Một thợ khâm liệm già với bàn tay khéo léo và kinh nghiệm dày dặn, bỗng nhiên bắt đầu gặp những ác mộng kinh hoàng mỗi khi tiếp xúc với một thi thể đặc biệt. Các giấc mơ không chỉ là ảo ảnh mà còn là những mảnh ghép từ quá khứ bi thảm của người đã khuất, dần tiết lộ một âm mưu giết người tàn độc mà anh ta phải ngăn chặn trước khi quá muộn, nếu không sẽ bị cuốn vào vòng xoáy chết chóc.
Mùi hương của sự mục rữa, dù đã được xoa dịu bằng formaldehyde và tinh dầu hoa nhài, vẫn luẩn quẩn trong buồng phổi ông Bảy, đặc quánh hơn bao giờ hết sau cái đêm kinh hoàng ấy. Ông nhắm nghiền mắt, cố xua đi hình ảnh đôi mắt mở to trong gương, nhưng thứ lạnh lẽo hơn cả cái chết vẫn đang bám riết lấy ông. Chiếc quạt trần cũ kỹ trên trần nhà quay đều đều, tiếng kẽo kẹt như tiếng thở dài mệt mỏi của thời gian, hòa lẫn với tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ quả lắc đặt trên tủ thờ gia tiên. Ngoài kia, nắng tháng Ba đã lên cao, rải một lớp vàng nhạt lên những mái ngói rêu phong của xóm nhỏ, mang theo chút hơi ẩm của sương đêm còn vương lại trên những tán lá bàng trước sân. Ông Bảy vẫn ngồi đó, bất động trên chiếc ghế mây tre đan đã bạc màu, hai bàn tay chai sần đặt hờ trên đùi, chúng run rẩy khe khẽ, một điều hiếm thấy ở người thợ khâm liệm đã gần sáu mươi tuổi đời và hơn bốn mươi năm nghề.
Chiếc bàn thờ bằng gỗ gụ, nơi đặt di ảnh của cha mẹ và vợ ông, được lau chùi sạch sẽ mỗi ngày. Nén nhang trầm đã cháy gần hết, tỏa ra thứ khói mỏng mảnh vương vấn quanh khung ảnh đen trắng. Gương mặt người vợ hiền từ trong ảnh dường như đang nhìn ông với ánh mắt lo lắng hơn thường lệ, hay chỉ là do sự biến đổi của ánh sáng, cộng với cái ảo ảnh từ màn sương mỏng của khói nhang? Ông đưa tay lên miết nhẹ thái dương, cảm nhận rõ rệt từng mạch máu đang đập thình thịch dưới lớp da nhăn nheo. Miệng ông đắng ngắt, như vừa nếm phải vị thuốc bắc không đường, mặc dù từ sáng đến giờ ông chưa hề động đến một ngụm trà. Cơn ác mộng đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, rành rành như thể nó vừa xảy ra chỉ cách đây vài giây. Tiếng trẻ con cười đùa từ nhà hàng xóm, vọng qua bức tường gạch cũ, bỗng chốc trở nên chói tai và xa lạ một cách khó hiểu.
Tiếng dép lê lẹt quẹt dưới sàn nhà gỗ mục vang lên, rồi một cái đầu tóc rối bù của thằng Sáu, đứa học việc của ông Bảy, thò vào ngưỡng cửa phòng khách. “Thưa thầy, có người gọi ạ. Thi thể mới, từ bệnh viện thành phố chuyển về,” Sáu nói, giọng ngái ngủ và hơi ngập ngừng, như thể cảm nhận được bầu không khí nặng trĩu đang bao trùm lấy không gian này. Sáu là một thằng bé nhanh nhẹn, nhưng dạo gần đây, nó cũng bắt đầu có những biểu hiện lạ, mắt thâm quầng và hay giật mình giữa ban ngày. Ông Bảy gật đầu, cố gắng nén lại tiếng thở dài đang mắc kẹt trong lồng ngực. Mùi dầu gió thoang thoảng từ lọ thuốc đặt trên bàn đã không còn đủ sức xua đi cái mùi hôi hám của sợ hãi đang dâng lên từ chính cơ thể ông.
Ông Bảy đứng dậy, xương khớp kêu lạo xạo như tiếng cành khô gãy vụn. Ánh nắng rọi qua khung cửa sổ, chạm vào mảng tường vôi đã bong tróc, làm lộ ra lớp gạch cũ kỹ bên dưới. Ông đi về phía căn phòng làm việc, cũng là nơi đặt bàn thờ tổ nghề. Căn phòng này luôn lạnh hơn những nơi khác trong nhà, dù cho cửa sổ luôn mở hé để đón gió. Chiếc tủ kính bày biện những dụng cụ khâm liệm sáng bóng – những con dao phẫu thuật sắc lẹm, kim khâu cong vút, chỉ tơ mảnh như tóc, cùng với những chai dung dịch ướp xác đủ màu. Chúng nằm im lìm dưới ánh đèn tuýp vàng vọt, phản chiếu một cách méo mó hình ảnh của ông. Làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hoa đại từ cây đại cổ thụ trong sân, một mùi hương dịu dàng mà ông Bảy vẫn luôn yêu thích, nay lại có gì đó gờn gợn, như một lớp màn mỏng che phủ lên một bí mật nào đó.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Sáu, chuẩn bị đồ nghề. Hôm nay chúng ta có việc.” Ông Bảy nói, giọng ông khàn đặc. Cổ họng ông khô rát, như có ai đó đã bóp nghẹt nó trong giấc mơ. Sáu gật đầu, đôi mắt vẫn còn dán vào khoảng không vô định trước mặt, rồi nó bắt đầu lạch cạch sắp xếp đồ đạc. Tiếng kim loại va vào nhau nghe chói tai một cách bất thường trong căn phòng tĩnh mịch.
Chiếc xe tang màu đen bóng dừng lại trước cổng nhà ông Bảy. Từ cửa sổ, ông Bảy có thể thấy một chiếc quan tài gỗ thông, sơn màu cánh gián, đang được hai người đàn ông khiêng xuống một cách thận trọng. Chiếc quan tài này không giống những chiếc quan tài bình thường ông vẫn thấy. Nó có vẻ tinh xảo hơn, với những đường chạm khắc rồng phượng uốn lượn, và được phủ một lớp vải gấm đỏ thẫm thêu hoa sen vàng. Mắt ông Bảy nheo lại dưới ánh nắng chói chang, cảm giác ngứa ngáy ở lòng bàn tay lại dâng lên, như thể chúng đang báo hiệu một điều gì đó chẳng lành. Mùi đất ẩm và khói xe diesel hòa quyện vào không khí, tạo nên một hỗn hợp khó chịu.
“Chào ông Bảy,” một giọng nói khàn khàn cất lên từ phía cửa. Đó là ông Ba, người lái xe tang quen thuộc. “Lần này là một vụ đặc biệt, ông ạ. Người nhà muốn làm thật cẩn thận, không tiếc tiền.”
Ông Ba đưa tay quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt ông lướt qua ông Bảy rồi lại dừng lại ở căn phòng làm việc đang mở hé, nơi Sáu đang lúi húi chuẩn bị. Ông Ba nhấp nháy mắt, một cử chỉ thường thấy khi ông muốn nói điều gì đó tế nhị. “Cô gái này còn trẻ lắm, ông Bảy. Nghe nói là con gái của một vị quan chức lớn ở tỉnh trên.”
Ông Bảy chỉ khẽ gật đầu. Ông đã chứng kiến quá nhiều cái chết, đủ để hiểu rằng trước mặt tử thần, mọi chức tước, của cải đều vô nghĩa. Nhưng cái cảm giác bất an cứ lớn dần trong lòng ông. Lồng ngực ông thắt lại, như có một sợi dây vô hình đang siết chặt. Tiếng bước chân của những người khiêng quan tài trên nền sân gạch nghe nặng nề và u ám.
Khi chiếc quan tài được đặt vào giữa căn phòng làm việc, một luồng khí lạnh bất thường ùa đến, khiến Sáu đang đứng cạnh đó phải rụt vai lại. Mùi gỗ thông mới cùng mùi thuốc ướp xác thoang thoảng giờ đây bị át đi bởi một mùi hương khác, thoang thoảng như hoa cúc trắng, nhưng không phải là mùi hương tự nhiên, mà là một thứ mùi nhân tạo, ngọt gắt và đầy ám ảnh. Ông Bảy nhăn mũi, cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực vẫn không ngừng co thắt. Bàn tay ông vô thức chạm vào thành quan tài, cảm giác lạnh buốt truyền qua lớp gỗ, như thể có một khối băng đang nằm bên trong.
“Sáu, lấy khăn lau sạch tay chân cho cô ấy trước đi,” ông Bảy chỉ thị, giọng trầm xuống. Ông muốn Sáu làm những việc đơn giản trước, còn những phần quan trọng, ông sẽ tự tay làm.
Sáu cẩn thận mở nắp quan tài. Bên trong, một cô gái trẻ nằm đó, đôi mắt khép hờ, mái tóc đen nhánh buông xõa quanh khuôn mặt thanh tú. Làn da cô trắng xanh đến lạ lùng, và đôi môi cô hơi hé mở, như thể đang thầm thì một điều gì đó. Chiếc váy trắng tinh khôi cô mặc, tuy đã hơi nhăn nhúm, vẫn giữ được vẻ đẹp trang nhã. Có điều gì đó ở cô gái này, một vẻ đẹp tĩnh lặng đến rợn người, khiến Sáu phải nuốt khan. Một luồng hơi lạnh phả ra từ thi thể, khiến những sợi lông tơ trên cánh tay Sáu dựng đứng.
Ông Bảy tiến lại gần hơn, đôi mắt nheo lại để quan sát kỹ lưỡng. Cô gái trông như một pho tượng tạc từ băng giá, đẹp đến nao lòng. Nhưng có một chi tiết nhỏ khiến ông Bảy chú ý: trên cổ tay trái của cô, một vết bầm tím nhỏ như đầu ngón tay cái, ẩn dưới lớp vải ren của tay áo. Vết bầm ấy có màu tím sẫm, gần như đen, và hơi lồi lên một chút. Nó không giống những vết bầm thông thường, mà như thể ai đó đã cố tình bóp chặt vào đó. Ông Bảy dùng ngón tay cái miết nhẹ lên vết bầm, cảm giác lạnh lẽo từ da thịt cô gái thấm sâu vào đầu ngón tay ông. Vết bầm không tan đi, mà như thể đã ăn sâu vào bên trong, thành một phần của da thịt chết.
“Đây là…?” Sáu hỏi khẽ, ánh mắt nó chạm vào vết bầm rồi lại nhanh chóng rời đi.
Ông Bảy lắc đầu, ánh mắt ông vẫn dán chặt vào vết bầm. Ông đã nhìn thấy rất nhiều vết bầm, từ những cú ngã, tai nạn, hay cả những vụ án mạng. Nhưng vết bầm này có gì đó khác lạ. Nó không có vẻ gì là do va đập, mà giống như một dấu ấn, một lời thì thầm của một câu chuyện chưa kể. Mùi hoa cúc trắng nhân tạo lại càng nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi formaldehyde và mùi máu tanh thoang thoảng từ thi thể, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, khiến ông Bảy cảm thấy buồn nôn. Cổ họng ông khô khốc, như thể bị ai đó nắm chặt.
Ông bắt đầu công việc. Bàn tay ông Bảy, chai sần và đầy kinh nghiệm, di chuyển chậm rãi và chính xác. Ông lau rửa thi thể, gỡ bỏ chiếc váy trắng đã sờn rách, để lộ ra thân hình gầy gò của cô gái. Mỗi động tác của ông đều thể hiện sự tôn trọng với người đã khuất. Tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước trong căn phòng làm việc, tiếng kéo cắt vải sột soạt, và tiếng kim loại lách cách khi ông chuẩn bị dụng cụ. Tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, hôm nay lại nghe như những tiếng vọng từ một thế giới khác, xa lạ và đầy đe dọa. Sáu đứng cạnh ông, giúp đỡ những việc lặt vặt, nhưng ánh mắt nó vẫn thường xuyên liếc nhìn vết bầm trên cổ tay cô gái. Có lẽ nó cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường.
Khi ông Bảy tiến hành tiêm dung dịch ướp xác, ông cảm thấy một luồng kháng cự kỳ lạ từ chính cơ thể cô gái. Không phải sự co cứng của cơ bắp hay sự đông cứng của máu, mà là một cảm giác như thể có một dòng điện ngầm đang chạy dưới da thịt, khiến kim tiêm hơi khó đi vào. Ông nhăn mặt, phải dùng thêm chút lực. Dung dịch ướp xác màu hồng nhạt từ từ chảy vào tĩnh mạch, lan tỏa khắp cơ thể. Mùi cồn sát trùng và mùi hoa cúc trắng lại càng nồng hơn.
Buổi tối hôm đó, ông Bảy về nhà, mệt mỏi rã rời. Bữa cơm tối với Sáu diễn ra trong im lặng. Món cá kho tộ mà Sáu nấu hôm nay có vị mặn hơn thường lệ, và ông Bảy gần như không cảm nhận được mùi thơm của tiêu và ớt. Ông chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, cảm giác buồn nôn vẫn còn đeo đẳng. Bên ngoài, tiếng dế kêu ri ri trong vườn, và tiếng chó sủa xa xa rồi đột ngột im bặt, để lại một khoảng trống âm thanh đáng sợ. Sáu cũng ăn ít hơn, đôi mắt nó cứ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã nuốt chửng khu vườn.
Ông Bảy lên giường, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Chiếc quạt trần vẫn quay đều đều, tạo ra một luồng gió mát nhè nhẹ, nhưng ông vẫn cảm thấy nóng bức. Một cảm giác ngứa ngáy khó chịu ở lòng bàn tay lại xuất hiện, như thể những vết bầm của cô gái vẫn đang bám vào da thịt ông. Ông lăn qua lăn lại, cố gắng tìm một
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lửa Nhang Khác Lạ
9,317 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Từ Tro Tàn
11,099 từ
🔒 Đăng nhập
8
LỜI GỌI TỪ NƠI CŨ
6,547 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tiếng Khóc Từ Bức Tranh
9,786 từ
🔒 Đăng nhập
10
Dấu Vết Trên Giấy
10,222 từ
🔒 Đăng nhập
11
Dây Oan Vô Hình
4,198 từ
🔒 Đăng nhập
12
Phần 12
7,371 từ
🔒 Đăng nhập
13
Hơi Thở Lạnh Từ Cầu Gãy
7,942 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Nguyền Nơi Cầu Gãy
11,854 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Nguyền Thẩm Mỹ Viện
5,745 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Nguyền Thẩm Mỹ Viện
11,397 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vòng Xoáy Tử Sinh
10,526 từ
🔒 Đăng nhập
18
Sợi Chỉ Định Mệnh
7,016 từ
🔒 Đăng nhập
19
Mạng Độc Hiển Hiện
11,792 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lưới Độc Đứt Đoạn
10,898 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.