Tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, rắc rắc như bước chân ai đó đi lại trong đêm. Bà Hoài, tay vẫn mân mê xâu tràng hạt gỗ trầm hương, thiếp đi trên chiếc ghế bành cũ kỹ. Ánh đèn dầu leo lét hắt lên vách tường vôi vữa loang lổ, nơi treo bức ảnh thờ ông cụ thân sinh. Bức ảnh đã ngả màu ố vàng, đôi mắt ông cụ nhìn thẳng, tĩnh lặng. Mọi thứ đều quen thuộc đến nhàm chán trong căn nhà cổ gần trăm năm tuổi này.
Mãi cho đến khi, tiếng ‘cạch’ khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh mịch. Bà Hoài giật mình, mắt lim dim nhìn quanh. Không có gì. Chỉ là tiếng cánh cửa gỗ cũ kỹ bị gió lay nhẹ, hay một con thằn lằn vừa rơi khỏi trần nhà? Bà tự nhủ. Nhưng rồi, ánh mắt bà dừng lại ở điểm giao giữa tường và trần nhà, ngay góc bức ảnh thờ. Một vết nứt. Nhỏ thôi, mảnh như sợi tóc, chỉ vừa đủ để bắt lấy ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu. Lạ. Bà nhớ rõ, khi chiều dọn dẹp, không hề có vết nứt ấy. Nhà này, tường gạch dày cả tấc, xây từ thời Pháp thuộc, kiên cố đến mức chuột còn khó lòng đục khoét.
Bà nhíu mày, đứng dậy, bước đến gần hơn. Vết nứt không chỉ mảnh như sợi tóc, mà nó còn... uốn lượn. Như một gân lá, hay một mạch máu nhỏ đang luồn lách dưới lớp vôi. Bà đưa ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào. Lạnh. Cái lạnh khác thường, không phải của vôi vữa hay gạch đá. Nó như cái lạnh từ bên trong, toát ra. Đúng lúc đó, tiếng ‘rắc’ lại vang lên, rõ ràng hơn. Vết nứt ấy, nó vừa... dài thêm một chút. Một chấm đen nhỏ li ti xuất hiện ở cuối đường nứt, rồi từ đó, một nhánh nứt khác bắt đầu bò ra, từ từ, chậm chạp, như thể có một sinh vật vô hình đang cựa quậy bên trong bức tường, đẩy lớp vôi vữa nứt toác.
Bà Hoài lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng kim đồng hồ vẫn tích tắc, nhưng giờ đây, nó nghe như tiếng đập gấp gáp của chính máu bà. Bức tường vốn im lìm, bỗng trở thành một sinh vật sống, đang thở, và đang vươn mình trong đêm. Vết nứt nhỏ ban đầu đã lan ra thành hình một chữ Y, rồi từ đó, thêm những đường mảnh nữa bắt đầu bò dọc theo chiều cao của bức tường, hướng thẳng xuống mặt đất, như rễ cây đang tìm đường bám víu.
Bà Hoài nhìn chằm chằm, đôi mắt già nua mở to, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Bà biết, cái lạnh lẽo mà bà cảm nhận lúc nãy không phải là ảo giác. Có thứ gì đó… đang thức giấc.
CHOICES 1. Ngay lập tức gọi điện cho con trai để kể về vết nứt kỳ lạ. 2. Thử đập nhẹ vào vết nứt để xem phản ứng của bức tường. 3. Lấy máy ảnh cũ ra chụp lại vết nứt, ghi chép cẩn thận sự thay đổi.
