Từng sợi xích sắt đỏ rực, lớn như thân cây cổ thụ, xiềng chặt lấy thân thể gầy gò của một thiếu niên. Chúng không chỉ trói buộc thể xác, mà còn găm sâu vào linh hồn, rút cạn từng chút sinh khí cuối cùng. Thiếu niên tên là Lâm Uyên, và hắn đang quỳ gối trên một pháp đài cổ kính, nơi những phù văn ma quái không ngừng chớp tắt. Hàng vạn ánh mắt thù hằn, tham lam và ghê tởm đổ dồn về phía hắn từ bốn phía.
"Lâm Uyên! Ngươi dám cướp đoạt bản nguyên Tiên Đế, tội đáng vạn kiếp bất phục!" Tiếng quát như sấm sét của Chưởng môn Vân Tiêu Tông vang vọng khắp quảng trường. Lão ta trừng mắt nhìn Lâm Uyên, đôi mắt hằn lên sự căm phẫn tột độ. "Hôm nay, ta sẽ dùng Cửu Long Phệ Hồn Trận để rút cạn linh hồn ngươi, hoàn trả bản nguyên cho Chân Long Thiên Tôn!"
Lâm Uyên ngẩng đầu. Khuôn mặt hắn lấm lem máu khô, nhưng đôi mắt đen láy vẫn ánh lên sự kiên cường đến đáng sợ, cùng với một tia cười khẩy đầy khinh miệt. "Bản nguyên Tiên Đế? Chân Long Thiên Tôn? Nực cười! Đó là ta tự tay đoạt lấy từ Hỗn Độn Vô Cực! Các ngươi chỉ là lũ đạo tặc, muốn cướp công của ta!"
Lời nói của Lâm Uyên như đổ thêm dầu vào lửa. Đám đông bắt đầu xao động, những lời nguyền rủa, phỉ báng ào ào trút xuống. Chúng đâu biết, để có được một tia bản nguyên đó, hắn đã phải trải qua hàng ngàn năm phiêu bạt giữa những thế giới đổ nát, chiến đấu với vô số sinh linh Hỗn Độn đáng sợ. Hắn từng là một Luyện Khí kỳ yếu ớt, từng bước bò lên, dẫm đạp lên vô số xương khô, chỉ vì một lời hứa hẹn về đỉnh cao tu tiên.
"Ngươi nghĩ ta không biết sao, Lâm Uyên? Ngươi tu luyện một công pháp tà ác, muốn thôn phệ thiên địa, cuối cùng ngay cả Thiên Đạo cũng không tha!" Một trưởng lão khác của Vân Tiêu Tông chỉ tay vào hắn, giọng điệu đầy vẻ chính nghĩa. "Bản chất ngươi là ác ma! Chết đi!"
Cửu Long Phệ Hồn Trận bắt đầu khởi động. Chín con rồng đen kịt, được tạo thành từ linh hồn oán khí, gầm thét vọt lên, lao thẳng vào Lâm Uyên. Cơn đau như xé toạc linh hồn hắn, nhưng Lâm Uyên không kêu một tiếng. Hắn cười, nụ cười méo mó nhưng đầy kiêu hãnh. Hắn vẫn nhớ ngày mình tìm thấy cuốn "Thôn Thiên Đạo Quyết" trong một phế tích cổ xưa. Nó hứa hẹn sức mạnh vô biên, nhưng cũng đồng nghĩa với việc đối đầu với cả thiên hạ, thậm chí cả Thiên Đạo.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận linh hồn mình bị xé vụn. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tia sáng yếu ớt bỗng lóe lên từ sâu thẳm đan điền hắn. Đó là tàn dư của bản nguyên Tiên Đế, thứ mà ai cũng thèm muốn. Nó không bị rút cạn, mà đang phản ứng với cơn đau, với sự tuyệt vọng của hắn. "Thôn phệ... Thôn phệ Thiên Đạo... Ngay cả khi chết, ta cũng sẽ không bỏ cuộc!" Lâm Uyên thầm thì.
