Đêm. Vầng huyết nguyệt treo trên nền trời đen kịt, nhuộm đỏ cả vạn dặm sơn hà. Từng đợt gió lạnh từ Cửu U Thâm Uyên thổi lên, mang theo mùi tanh nồng của máu và sự mục nát, luồn lách qua khe đá, rít lên như tiếng quỷ khóc. Trên đỉnh Vô Cực Phong, một bóng người gầy gò, áo bào trắng bạc phất phơ trong gió, đứng lặng lẽ, ánh mắt u tịch nhìn về phía chân trời. Đó là Lạc Trần, một tu sĩ đã trải qua ba ngàn năm tu luyện, giờ đây đứng trước ngưỡng cửa Độ Kiếp, nhưng lại mang trong lòng nỗi cô đơn tột cùng.
Ba ngàn năm. Một khoảng thời gian đủ để vạn vật sinh diệt, đủ để đại lục luân chuyển, nhưng lại không đủ để hắn tìm thấy ý nghĩa thật sự của trường sinh. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, quá nhiều tông môn hưng vong, quá nhiều thiên tài lụi tàn. Gia tộc hắn, những người thân yêu nhất, đã hóa thành cát bụi từ hàng ngàn năm trước. Bạn bè, đạo lữ, từng người một rời đi, hoặc vì kiếp số, hoặc vì không thắng nổi thời gian. Giờ đây, hắn là người duy nhất còn sót lại của một thời đại vàng son.
Một tiếng sét xé ngang bầu trời, báo hiệu kiếp nạn sắp giáng lâm. Lạc Trần không sợ hãi, thậm chí còn có chút mệt mỏi. "Trường sinh... rốt cuộc là phước hay họa?" Hắn tự hỏi. "Mạnh mẽ đến đâu, rồi cũng chỉ là một hạt cát giữa dòng chảy vĩnh hằng của Đạo. Nhưng không tu luyện, liệu có tư cách đặt câu hỏi này?"
Trong đan điền, Kim Đan luân chuyển chậm rãi, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nhưng lại mang theo chút vẻ ảm đạm. Phía xa, linh khí hỗn loạn cuộn trào, hình thành những xoáy nước khổng lồ trên không trung. Đó là Dục Huyết Lôi Kiếp, một trong những đại kiếp khó khăn nhất trong lịch sử tu tiên, chỉ dành cho những kẻ có căn cơ nghịch thiên hoặc mang theo nghiệp chướng sâu nặng. Lạc Trần cười nhạt. Nghiệp chướng? Hắn đã giết vô số kẻ địch, đã phá hủy không ít tông môn ma đạo, tay hắn nhuốm máu không ít người. Nhưng cũng chính hắn đã bảo vệ vô số sinh linh khỏi đại nạn, đã kiến tạo nên một kỷ nguyên hòa bình. Đúng sai, thiện ác, đâu là ranh giới?
Một tia sét đỏ thẫm như máu giáng xuống, soi rõ gương mặt thanh tú nhưng đầy tang thương của Lạc Trần. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thấu qua màn đêm. "Đến đây đi! Ta muốn xem, cái gọi là trường sinh, rốt cuộc có thể cho ta điều gì!"
Một tiếng nổ long trời lở đất, không gian vặn vẹo. Kiếp lôi không ngừng giáng xuống, mỗi tia đều mang theo sức mạnh hủy diệt thiên địa, đủ để san bằng một ngọn núi, làm khô cạn một dòng sông. Lạc Trần vận chuyển công pháp, toàn thân rực lên ánh sáng ngũ sắc, như một chiến thần bất diệt đứng giữa biển lôi. Hắn không né tránh, không phòng ngự, mà lại chủ động nghênh đón, từng chiêu từng thức đều mang theo ý chí kiên định, muốn dùng chính sức mạnh của mình để phá tan xiềng xích của thiên đạo.
