! Vậy thì ta sẽ lột da rút xương ngươi!" Hắn không chần chừ thêm nữa, đạp mạnh xuống đất, thân ảnh lao vụt tới như một mũi tên. Bàn tay phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, mang theo hơi nóng hừng hực, đánh thẳng vào ngực Diệp.
Diệp đã chuẩn bị sẵn sàng. Ngay khoảnh khắc Trần Phong xuất thủ, hắn không lùi mà tiến. Thân hình hắn chợt bẻ cong một cách khó tin, né tránh Lam Diễm Chưởng suýt soát, đồng thời bàn tay trái lặng lẽ vung ra. "Thổ Phù Thuật!" Một khối phù văn màu vàng nhạt bay ra, không tấn công Trần Phong mà bay thẳng xuống mặt đất ngay dưới chân hắn.
Trần Phong cười khẩy, "Thổ Phù Thuật cấp thấp ư? Trò trẻ con!" Hắn không hề né tránh, tự tin vào phòng ngự của Luyện Khí tầng năm. Nhưng đúng lúc phù văn chạm đất, Diệp đã dồn toàn bộ linh khí trong đan điền vào bàn tay phải, búng ra một đạo "Phong Nhận Thuật" ẩn chứa trong tà áo, không chút tiếng động. Đạo phong nhận này không phải nhắm vào Trần Phong, mà là vào một sợi dây leo cực kỳ dai chắc bám vào vách đá phía sau hắn, nối liền với một tảng đá lỏng lẻo treo lơ lửng trên đầu Trần Phong.
"Phập!" Tiếng dây leo đứt lìa gần như bị tiếng gió rít của Lam Diễm Chưởng át đi. Trần Phong không hề hay biết. Hắn định tiếp tục tấn công, nhưng ngay lúc đó, Thổ Phù Thuật của Diệp đã phát huy tác dụng. Dù là phù chú cấp thấp, nhưng Diệp đã khéo léo khắc họa nó lên một vị trí đất đá lỏng lẻo được che phủ kỹ càng. Mặt đất dưới chân Trần Phong đột nhiên mềm nhũn, khiến hắn mất thăng bằng trong một khắc.
Chỉ một khoảnh khắc mất thăng bằng ấy, cũng đủ để Diệp hành động. "Thổ Độn Thuật!" Hắn gầm nhẹ trong lòng, dùng một phù chú cấp thấp khác. Thân ảnh hắn chìm xuống đất gần như tức thì, biến mất khỏi tầm mắt Trần Phong.
"Cái gì?!" Trần Phong kinh hãi. Hắn không ngờ một ngoại môn đệ tử Luyện Khí tầng ba lại có thể sử dụng Thổ Độn Thuật một cách thành thục như vậy, hoàn toàn biến mất trong chớp mắt. Nhưng hắn còn chưa kịp phản ứng, "Rầm!" Tảng đá lớn mà Diệp đã tính toán từ trước, nay không còn dây leo giữ nữa, đổ ập xuống với một tiếng động long trời lở đất, đúng vào vị trí Trần Phong vừa đứng.
Bụi đất mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn. Hai tên đệ tử Lam Diễm Môn còn lại hoàn toàn sững sờ. Trần Phong, Luyện Khí tầng năm, vậy mà lại bị một tên Luyện Khí tầng ba chơi một vố? Bọn chúng định xông lên kiểm tra, nhưng ngay lúc đó, một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên từ đống đổ nát. Trần Phong không chết, nhưng hắn rõ ràng đã bị thương nặng. Tảng đá không trực tiếp nghiền nát hắn, nhưng cũng đủ khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi, linh khí hỗn loạn.
"Tìm hắn! Mau tìm ra tên tiểu tử đó!" Trần Phong rít lên, giọng nói đầy thù hận và nhục nhã.
Trong khi đó, Diệp, sau khi thi triển Thổ Độn Thuật, đã di chuyển nhanh chóng dưới lòng đất, tránh xa vị trí nguy hiểm. Linh khí trong đan điền hắn cạn kiệt, cơ thể hắn run rẩy. Hắn chỉ kịp nuốt một viên Linh Lực Đan cấp thấp để hồi phục chút ít, sau đó nhanh chóng trồi lên từ một bụi cây rậm rạp cách đó khoảng hơn trăm mét. Hắn không dám quay đầu lại.
"Một trận chiến cân não," Diệp thầm nghĩ. "Dù là kẻ yếu, cũng không thể khinh thường. Cẩn trọng, mưu trí, và đôi khi là một chút may mắn... đó là con đường sinh tồn của phàm nhân chúng ta." Hắn biết, Trần Phong sẽ không bỏ qua, nhưng ít nhất, hắn đã câu được chút thời gian quý báu.
Diệp tiếp tục lao đi, không ngừng nghỉ. Mỗi bước chạy, hắn đều lắng nghe tiếng gió, tiếng lá xào xạc, và cả tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm. Tầm nhìn của hắn xuyên qua bóng tối, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Hắn không thể dựa vào Thổ Độn Thuật nhiều lần, vì mỗi lần thi triển đều ngốn một lượng lớn linh khí. Hắn chỉ có một cơ hội duy nhất để thoát thân.
Trong lúc chạy trốn, một cảm giác kỳ lạ chợt ập đến. Linh khí trong cơ thể hắn, vốn đã khô cạn, nay lại đột nhiên rung động một cách mãnh liệt. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như đang bị xé toạc, rồi lại được tái tạo. Đây là dấu hiệu của sự đột phá! Trận chiến sinh tử vừa rồi, áp lực cực lớn và sự cạn kiệt linh khí đến giới hạn, đã vô tình chạm tới nút thắt của Luyện Khí tầng ba. Hắn đang ở bờ vực của Luyện Khí tầng bốn!
Nhưng đây không phải là lúc để đột phá. Giữa chốn hiểm nguy này, việc dừng lại tu luyện sẽ là tự sát. Diệp cắn răng, cố gắng áp chế sự dao động của linh khí. "Không được! Bây giờ không phải lúc!"
Hắn tiếp tục lao về phía trước, xuyên qua một màn sương mù dày đặc hơn, dẫn hắn tới một khu vực ít người qua lại hơn trong U Minh Sơn Mạch. Nơi đây, không khí lạnh lẽo hơn, mang theo một mùi hương đất ẩm và rêu phong cổ kính. Cây cối trở nên già cỗi và to lớn một cách bất thường, thân cây phủ đầy địa y xanh rêu, tán lá rậm rạp đến mức ánh trăng cũng khó lòng xuyên qua.
Bỗng nhiên, Diệp cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy hắn. Đó không phải là sát khí, mà là một cảm giác cổ xưa, hùng vĩ, khiến linh hồn hắn khẽ run lên. Dường như hắn đã bước vào một nơi cấm kỵ nào đó. Hắn dừng lại, cảnh giác quét mắt xung quanh. Không một tiếng côn trùng, không một tiếng chim hót. Sự im lặng chết chóc này còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm gừ của dã thú.
Trước mắt hắn, một khe nứt bí ẩn xuất hiện giữa hai vách đá khổng lồ, được che phủ bởi những dây leo chằng chịt và những tảng đá đổ nát. Không có linh khí dao động, nhưng Diệp có cảm giác mạnh mẽ rằng đây không phải là một lối đi tự nhiên. Hắn cẩn thận tiến lại gần, dùng kiếm khí từ ngón tay xé tan đám dây leo, lộ ra một hang động tối đen như mực.
Một luồng gió lạnh từ trong hang thổi ra, mang theo một mùi hương lạ lùng, vừa như mùi đất mục, vừa như mùi kim loại rỉ sét, xen lẫn chút gì đó linh thiêng, cổ kính. Diệp do dự. Bên ngoài là truy binh, bên trong là ẩn số. Tuy nhiên, linh cảm mách bảo hắn rằng nơi này có thể là cơ hội sống sót duy nhất của hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, châm một ngọn đuốc nhỏ bằng hỏa phù, rồi cẩn trọng bước vào. Bên trong hang động sâu hun hút, vách đá ẩm ướt, lấp lánh những tinh thể khoáng sản nhỏ li ti phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc. Diệp bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Càng đi sâu vào, Diệp càng cảm thấy sự lạnh lẽo tăng lên, nhưng không phải lạnh buốt da thịt, mà là một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, khiến linh khí trong cơ thể hắn cũng trở nên ngưng trệ. Sau một đoạn đường dài, hang động dần mở rộng. Trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng kỳ vĩ, nhưng cũng đầy rợn người.
Đó là một không gian hình vòm rộng lớn, được khắc sâu vào lòng núi. Chính giữa không gian này là một bãi đất trống trải, nơi có một bệ đá cổ xưa, nhuốm màu thời gian. Trên bệ đá, không có pháp bảo hay linh đan, mà là một phiến đá bia cổ kính, cao khoảng ba trượng, được làm từ một loại đá không rõ nguồn gốc, màu xám tro, nhưng lại phát ra một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt.
Những phù văn cổ xưa, khó hiểu, được khắc sâu vào phiến đá bia, chúng lấp lánh như những vì sao xa xăm. Diệp không thể nhận ra bất kỳ chữ nào, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang ẩn chứa bên trong. Luồng năng lượng này không mang tính hủy diệt, mà là một sự tĩnh lặng, thâm thúy, như thể nó đã trải qua vô số năm tháng, chứng kiến sự luân chuyển của thiên địa.
Điều khiến Diệp kinh hãi nhất chính là, xung quanh phiến đá bia, có chín cái mộ phần nhỏ, được xếp thành hình bán nguyệt. Những mộ phần này không có bia mộ, chỉ có những gò đất đơn giản, nhưng trên mỗi gò đất đều cắm một thanh kiếm cổ xưa, rỉ sét, nhưng lại toát ra một khí tức kiếm ý sắc bén đến kinh người, dường như chúng đã từng là những bảo kiếm của những kiếm tu vô thượng.
Và rồi, khi Diệp bước lại gần hơn, hắn nhìn thấy. Trên phiến đá bia, ở vị trí cao nhất, có ba chữ lớn, được khắc bằng một loại phù văn cổ xưa mà ngay cả trong những thư tịch cổ nhất của Tông môn cũng không hề nhắc đến. Ba chữ đó, không hiểu sao, Diệp lại có thể "đọc" được, không phải bằng thị giác, mà là bằng linh hồn.
"THẦN... MỘ... CHỦ..."
Ngay khi ba chữ đó hiện lên trong tâm trí Diệp, một luồng năng lượng khổng lồ, cổ kính đến cực điểm, bỗng nhiên bùng nổ từ phiến đá bia. Nó không dữ dội, không cuồng bạo, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn áp linh hồn kinh thiên động địa. Diệp cảm thấy toàn thân cứng đờ, linh khí trong cơ thể hắn bị phong tỏa hoàn toàn. Hắn không thể cử động, không thể nói, thậm chí không thể nghĩ. Ánh sáng từ phiến đá bia bỗng trở nên rực rỡ, chiếu rọi khắp hang động. Những phù văn cổ xưa trên bia đá bắt đầu xoay chuyển, như những vì sao trên bầu trời đêm.
Và rồi, từ sâu thẳm của chín ngôi mộ phần, một âm thanh khẽ khàng, như tiếng thở dài của thời gian, vọng lên. Diệp cảm thấy có điều gì đó đang thức tỉnh, một thứ gì đó đã ngủ vùi qua vô số kỷ nguyên. Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng hoàn toàn vô vọng.
Linh khí trong đan điền của hắn, vốn đang bị áp chế, nay lại bùng nổ một cách điên cuồng, không thể kiểm soát. Nó không còn là sự đột phá bình thường nữa, mà là một luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ, như muốn xé toạc cơ thể hắn ra làm đôi. Hắn cảm nhận được cơn đau buốt óc, nhưng không thể phản ứng.
Từ trên không, một luồng ánh sáng trắng sữa từ phiến đá bia hạ xuống, bao phủ lấy Diệp. Linh khí trong cơ thể hắn không ngừng sôi trào, kinh mạch giãn nở đến cực hạn, từng tế bào như muốn nổ tung. Giữa cơn đau đớn tột cùng, một cảm giác
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Thần Mộ Khí Tức, Huyết Mạch Minh Ngộ
11,130 từ
🔒 Đăng nhập
7
Huyết Mạch Thức Tỉnh, Mộ Ý Biến Thiên
10,840 từ
🔒 Đăng nhập
8
Huyết Lệ Thần Mộ, Trúc Cơ Lộ Tuyến
12,622 từ
🔒 Đăng nhập
9
Huyết Lệ Đạo Vận, Thần Cảnh Tái Hiện
12,172 từ
🔒 Đăng nhập
10
Huyết Lệ Thức Tỉnh, Thạch Ma Vĩnh Khốn
8,920 từ
🔒 Đăng nhập
11
Thạch Ma Huyết Lệ, Đạo Tâm Kiên Cố
9,832 từ
🔒 Đăng nhập
12
Kim Đan Hóa Cảnh, Bí Mật Trỗi Dậy
11,176 từ
🔒 Đăng nhập
14
Kiếm Sát Huyết Ảnh, Chân Ngã Trỗi Dậy
12,569 từ
🔒 Đăng nhập
15
Chân Ngã Huyết Ảnh, Đối Đầu Huyết Ma
6,430 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Ảnh Tranh Phong, Ma Thần Giáng Lâm
13,214 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Dục Đạo Tâm
11,354 từ
🔒 Đăng nhập
18
Huyết Tâm Phá Kiếp, Thần Hồn Minh
11,449 từ
🔒 Đăng nhập
19
Thần Mộ Sát Cơ Giáng Lâm
9,467 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thần Mộ Quy Nguyên
9,331 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?