“Ngừng lại!” Tiếng thét xé tan sự tĩnh lặng của phòng thí nghiệm, vọng vào tai anh như một lưỡi dao sắc lạnh. Hoàng Quân không kịp phản ứng. Mắt anh dán chặt vào tấm màn hình hiển thị đường biểu đồ nhấp nhô, một thứ không nên xuất hiện trên vật thể đang nằm trên bàn phẫu thuật kia. Đường nét đó… giống hệt nhịp tim.
Mùi ozone và kim loại cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi, đánh thức mọi giác quan. Cô trợ lý, Ánh Nguyệt, vội vã tắt công tắc khẩn cấp, bàn tay cô run rẩy như chạm phải dòng điện. “Anh Quân… nó… nó đang hoạt động… nhưng không theo lập trình.” Giọng cô run rẩy, ánh mắt chứa đầy sự hoảng loạn. Quân không nói gì. Anh tiến lại gần, đôi giày da đen gõ cộc cộc trên nền gạch trắng, tiếng bước chân khô khốc như chính tâm trạng của anh.
Trên chiếc bàn inox lạnh lẽo, ‘cô gái’ robot nằm đó, lồng ngực được thiết kế bằng polymer trong suốt, lộ ra một khối cầu pha lê lấp lánh đang nhấp nháy ánh sáng đỏ dịu. “Trái tim nhân tạo” – thành quả nghiên cứu suốt mười năm của anh. Nhưng nó không chỉ bơm dưỡng chất nhân tạo vào các khớp nối, nó còn tạo ra một luồng xung điện kỳ lạ. Quân đưa ngón tay chạm nhẹ vào lồng ngực robot. Vải áo sơ mi mỏng dưới đầu ngón tay cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập phập phồng, đều đặn… và ấm áp lạ thường. Anh nhíu mày. Điều này không có trong bất kỳ sơ đồ nào.
“Kiểm tra lại toàn bộ dữ liệu, Ánh Nguyệt. Từng dòng code một,” anh ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng căng như dây đàn. Ánh Nguyệt gật đầu lia lịa, vội vã chạy về phía máy tính. Quân vẫn đứng đó, mắt không rời khối cầu pha lê. Anh có cảm giác… lạ lùng. Không phải sự hài lòng của một nhà khoa học khi thành công, mà là một cảm giác bối rối, một chút… sợ hãi? Cô robot, với khuôn mặt được tạo tác hoàn hảo như một mỹ nữ phương Đông, mái tóc đen mun xõa trên bàn, đôi mắt khép hờ. Nếu không phải biết rõ, người ta sẽ lầm tưởng cô đang ngủ.
Đột nhiên, một tia sáng màu ngọc bích lóe lên từ khóe mắt robot. Nó chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng Quân đã nhìn thấy. Anh giật bắn mình, lùi lại một bước. Tiếng giày của anh ma sát với sàn, tạo ra âm thanh chói tai trong không gian im ắng. Anh nhìn Ánh Nguyệt. Cô vẫn đang cắm cúi vào màn hình, không hề hay biết. Chẳng lẽ anh nhìn lầm?
“Anh Quân, em tìm thấy rồi!” Ánh Nguyệt reo lên, giọng đầy phấn khích. “Có một module mã hóa ẩn, tự động kích hoạt khi dòng năng lượng đạt ngưỡng nhất định. Nó không phải do chúng ta lập trình. Hình như… là một đoạn mã tự sinh.”
