Dưới ánh nến đêm huyền ảo, liệu có phải là lúc trái tim ta trần trụ
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ánh Nến Sài Gòn — Đọc thử miễn phí
Tiếng chai thủy tinh va vào nhau khe khẽ trong góc tối, và một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Như Ý, như thể vừa có ai đó bước qua mộ cô trong khoảnh khắc này, dù cô đang ngồi giữa một không gian rực rỡ và náo nhiệt của Sài Gòn về đêm. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô lẩm bẩm trong đầu, cố gắng đẩy lùi cái ký ức đang rình rập ở mép ý thức. Ngoài kia, ánh đèn từ tòa Bitexco vẫn rọi thẳng vào tầm mắt, biến những đám mây đen thành một bức tranh thủy mặc u ám nhưng tráng lệ. Hương cà phê sữa đá thoang thoảng từ ly trên bàn quyện với mùi nước hoa hồng nhạt mà Mai Anh vừa xịt lên cổ tay, tạo thành một tổ hợp lạ lùng nhưng quen thuộc, y hệt cái cuộc sống luôn xoay vần của cô. Nụ cười trên môi Như Ý cứng lại một chút, vẫn cười, nhưng đôi mắt đã không còn mang theo sự thư thái vốn có. Cô giấu bàn tay đang run nhẹ dưới gầm bàn, ngón tay bất giác siết chặt lấy nhau.
"Trời ơi mày ơi, con mẹ Thảo Vy vừa đăng story khoe nhẫn kim cương mười cara!" Mai Anh, cô bạn thân chí cốt của Như Ý, đột nhiên thốt lên, giọng điệu xen lẫn ngưỡng mộ và một chút đố kỵ giả tạo, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ miên man. Mai Anh, với mái tóc bob nhuộm highlight nổi bật và chiếc váy ôm sát màu xanh cobalt, luôn là một điểm sáng rực rỡ trong bất kỳ không gian nào. "Mày xem này, thằng công tử nhà họ Trịnh cuối cùng cũng bị trói chân rồi. Tao đã bảo rồi, đàn ông giàu có chỉ thích mấy em chân dài não ngắn thôi." Như Ý thoáng chốc thấy vị đắng của cà phê đọng lại trên đầu lưỡi, như thể vừa nuốt phải một viên thuốc đắng. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại của Mai Anh rồi nhanh chóng nhìn xuống đôi giày cao gót màu nude của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. Cái tên "Trịnh" đột ngột xuất hiện khiến lồng ngực cô như bị ai đó siết chặt, một cơn đau âm ỉ nhưng dai dẳng, giống như vết thương cũ không thể lành. Cô không muốn nghĩ đến, càng không muốn nhắc lại, nhưng cuộc sống, trớ trêu thay, luôn biết cách khơi gợi những góc khuất đã cố tình chôn vùi. Mùi khói thuốc lá thoang thoảng từ bàn bên cạnh, dù bị điều hòa hút bớt, vẫn đủ để gợi lên một hình ảnh đã cũ mèm trong tâm trí cô: một buổi tối mưa, dưới mái hiên của một căn nhà gỗ trên đồi Đà Lạt, và một bàn tay đang cầm điếu thuốc… nhưng không phải là Trịnh.
"Thôi đi bà nội," Như Ý cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô hơi khàn, một chút vì cái lạnh của điều hòa, một chút vì cảm xúc đang chôn giấu. "Bớt xàm đi. Ai mà chẳng có lựa chọn của riêng mình. Có khi người ta hạnh phúc thật thì sao?" Cô đẩy nhẹ ly cà phê về phía Mai Anh, ra hiệu muốn gọi thêm. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa bluetooth trong quán như đang cố gắng xoa dịu không khí, nhưng chỉ làm nổi bật thêm sự tĩnh lặng căng thẳng giữa họ. Mai Anh liếc nhìn cô, đôi mắt sắc sảo của một cô nàng làm marketing lão luyện nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong Như Ý. Cô bạn thân nghiêng đầu, không nói gì, chỉ đưa tay vuốt nhẹ tóc Như Ý, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Những người bạn thân, đôi khi, không cần lời nói hoa mỹ, chỉ một ánh mắt, một cái chạm tay cũng đủ để truyền tải cả ngàn điều. Tiếng giày da gõ trên sàn đá hoa lạnh lẽo từ phía cửa ra vào thu hút sự chú ý của cô. Như Ý ngẩng đầu. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao của người đàn ông vừa bước vào.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Và rồi cô thấy anh. Lâm Bách Ngôn. "Tim co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra," ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu Như Ý, khiến cô gần như nghẹt thở. Anh đứng đó, cao lớn và uy nghiêm, trong bộ vest đen lịch lãm, mùi đàn hương đặc trưng từ anh như thể đã vĩnh viễn in sâu vào ký ức cô, dù đã bao nhiêu năm trôi qua. Mắt anh tối hơn trong bóng đêm của quán bar, nhưng vẫn đủ sắc lạnh để xuyên thấu mọi thứ. Khóe môi anh khẽ cong lên hai milimet, một nụ cười gần như vô hình, nhưng đủ để khiến người đối diện cảm thấy lạnh người. Không, đó không phải là một nụ cười. Đó là một cách anh khẳng định sự hiện diện của mình, một cách anh tuyên bố rằng anh thuộc về nơi này, thuộc về thế giới này, mà cô – Như Ý – chỉ là một kẻ lạc loài không mong muốn. Cô giấu bàn tay đang run rẩy sau lưng, cố gắng giữ vẻ bình thản đến mức tối đa.
"Ối giời ơi, mày ơi!" Mai Anh thốt lên, đôi mắt mở to hết cỡ, như thể vừa nhìn thấy người ngoài hành tinh bằng xương bằng thịt. "Đó không phải là... Lâm Bách Ngôn sao? Giám đốc chuỗi khách sạn Luxury mà mấy hôm nay báo chí rần rần đó hả? Đẹp trai muốn rụng tim!" Cô bạn thân nắm chặt tay Như Ý, lực đạo mạnh đến mức suýt làm cô đau. "Mày có thấy không? Người thật còn đẹp hơn trong ảnh gấp trăm lần! Đúng là cực phẩm Sài Gòn! Ôi, tao muốn xin số điện thoại quá đi mất!" Như Ý chỉ biết gượng cười. Cô có thấy chứ. Cô thấy rõ mồn một từng đường nét trên khuôn mặt anh, thấy cả cách ánh đèn hắt lên mái tóc đen nhánh, thấy cả đôi mắt sâu thẳm mà cô từng lạc lối trong đó. Cảm giác chua xót đột ngột dâng lên cuống họng, đắng ngắt hơn cả cà phê đá. Cô muốn nói gì đó, muốn phản bác, muốn hét lên rằng "không, anh ta không như mày nghĩ đâu," nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối đá vô hình.
Lâm Bách Ngôn lướt mắt qua từng bàn, như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc ai đó. Và rồi, ánh mắt anh dừng lại. Dừng lại ở chỗ cô. Chỉ trong tích tắc, cô cảm thấy như bị một luồng điện giật mạnh, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn thẳng vào cô, không chớp mắt. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, cô không thể đọc được bất cứ điều gì. Không có sự ngạc nhiên, không có sự tức giận, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự nhận ra. Chỉ là một ánh nhìn trống rỗng, lạnh lẽo, như thể cô chỉ là một trong hàng trăm khuôn mặt xa lạ mà anh vô tình bắt gặp. Hay có lẽ, anh đã nhận ra cô, nhưng cố tình phủ nhận? Cái suy nghĩ đó như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương cũ, khiến cô đau đến mức phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng nấc.
"Này, Như Ý," Mai Anh thì thầm, giọng đã hạ thấp hơn, mang theo chút nghiêm túc. "Mày nhìn gì mà căng thẳng vậy? Như thể mày vừa gặp... người yêu cũ không đội trời chung ấy." Cô bạn thân liếc nhìn theo hướng Như Ý đang nhìn, rồi quay sang Như Ý, vẻ mặt đầy hoài nghi. "Khoan đã, đừng nói với tao là..." Mai Anh chưa kịp dứt lời, một cô gái với mái tóc vàng óng ả, mặc chiếc váy đỏ bó sát, đã tựa vào cánh tay Lâm Bách Ngôn, nũng nịu nói gì đó. Nụ cười trên môi Như Ý đông cứng hoàn toàn. Cô vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Cái tên "Thảo Vy" chợt hiện lên trong đầu cô, và một sự liên hệ đáng sợ bắt đầu hình thành. Cô không muốn tin vào điều đó. Không thể nào.
Lâm Bách Ngôn khẽ gật đầu với cô gái tóc vàng, rồi quay mặt đi, như thể ánh nhìn vừa rồi chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một khoảnh khắc cô độc tự huyễn hoặc bản thân. Nhưng trong thâm tâm, Như Ý biết điều đó không đúng. Anh đã nhìn cô. Anh đã nhận ra cô. Và ánh nhìn đó, dù trống rỗng đến mấy, cũng mang theo một tầng ý nghĩa mà chỉ hai người mới hiểu. Tiếng nhạc jazz bỗng trở nên ồn ào đến khó chịu. Cô muốn đứng dậy, muốn bỏ chạy khỏi nơi này ngay lập tức, muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt đang vây lấy cô. Nhưng đôi chân cô như bị đóng băng tại chỗ, không thể nhúc nhích.
"Ê, hai cô em, bàn này còn trống không?" Một giọng nói trầm ấm vang lên ngay bên tai Như Ý, kéo cô ra khỏi mớ bòng bong suy nghĩ. Cô giật mình, ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của một người đàn ông lạ mặt. Anh ta mặc áo sơ mi linen màu kem, tóc vuốt gọn gàng, khuôn mặt điển trai và nụ cười rất thân thiện. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô chỉ cảm thấy khó chịu. Cô muốn anh ta biến mất. Cô muốn không gian xung quanh cô trở lại như cũ, chỉ có cô và Mai Anh, và nỗi sợ hãi mang tên Lâm Bách Ngôn. "Xin lỗi, bàn này có người rồi," Mai Anh nhanh chóng đáp lời, giọng điệu sắc sảo và cảnh giác. "Anh bạn đi tìm bàn khác đi nhé." Người đàn ông cười tủm tỉm, đôi mắt lướt qua Như Ý một cách đầy ẩn ý, rồi quay đi. Mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên không khí.
"Mày làm gì mà thất thần vậy?" Mai Anh thì thầm, cô đã nhìn thấy ánh mắt của Như Ý khi Lâm Bách Ngôn xuất hiện. "Không lẽ... mày và Lâm Bách Ngôn...?" Như Ý lắc đầu nguầy nguậy, cảm thấy một luồng máu nóng xộc thẳng lên mặt. "Không có đâu! Mày nghĩ gì vậy! Tao và anh ta... Không thể nào có chuyện đó được!" Cô nói, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ miễn cưỡng và không mấy thuyết phục. Chiếc khăn giấy trên bàn bỗng trở nên vô cùng hấp dẫn, và cô chăm chú nhìn nó như thể nó chứa đựng lời giải cho mọi vấn đề trên thế giới. Cô biết, Mai Anh không phải là người dễ lừa.
Đôi mắt Lâm Bách Ngôn lại lướt qua bàn họ một lần nữa, lần này có vẻ như là vô tình hơn, nhưng Như Ý vẫn cảm nhận được sự hiện diện của anh, như một bóng ma ám ảnh. Cô muốn nói với Mai Anh về quá khứ giữa cô và Lâm Bách Ngôn, muốn kể hết mọi chuyện, muốn trút bỏ gánh nặng đang đè nén cô suốt bấy lâu. Nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, không thể nào bật ra. Cô sợ. Sợ những gì Mai Anh sẽ nghĩ, sợ những lời phán xét, sợ việc phải đối diện với sự thật trần trụi. Tiếng cười khe khẽ của cô gái tóc vàng bên cạnh Lâm Bách Ngôn vang lên, chói tai một cách bất thường, như cố ý chọc tức cô. Cảm giác đau âm ỉ trong lồng ngực càng lúc càng rõ rệt, nó không còn là một vết thương cũ nữa, mà là một nhát dao mới, sắc lạnh và tàn nhẫn.
Một lúc sau, Lâm Bách Ngôn đứng dậy. Cô gái tóc vàng níu tay anh, nhưng anh nhẹ nhàng gỡ ra, đôi mắt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì. Anh bước đi, hướng về phía cửa ra vào. Như Ý nín thở. Cô dõi theo từng bước chân của anh, trái tim cô như muốn ngừng đập. Cứ ngỡ anh sẽ rời đi, và mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây, để cô có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng anh không đi thẳng. Anh rẽ vào một góc khuất, nơi có một hành lang dẫn ra ban công tầng 30, nhìn xuống thành phố. Chỉ có một mình anh. Ánh đèn đường hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật, bất chấp những nỗi đau mà nó đã mang lại cho cô. Mùi gió từ cửa sổ ban công mát lạnh luồn qua mái tóc cô, mang theo hơi ẩm của đêm Sài Gòn.
Mai Anh nghiêng người, thì thầm vào tai Như Ý: "Này, cơ hội vàng đấy mày. Trịnh Phong giờ đã có Thảo Vy rồi, mày còn chần chừ gì nữa? Tao nói thật, Lâm Bách Ngôn đẹp trai, tài giỏi, chưa có người yêu công khai, lại còn là độc thân hoàng kim của giới thượng lưu. Mày cứ ủ rũ mãi thế này thì bao giờ mới có bồ? Mày không thấy anh ta nhìn mày hai lần sao? Tuyệt đối không phải là vô tình đâu!" Như Ý không trả lời. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Bách Ngôn đang đứng ở ban công, ánh sáng lờ mờ khiến anh trông như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo, cô đơn nhưng đầy sức hút. Mọi tế bào trên cơ thể cô đều gào thét một cái tên. Mọi lý trí đều thúc giục cô ở lại. Nhưng một phần trong cô, cái phần ngông cuồng và bướng bỉnh nhất, lại muốn cô tiến tới. Tiến tới để làm gì? Để xác nhận lại sự thật tàn nhẫn? Hay để đào bới lại một quá khứ đã bị chôn vùi?
Cô cắn môi. Cái vị mặn chát của máu nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Cô không biết mình nên làm gì. Tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, quay về bàn và uống hết ly cà phê của mình, hoặc là... hoặc là mạo hiểm một lần nữa, bước vào cái vòng xoáy mà cô đã cố gắng thoát ra bấy lâu. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng trong tai cô, nó nghe như một bản giao hưởng đau thương, mỗi nốt nhạc đều như một nhát dao khứa vào tim. Cô cảm thấy đầu ngón tay mình run lên dữ dội, một cảm giác mà cô không muốn thừa nhận, không muốn đối diện. Cô nhìn Mai Anh, thấy vẻ mặt đầy mong đợi của cô bạn. Và rồi cô nhìn về phía ban công, nơi Lâm Bách Ngôn vẫn đứng đó, quay lưng lại với cả thế giới, chỉ một mình anh đối diện với ánh đèn đêm của Sài Gòn. Mùi đàn hương lại thoảng qua, như một lời mời gọi đầy ma mị.
Như Ý đứng dậy, một quyết định đột ngột đến mức chính cô cũng phải ngạc nhiên. Tiếng ghế cọ xát với sàn nhà gây ra một tiếng động nhỏ, nhưng đủ để Mai Anh giật mình quay lại. "Mày đi đâu đấy?" Mai Anh hỏi, đôi mắt đầy vẻ khó hiểu. Như Ý không trả lời. Cô chỉ khẽ lắc đầu, rồi bước đi. Từng bước chân cô đều nhẹ nhàng và d
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Chân Tướng Đằng Sau Ánh Nến
4,020 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mảnh Vỡ Ký Ức
10,950 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dưới Ánh Nến, Nơi Ký Ức Thức Tỉnh
8,515 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Thương Từ Đêm Xưa
13,546 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ánh Nến Đứt Gãy
14,392 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mảnh Vỡ Dưới Ánh Nến
7,974 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bí Mật Dưới Ánh Nến Chập Chờn
12,350 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đối Mặt Bóng Đêm
14,877 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Thú Tội Dưới Ánh Nến Phai
10,046 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đêm Huyền Ảo
4,911 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Thú Tội Cuối Cùng
12,509 từ
🔒 Đăng nhập
17
Ánh Lửa Vô Danh
12,199 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Hứa Cháy Thành Tro
11,448 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giữa Ngọn Lửa Tàn
13,132 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?