Gió hú rít qua kẽ đá, mang theo mùi ẩm mốc và tử khí nồng nặc. Dưới ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên đỉnh Cô Phong, bóng tối đổ dài như những xúc tu khổng lồ, nuốt chửng lối vào cổ mộ. Vạn năm trôi qua, nơi đây vẫn là vùng đất cấm, nơi linh khí bị bóp nghẹt, nơi sự sống chỉ là một khái niệm xa xỉ.
Lâm Phàm, một thanh niên gầy gò khoác áo bào xanh đã sờn cũ, đứng lặng trước phiến đá khắc đầy phù văn cổ quái. Đôi mắt hắn thâm quầng, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sáng kiên định đến mức đáng sợ. Hắn không có thiên phú tu luyện, chỉ dừng lại ở Luyện Khí tầng ba sau mười năm khổ tu – một phế vật trong mắt mọi người. Nhưng điều đó không ngăn cản hắn truy cầu "Đạo". Trong thế giới mà tu vi quyết định tất cả, hắn chọn một con đường khác: giải mã những di tích cổ xưa, tìm kiếm bí mật của thời đại Thượng Cổ đã chìm vào quên lãng. Mỗi một phiến đá, mỗi một phù văn đều là một mảnh ghép của bức tranh vĩ đại mà hắn khao khát hoàn chỉnh.
"Thần Mộ," hắn lẩm bẩm, âm thanh khô khốc như tiếng đá cọ xát. "Nghe nói nơi đây chôn giấu một vị Thượng Cổ Đại Năng, người đã từng sánh vai với Tiên Đế." Dù biết rõ nguy hiểm trùng trùng, nhưng một thứ lực lượng vô hình đã dẫn dắt hắn đến đây. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể hắn đã từng đứng ở nơi này, hàng ngàn kiếp trước.
Hắn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào phiến đá. Một luồng hàn khí thấu xương xuyên qua da thịt, thấm sâu vào đan điền. Không phải hàn khí thông thường, mà là một loại linh lực cổ xưa, mang theo ý chí tàn bạo của thời gian. Cơ thể Lâm Phàm run rẩy, nhưng hắn không lùi bước. Hắn nhắm mắt lại, đắm mình vào cảm giác đó, cố gắng giải mã từng đường nét phù văn đang nhảy múa trong tâm trí.
Bỗng, một luồng ánh sáng xanh biếc từ bàn tay hắn bùng lên, hòa vào những phù văn cổ kính. Cả phiến đá rung chuyển dữ dội, bụi đất đổ xuống như mưa. Âm thanh cọ xát chói tai vang vọng khắp thung lũng, như tiếng gầm của một con thú khổng lồ vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ vạn năm. Khí tức tử vong và linh lực hỗn loạn bùng nổ, cuốn phăng những tảng đá xung quanh. Cánh cổng đá khổng lồ, ẩn mình dưới lớp rêu phong và phù chú, từ từ mở ra, lộ ra một thông đạo tối đen như vực sâu không đáy, bên trong ẩn chứa những tiếng vọng thê lương, bi ai.
Một mùi hương nhàn nhạt, xen lẫn sự mục nát và một chút cam thảo, xộc thẳng vào mũi Lâm Phàm. Hắn ho khan vài tiếng, nhưng ánh mắt lại bừng sáng. Đây là mùi của "Trường Sinh Quả", một linh dược thượng cổ đã thất truyền, có thể giúp người phàm kéo dài tuổi thọ, thậm chí đột phá cảnh giới. Nhưng... một loại linh dược quý giá đến vậy, sao lại xuất hiện ở ngay cửa mộ? Và liệu, đó có phải là một cái bẫy?
