Ngôi làng Phủ Khê không tên trên bản đồ, nằm nép mình bên triền núi sau những cánh đồng lúa khô cằn, bỗng trở mình khi chiếc xe jeep cũ kỹ của Sơn chầm chậm lăn bánh qua cổng làng. Bụi đỏ bám đầy lốp xe, bay tung lên như một làn khói mờ mịt, nhuộm vàng cả không gian tĩnh mịch vốn chỉ quen với mùi rạ rơm và khói bếp. Từ lúc đặt chân xuống con đường đất lởm chởm, Sơn đã cảm thấy một luồng khí lạnh bất thường xộc thẳng vào buồng phổi, dù giữa trưa hè nắng gắt, trán anh đã lấm tấm mồ hôi. Nó không phải cái lạnh của gió núi, mà là thứ lạnh lẽo âm u, như hơi đất toát ra từ lòng một huyệt mộ vừa mới đào. Phủ Khê, làng tổ tiên của anh, giờ đây xa lạ như một giấc mơ cũ kỹ bị bỏ quên.
Sơn, một kiến trúc sư trẻ tuổi với đầu óc thực dụng và luôn tin vào khoa học, trở về làng sau gần mười năm xa cách. Anh được giao nhiệm vụ đánh giá hiện trạng một số kiến trúc cổ để phục vụ dự án bảo tồn văn hóa cấp huyện. Cha anh, người lớn lên ở Phủ Khê trước khi ra tỉnh lập nghiệp, luôn kể về làng như một chốn bình yên, đậm đà tình người. Nhưng cảnh vật trước mắt Sơn lại vẽ nên một bức tranh khác hẳn. Những mái nhà ngói âm dương phủ rêu phong, bức tường đá ong loang lổ, tất cả đều mang vẻ già cỗi, hằn lên dấu vết của thời gian và sự lãng quên. Cánh cửa gỗ lim của ngôi nhà thờ tộc họ Trần, nơi Sơn ghé qua đầu tiên, khép hờ, không một tiếng chim hót, không một tiếng trẻ con nô đùa. Chỉ có tiếng quạt trần cũ kỹ trong ngôi nhà của bà Tám, dì ruột của cha anh, đều đặn quay tít phía cuối con ngõ, như nhịp đập chậm chạp cuối cùng của một trái tim đang lụi tàn.
“Sơn đó hả cháu?” Giọng bà Tám lạc đi vì vui mừng, xen lẫn chút ngạc nhiên. Bà là người họ hàng duy nhất còn sót lại của Sơn ở làng. Bà lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đục mờ nhìn anh từ xa, rồi nhanh nhẹn bước ra đón, tay vẫn còn dính bột mì từ mẻ bánh ít đang làm dở. Mùi bột nếp, lá chuối thơm lừng lan tỏa, xua đi phần nào cái cảm giác u uất ban nãy. Bà kéo anh vào nhà, trên bàn thờ tổ tiên, khói hương nghi ngút từ bát nhang cổ, tỏa ra mùi trầm ấm cúng. Sơn thành kính vái lạy ông bà, cảm nhận làn khói nhang mỏng vờn quanh sống mũi, mang theo mùi của thời gian và những lời cầu nguyện thầm lặng.
Trong bữa cơm đạm bạc với canh rau tập tàng và cá kho riềng, bà Tám không ngừng hỏi han về cuộc sống của Sơn ở thành phố. Bà vẫn vậy, mộc m mạc và chân chất, nhưng Sơn nhận thấy có điều gì đó khác lạ trong ánh mắt bà. Lâu lâu, bà lại liếc nhìn ra phía cửa sổ, đôi đồng tử co lại một cách vô thức, như thể đang lắng nghe một điều gì đó mà anh không thể nghe thấy. Tiếng gà gáy trưa xa xa, tiếng dế kêu rì rầm dưới thềm nhà, tất cả đều quá đỗi quen thuộc, nhưng rồi lại đột ngột im bặt trong một khoảnh khắc nào đó, tạo thành những khoảng trống rợn người trong không gian.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Làng mình giờ ít trẻ con quá bà nhỉ?” Sơn cố gắng phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
Bà Tám khẽ giật mình, đặt chiếc đũa xuống, nhìn Sơn với ánh mắt thăm thẳm. “À… ừ. Trẻ con giờ chúng nó cũng đi học trên huyện hết rồi cháu ạ. Cứ lớn lên là chúng nó muốn ra phố hết. Ít đứa chịu ở lại làng.” Giọng bà nghe có vẻ bình thường, nhưng bàn tay nhăn nheo của bà lại siết chặt lấy nhau dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ bé mà Sơn không thể bỏ qua.
Sơn biết, lời nói của bà chỉ là một nửa sự thật. Một ngôi làng heo hút như Phủ Khê không thể có đủ trường học để hút hết lũ trẻ con. Nơi nào có trẻ con, nơi đó có sức sống. Phủ Khê lại quá tĩnh lặng, tĩnh lặng đến đáng sợ. Thậm chí những con chó trong làng cũng không sủa. Chúng chỉ nằm dài dưới bóng râm, thi thoảng cất tiếng gừ gừ khe khẽ khi có ai đó đi qua, rồi lại chìm vào giấc ngủ miên man, như bị thứ gì đó kìm nén.
Sau bữa cơm, Sơn dạo quanh làng. Anh nhận ra sự thay đổi rõ rệt nhất chính là con giếng cổ. Cái giếng nằm sát miếu thờ thần làng, vốn là nơi tụ họp của mọi người dân, nay đã bị bỏ hoang hoàn toàn. Từ nhỏ, anh đã nghe cha kể về giếng làng Phủ Khê. Giếng không bao giờ cạn, nước trong veo, ngọt lành quanh năm, là nguồn sống của cả làng. Nhưng giờ đây, cái giếng đó khô khốc, trơ trọi như một cái họng khổng lồ bị bóp nghẹt. Miệng giếng bị lấp bởi những hòn đá tảng rêu phong, xen lẫn cây dại mọc um tùm, tạo thành một gò đất nhỏ nhô lên. Xung quanh giếng, một hàng rào tre cũ kỹ đã mục nát, đổ nghiêng ngả như những chiếc xương sườn đã gãy.
Sơn đến gần, cố gắng vén những cành cây bụi, nhìn xuống lòng giếng. Bóng tối thăm thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng. Một mùi ngai ngái, ẩm mốc, pha lẫn chút gì đó chua loét xộc lên, khiến anh phải lùi lại. Mùi này không giống mùi nước tù đọng hay lá mục, nó nặng nề hơn, giống như mùi của một thứ gì đó đã chết từ rất lâu, nhưng vẫn còn vương vấn. Anh cúi xuống, tay chạm vào phiến đá lạnh ngắt quanh miệng giếng, cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng.
“Cháu đừng lại gần đó.” Một giọng nói khàn khàn vang lên sau lưng khiến Sơn giật bắn mình. Ông Ba Khá, người đàn ông lớn tuổi nhất làng, với bộ râu bạc phơ và đôi mắt trũng sâu, đang đứng cách anh vài bước, trên tay cầm bó củi khô. Ông nhìn Sơn với vẻ mặt cau có, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào miệng giếng, không phải Sơn.
“Dạ, cháu chỉ xem thôi ạ.” Sơn trấn an, cảm giác khó chịu dâng lên.
Ông Ba Khá không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đặt bó củi xuống, rồi đi thẳng vào nhà thờ tộc. Cánh cửa gỗ cũ kỹ cọt kẹt đóng lại, âm thanh vang vọng trong sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Sơn đứng đó, một mình, cảm giác có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo anh từ những tán cây um tùm và những ngôi nhà vắng vẻ. Anh tự nhủ, có lẽ đây chỉ là những thói quen cũ của người làng quê, họ không thích người lạ tò mò về những thứ của họ. Nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt giống nghi ngờ đã bắt đầu nảy mầm. Tại sao một cái giếng lại bị bỏ hoang hoàn toàn, đến mức không ai dám bén mảng tới?
Đêm xuống, bóng tối nuốt chửng Phủ Khê. Không một ánh đèn đường, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua những kẽ lá, vẽ nên những bóng ma chập chờn trên mặt đất. Ngôi nhà của bà Tám không có cửa kính, chỉ là những song gỗ cũ kỹ, để gió đêm luồn lách vào mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Sơn nằm trên chiếc giường tre, mắt thao láo nhìn lên trần nhà. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng ếch nhái kêu vang vọng từ phía cánh đồng. Rồi, trong những âm thanh quen thuộc ấy, anh bắt đầu nghe thấy một thứ tiếng động lạ.
Là tiếng thì thầm.
Rất nhỏ, rất nhẹ, như tiếng gió luồn qua khe cửa, nhưng lại có tiết tấu, có âm điệu. Nó không phải tiếng gió vút qua. Nó giống một lời nói, nhưng quá xa, quá mơ hồ để có thể nhận ra bất cứ từ ngữ nào. Sơn vểnh tai lắng nghe. Tiếng thì thầm đó dường như đến từ phía giếng khô. Hay anh tự tưởng tượng ra? Anh vặn mình, cố gắng tìm một tư thế thoải mái hơn, nhưng cái cảm giác lành lạnh trên da thịt và tiếng thì thầm vờn vãng trong tai khiến anh không thể chợp mắt. Chiếc quạt trần cũ kỹ trên nóc nhà vẫn quay đều, tạo ra một tiếng vù vù đều đặn, nhưng tiếng thì thầm vẫn len lỏi qua mọi âm thanh, xuyên thẳng vào tâm trí anh.
Sơn tự nhủ, có lẽ là gió lùa, hoặc tiếng chim đêm. Anh là người khoa học, anh không tin vào những chuyện ma quỷ. Nhưng khi tiếng thì thầm kia bỗng nhiên ngưng bặt, để lại một khoảng trống im lặng đến ghê người, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của chính anh, Sơn biết rằng mình đã lầm. Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào. Nó như một con quái vật vô hình, đang nín thở, lắng nghe anh.
Sáng hôm sau, khi Sơn tỉnh dậy, ánh nắng đã tràn ngập gian nhà. Tiếng thì thầm đêm qua dường như chỉ là một giấc mơ. Anh cố gắng quên đi, nhưng cái cảm giác ám ảnh vẫn còn vương vấn. Khi anh đang dùng bữa sáng với bà Tám, thằng Cuội, con trai út của gia đình hàng xóm, lon ton chạy vào, tay cầm một con búp bê bằng vải cũ kỹ. Nó chỉ khoảng năm tuổi, với đôi mắt to tròn lanh lợi.
“Bà Tám ơi, bà có thấy Hĩm không?” thằng Cuội hỏi, giọng trong trẻo.
Bà Tám đang nhai trầu, đôi mắt bà nheo lại. “Con Hĩm nào? Hĩm nhà con bé Tươi ngoài đầu làng đó hả?”
“Không phải. Hĩm của cháu đây này.” Thằng bé chìa con búp bê ra. “Hĩm nó hay chơi với cháu ở giếng khô đó bà.”
Sơn rùng mình. Giếng khô? Anh nhìn bà Tám. Bà lão ho sặc sụa, vội vàng nhổ miếng trầu vào cái khay đồng. “Giếng khô nào? Thằng bé này ăn nói lung tung. Giếng khô làm gì có ai chơi! Mày mà dám ra đó là bà đánh đó nghe chưa!” Giọng bà gắt gỏng, khác hẳn thường ngày.
Thằng Cuội cúi mặt xuống, đôi môi chúm chím. “Nhưng đêm qua Hĩm nó gọi cháu ra đó chơi. Hĩm nó bảo ở dưới giếng có một cái hang to lắm, có nhiều bạn bè đang đợi…”
Bà Tám đứng phắt dậy, mặt bà trắng bệch, không còn chút hồng hào nào của người già. Bà vội vàng túm lấy tay thằng Cuội, kéo nó ra khỏi nhà, miệng lầm bầm một câu gì đó mà Sơn không nghe rõ, nhưng anh có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ trong từng cử chỉ của bà. Mùi hoa cúc trắng, loại hoa thường dùng trong đám tang, bỗng thoang thoảng đâu đó trong không khí, dù trong nhà không hề có một bông hoa nào.
Sơn không thể ngồi yên. Anh quyết định đến giếng khô một lần nữa, lần này là để tìm kiếm một lời giải thích. Anh muốn xem có ai đó đã đào hang dưới giếng để chơi không, hay đơn giản chỉ là một trò đùa của lũ trẻ. Nhưng khi anh đến nơi, khung cảnh không có gì thay đổi. Giếng vẫn khô khốc, miệng giếng vẫn bị lấp kín, hàng rào tre vẫn đổ nát. Không có dấu hiệu nào của một hang động, hay của việc ai đó đã chạm vào nó. Mọi thứ đều bình thường… trừ việc trên một hòn đá to gần miệng giếng, có một vết đất ẩm màu nâu đỏ. Nó giống như vết máu khô, nhưng lại có mùi ngai ngái của đất. Và ngay cạnh vết đất đó, là một sợi chỉ đỏ mỏng, mảnh như sợi tơ nhện. Nó không phải là sợi chỉ bình thường, nó được tết thành một vòng tròn nhỏ, tựa như bùa hộ mệnh. Thứ đó quen thuộc một cách kỳ lạ, Sơn nhớ mang máng đã thấy nó ở đâu đó…
Đêm đó, Sơn không thể chịu được nữa. Tiếng thì thầm đã trở lại, mạnh hơn, rõ ràng hơn. Nó không còn là tiếng gió nữa, mà là những âm thanh rỉ rả, nỉ non như tiếng ai đó đang khóc thầm, rồi lại biến thành những tiếng cười khúc khích, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Những âm thanh đó như đang vẫy gọi, mời mọc anh. Anh cảm thấy một lực hút kỳ lạ từ phía giếng khô. Tâm trí anh, vốn dĩ lý trí và thực tế, giờ đây như bị một sợi tơ vô hình nào đó
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lời Thì Thầm Của Đất
11,689 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vết Trên Bàn Thờ
5,357 từ
🔒 Đăng nhập
8
Sự Tĩnh Lặng Đáng Sợ
6,699 từ
🔒 Đăng nhập
9
Âm Vang Từ Đáy Giếng
11,994 từ
🔒 Đăng nhập
10
Phủ Khê: Làng Đánh Mất Tiếng Cười
10,754 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Thì Thầm Của Giếng Khô
5,820 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Nắng Ngôi Làng Quên Lời Thở
10,451 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Giếng Thầm Gọi
12,908 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mắt Giếng Náo Động
8,465 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mắt Giếng Khai Mở
10,947 từ
🔒 Đăng nhập
16
Khi Giếng Trả Lời
11,473 từ
🔒 Đăng nhập
17
LỜI ĐÁP TỪ ÂM VỰC
11,643 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hơi Thở Từ Giếng Sâu
9,141 từ
🔒 Đăng nhập
19
Tiếng Khóc Từ Giếng Sâu
13,317 từ
🔒 Đăng nhập
20
Sự Thật Nơi Giếng Cạn
13,572 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.