Làng chài Vọng Hải, một chấm nhỏ xám xịt dưới ánh trăng máu. Mùi tanh của cá mục và bùn lầy trộn lẫn, ngột ngạt hơn bất cứ đêm nào. Đêm nay, trăng không còn là ngọc bích, mà là một nhãn cầu khổng lồ rỉ máu, treo lơ lửng trên nền trời đen kịt.
Lý Cảnh, mười lăm tuổi, gầy gò nhưng ánh mắt sắc như dao, đang ẩn mình trong bóng tối sau đống lưới rách nát. Hắn siết chặt con dao gỉ sét trong tay, hơi thở dồn dập. Không phải vì sợ hãi màn đêm hay trăng máu, mà vì tiếng gầm gừ quen thuộc đang vọng lại từ phía bãi đá ngầm. "Biến dị thú," hắn lẩm bẩm, âm thanh khô khốc trong cổ họng. "Lại đến nữa rồi."
Tu tiên giới đã lụi tàn hàng ngàn năm. Linh khí cạn kiệt, các tông môn lớn biến mất, chỉ còn lại những phàm nhân chen chúc trong các khu định cư tạm bợ, sống sót bằng cách săn bắn và thu thập những tàn tích văn minh cổ xưa. Trong bóng đêm, những con thú biến dị, sản phẩm của linh khí hỗn loạn và ô nhiễm, lại trở thành nỗi kinh hoàng thường trực. Chúng mạnh mẽ, hung hãn, và đôi khi, mang theo những năng lực kỳ dị khó lường.
Hôm qua, cha của Lý Cảnh đã ra khơi và không trở về. Mẹ hắn ốm yếu, em gái còn quá nhỏ. Chiếc thuyền đánh cá rách nát của gia đình, giờ đây là tất cả tài sản còn sót lại, đã bị một con Hải Xà biến dị đánh chìm. Hận thù và tuyệt vọng cuộn trào trong huyết quản thiếu niên. Hắn không có pháp bảo, không có tu vi, chỉ có một con dao cùn và một trái tim đang cháy bỏng.
Tiếng gầm rú gần hơn, kèm theo tiếng nước văng ào ạt. Một bóng đen khổng lồ trườn lên bãi cát, thân hình phủ đầy vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy trong đêm trăng máu. Con Hải Xà biến dị. Nó cao hơn ba trượng, to bằng một thân cây cổ thụ, và đang hướng về phía làng.
Lý Cảnh nuốt nước bọt, cơ thể run lên bần bật. Hắn biết mình không có cơ hội. Một Luyện Khí tầng một cũng khó lòng đối phó con quái vật này, huống chi là một phàm nhân như hắn. Nhưng nhìn về phía túp lều xiêu vẹo nơi mẹ và em gái đang ngủ, một dòng nhiệt lưu bùng cháy trong lồng ngực. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải làm gì đó. Ít nhất là câu kéo thời gian, để dân làng có thể chạy trốn.
Đột nhiên, dưới ánh trăng máu, một mảnh vỡ màu đen tuyền từ sợi dây chuyền duy nhất của cha hắn, ẩn trong áo, tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt. Nó nóng rực, như có một sinh vật sống đang cựa quậy bên trong, và một cảm giác thèm khát kỳ lạ truyền vào tâm trí Lý Cảnh. "Nuốt chửng…". Một ý niệm cổ xưa, xa lạ, nhưng lại vô cùng mãnh liệt.
