Tiếng rít nhiễu sóng chợt biến mất, thay vào đó là một âm thanh... kỳ lạ. Không phải tiếng gió, không phải tiếng mưa, mà giống như một bản nhạc giao hưởng của hàng tỷ vì sao đang cọ xát vào nhau. Như Ý giật mình, chiếc bút chì đang gác trên tai rơi xuống sàn gỗ, tạo một tiếng ‘cạch’ khô khốc. Cô nhanh chóng điều chỉnh lại anten, đôi mắt dán chặt vào màn hình dao động ký. Một đường sóng xanh lục nhấp nhô, uyển chuyển, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ nào đó. "Không thể nào," cô thì thầm, ngón tay run rẩy chạm vào phím ghi âm. Mùi cà phê sữa đá nguội ngắt trong ly thủy tinh cũng không thể làm cô tỉnh táo hơn.
"Như Ý, mày đang làm cái quái gì vậy?" Thanh Mai, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp, ngó đầu vào phòng điều khiển, mùi bưởi thơm dịu từ mái tóc vừa gội vương vấn. "Sếp gọi đấy, bảo bản thiết kế cho dự án Hỏa Tinh chưa xong."
Như Ý không rời mắt khỏi màn hình, ánh đèn hắt bóng lên gò má xanh xao của cô. "Mày có nghe thấy không, Mai? Tần số 47.9GHz... Nó không phải là nhiễu sóng. Nó là... một tín hiệu." Giọng cô lạc đi, mang theo sự phấn khích tột độ pha lẫn hoang mang.
Thanh Mai nhún vai, nhấp một ngụm trà đào. "Chắc mày lại thức khuya quá rồi. Hay lại mơ thấy 'người tình trong mộng' nào đó từ chòm sao Thiên Yết à?" Cô đặt ly trà xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt gỗ vang nhẹ. "Nghe đây, Như Ý. Mày là kỹ sư điện tử chứ không phải nhà thiên văn học. Quay lại thực tại đi, sếp đang chờ."
"Thực tại?" Như Ý bật cười khẽ, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Thực tại của tao đang ở đây, Mai. Trong cái tín hiệu này." Cô chỉ vào màn hình, nơi đường sóng vẫn miên man chạy. Đột nhiên, đường sóng ấy chững lại, rồi một chuỗi xung ngắn, rõ ràng hiện lên. Ba tiếng 'bíp', rồi hai tiếng 'bíp', rồi lại ba tiếng 'bíp'. Như một mật mã. Tim Như Ý co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra. Đây không phải là ngẫu nhiên.
"Mày có thấy không?" Cô quay sang Thanh Mai, ánh mắt rực sáng. "Nó đang nói chuyện với tao."
Thanh Mai nhíu mày, nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi quay sang Như Ý. "Mày chắc không? Hay là—" Một tiếng 'ting' vang lên từ máy tính của Như Ý. Một email mới, không tên người gửi, không chủ đề. Cô mở ra, và dòng chữ đầu tiên hiện lên khiến máu trong người cô như đông cứng lại.
