Cơn mưa đêm qua xối xả đến độ sáng nay, trời vẫn còn giăng màn sương mỏng, lảng bảng trên những mái ngói rêu phong của xóm Hạ. Bà Tám, như thường lệ, dậy từ tờ mờ đất, tay thoăn thoắt xếp mấy chiếc áo dài mới giặt còn thơm mùi nắng đầu hạ. Mọi thứ đều bình thường, đến từng sợi chỉ trên chiếc áo bà đang gấp, đều phẳng phiu, sạch sẽ. Chỉ có điều, chiếc áo trắng thứ ba... Bà Tám chỉ có hai chiếc áo trắng để thay đổi mỗi tuần.
Tiếng dép lê lẹt quẹt dưới nền gạch hoa cũ kỹ vang vọng trong căn nhà vắng. Bà Tám khựng lại, ngước nhìn ra khoảng sân phía sau. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ đâu đó, lanh lảnh giữa sự tĩnh lặng của buổi sớm. Có lẽ là lũ trẻ nhà Tư Cúc chạy sang chơi từ sớm. Nhưng nhà Tư Cúc thì ở tận cuối xóm, lại vách ngăn cao ngất, làm sao tiếng cười có thể rõ mồn một như đang đứng ngay sau lưng bà? Hơn nữa, con bé nhà Tư Cúc mới sinh, vẫn còn đỏ hỏn... Bà Tám rùng mình, hai tay ôm chặt mấy chiếc áo.
Mùi đất ẩm từ đâu bốc lên, quyện với mùi nhang trầm cũ kỹ trên bàn thờ gia tiên. Bà Tám quay phắt lại. Ánh mắt bà dừng trên nền nhà gạch tàu, nơi vừa mới đêm qua bà đã lau chùi bóng loáng. Một vết chân trần, nhỏ nhắn, in hằn trên nền gạch, còn vương chút bùn đất đỏ. Một vết. Rồi hai. Rồi ba. Những vết chân cứ thế nối tiếp nhau, kéo dài từ ngưỡng cửa sau, nơi cơn mưa đêm qua đã hắt nước vào, thẳng vào giữa gian nhà, rồi dừng lại ngay trước bàn thờ tổ tiên. Vết chân còn tươi rói, như thể vừa được in vào khoảnh khắc bà quay lưng đi.
Bà Tám cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, dù nắng sớm đã bắt đầu rọi qua khung cửa sổ. Mùi hương nhang trên bàn thờ bỗng nồng hơn, gay gắt hơn. Bà nhìn chằm chằm vào vết chân cuối cùng, nhỏ xíu, hằn sâu vào lớp bùn đất như một đứa trẻ vừa mới chạy lon ton. Nhưng đứa trẻ nào lại có thể đi qua cánh cửa cài then cẩn thận của bà, mà không để lại một tiếng động, chỉ với những vết chân trần giữa đêm mưa? Và tại sao, ngay trước bàn thờ gia tiên, lại là những dấu chân không hề có hướng quay trở ra?
Cả căn nhà bỗng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Tiếng chim hót ngoài vườn im bặt. Tiếng gió xào xạc trên lá tre cũng tắt hẳn. Chỉ còn tiếng tim bà Tám đập thình thịch, như một chiếc trống trong lồng ngực khô héo. Bà đưa tay, run rẩy chạm vào một vết chân. Lạnh. Lạnh buốt.
