Cô mang trong mình một vết sẹo lớn từ mối tình đầu tan vỡ, khiến cô mất niềm tin vào tình yêu và con người. Anh là một bác sĩ tâm lý, người đã từng chứng kiến nỗi đau của cô. Anh kiên nhẫn chữa lành vết thương lòng cho cô, từng chút một giúp cô vượt qua bóng ma quá khứ. Liệu vết sẹo cũ có thể biến thành dấu ấn của sự kiên cường, và cô có thể mở lòng đón nhận tình yêu mới từ người đã cứu rỗi tâm hồn mình?
Khoảnh khắc cánh cửa thang máy trượt mở, mùi nước hoa đàn hương quen thuộc như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào khứu giác, khiến Như Ý đột ngột hít vào một hơi khí lạnh. Cả căn phòng họp kính trong suốt trên tầng 30 của tòa nhà chọc trời bỗng chốc quay cuồng, mọi âm thanh ồn ào của cuộc họp trước đó tan biến, chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực. Cô đứng sững, bàn tay nắm chặt quai túi xách đến trắng bệch, cố gắng giấu đi sự run rẩy khó kiểm soát. Đầu ngón tay cô lạnh toát, còn hơn cả hơi lạnh phả ra từ máy điều hòa trung tâm. Anh, người đàn ông mà cô đã thề sẽ không bao giờ gặp lại, đang đứng đó, giữa vòng vây của những gương mặt xa lạ, ánh mắt anh lướt qua cô, bình thản như một người xa lạ. Nụ cười trên môi cô, vốn đã gượng gạo từ đầu buổi họp, giờ đây đông cứng lại, răng cô nghiến vào nhau.
"Trời ơi, Như Ý! Đến giờ rồi, mày còn đứng ngẩn người ra đó làm gì?" Tiếng Thùy Linh lảnh lót vang lên bên tai, phá tan mớ hỗn độn trong tâm trí cô. Thùy Linh, với mái tóc bob nhuộm tím rực rỡ và bộ suit hồng nổi bật, huých nhẹ vào cánh tay cô, ánh mắt tinh quái lướt qua cô rồi dừng lại ở một điểm phía trước. Như Ý không cần nhìn cũng biết điểm đó là ai. Mùi cà phê sữa đá từ ly trên tay Thùy Linh thoảng qua, ngọt ngào nhưng không đủ để xoa dịu vị đắng chát đang lan tỏa trên đầu lưỡi cô. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô tự nhủ trong đầu, một câu thần chú vô nghĩa nhưng quen thuộc mỗi khi cô đối diện với áp lực. Nhưng đây không phải áp lực công việc. Đây là anh. Là quá khứ. Là vết sẹo không thể xóa nhòa. Cô hít sâu, cảm nhận gió từ cửa sổ mở hé thổi vào, mát lạnh trên làn da đang nóng ran.
Minh Khang, anh ta đang nhìn cô. Đó không phải là một cái nhìn dò xét hay tò mò, mà là một ánh mắt trầm tĩnh, sâu thẳm, gần như thấu suốt mọi điều. Như Ý vội quay đi, tầm mắt va vào tấm kính lớn nhìn ra thành phố Sài Gòn đang lên đèn rực rỡ. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vết cắt kim cương, nhưng cô không nhìn thấy vẻ đẹp đó. Cô chỉ thấy mình nhỏ bé, yếu ớt đến đáng thương trước cái nhìn của anh. "Linh, mày cứ vào trước đi," giọng cô khẽ khàng, khản đặc. "Tao... tao cần đi vệ sinh một chút." Thùy Linh nhướn mày, "Ê, có chắc không đó? Trông mày xanh mét như tàu lá chuối rồi kìa. Hay là tao đi với mày?" Một bàn tay đặt nhẹ lên vai cô, nhưng không phải của Thùy Linh. Xúc giác quen thuộc ấy khiến toàn bộ cơ thể Như Ý cứng đờ.
Cô không cần quay đầu lại. Mùi đàn hương đậm hơn, rõ ràng hơn, bao trùm lấy cô như một vòng vây vô hình. "Chào em," một giọng nói trầm thấp, vang lên ngay sau gáy. Giọng nói ấy, vẫn vậy, vẫn đủ sức khiến từng sợi tóc gáy trên cổ Như Ý dựng đứng. Đầu ngón tay cô run rẩy, cô khẽ giật mình rụt vai lại, cố gắng giữ khoảng cách. Thùy Linh, người đứng cạnh, dường như cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột, ánh mắt cô bạn thân đảo qua lại giữa Như Ý và người đàn ông đứng phía sau, vẻ mặt khó hiểu. "Ơ... anh Khang," Thùy Linh lúng túng, "em chào anh. Anh khỏe không ạ?" Minh Khang gật đầu, khóe môi anh chỉ khẽ cong lên hai milimet, một nụ cười gần như không tồn tại, nhưng đủ để lộ ra một nét bí ẩn, lạnh lùng.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Chào Thùy Linh," Minh Khang đáp, giọng anh vẫn đều đều, không một gợn cảm xúc. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào gáy Như Ý, như muốn thiêu đốt một lỗ hổng xuyên qua cô. "Lâu rồi không gặp." Anh ta biết cô ghét bị nhìn từ phía sau. Anh ta biết cô sẽ căng thẳng đến mức nào khi nghe giọng anh ta. Hít thở sâu, Như Ý ép mình phải quay lại, đối mặt với anh. Cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên, dù khóe môi cô giật nhẹ. "Chào... bác sĩ Minh Khang," cô chậm rãi, nhấn mạnh hai chữ "bác sĩ", như muốn nhắc nhở cả anh và bản thân cô về ranh giới hiện tại. Cô không phải bệnh nhân của anh nữa. Cô không còn là cô bé yếu đuối của ngày xưa.
Đôi mắt Minh Khang tối hơn trong bóng đêm của căn phòng họp sắp tắt đèn. Anh ta không phản ứng gì với cái cách cô gọi tên, vẫn giữ ánh nhìn không hề xao động. "Tôi nghe nói em đã trở lại làm việc," anh ta nói, giọng bình thản như đang trò chuyện về thời tiết. "Chúc mừng." Giữa anh và cô có một khoảng không im lặng đến đáng sợ, nặng nề hơn cả hàng ngàn từ ngữ không nói thành lời. Thùy Linh dường như cảm thấy không khí trở nên ngột ngạt, cô bạn lùi lại một bước, giả vờ xem tin nhắn điện thoại. "À vâng, cảm ơn bác sĩ," Như Ý đáp, tay cô siết chặt quai túi đến mức những ngón tay như muốn vỡ ra. Cô cảm nhận được từng thớ thịt trên mặt mình đang căng cứng, nhưng cô không thể thả lỏng.
Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao của Minh Khang, tạo ra những mảng sáng tối trên khuôn mặt vốn đã khắc sâu sự bí ẩn. Anh ta vẫn là người đàn ông ấy, vẻ ngoài điềm tĩnh, nội tâm khó dò. Cô nhớ mùi trà xanh pha với xạ hương từ chiếc khăn tay anh ta từng đặt lên má cô khi cô khóc. Nhưng giờ đây, thứ mùi đàn hương này chỉ gợi cho cô một cảm giác ngột ngạt, như một cái lồng vô hình. "Em khỏe không?" Minh Khang lại hỏi, lần này ánh mắt anh ta không chỉ dừng lại ở gương mặt cô, mà lướt xuống, dừng lại ở cổ tay cô, nơi có một vết sẹo mờ. Như Ý giật mình, vội giấu tay ra sau lưng. Vết sẹo đó, là một dấu ấn của quá khứ, một kỷ niệm đau đớn mà cô đã cố gắng chôn vùi.
"Tôi... tôi rất khỏe," Như Ý nói dối, giọng cô khàn đặc. "Cảm ơn bác sĩ đã quan tâm." Cô không muốn anh ta thấy bất kỳ dấu hiệu yếu đuối nào. Cô đã dành ba năm để xây dựng lại bức tường kiên cố xung quanh trái tim mình. "Tốt," Minh Khang chỉ nói một từ, nhưng từ đó lại chứa đựng một sức nặng khó hiểu. Anh ta không cười, ánh mắt vẫn như mặt hồ tĩnh lặng, không một gợn sóng. Xung quanh, tiếng giày da của những người đồng nghiệp khác gõ lạch cạch trên sàn đá hoa, tiếng xì xào của những cuộc trò chuyện công việc, tất cả đều trở nên mờ nhạt. Chỉ còn lại hai người họ, đứng giữa vòng xoáy của thời gian, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa một cách tàn nhẫn.
Thùy Linh, sau một hồi giả vờ bận rộn, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. "Thôi đi bà ơi, bà lại bày đặt khách sáo với người quen," cô bạn thân huých Như Ý một cái rõ mạnh. "Anh Khang với Như Ý đã quen nhau lâu lắm rồi mà, đúng không anh?" Thùy Linh nhìn Minh Khang, ánh mắt ngây thơ, không hề hay biết về tảng băng trôi khổng lồ giữa hai người. Minh Khang chỉ khẽ nhướng mày, một cử chỉ rất nhỏ, nhưng Như Ý biết, anh ta đang thăm dò. Một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi cô. "Quen nhau lâu rồi," Như Ý lặp lại, cố gắng giữ giọng điệu thật bình thản, "và đã không gặp nhau cũng lâu rồi."
"Dù sao thì, cũng mừng là em đã ổn định," Minh Khang nói, ánh mắt anh ta không rời khỏi cô. "Tôi nghĩ em sẽ không bao giờ muốn quay lại Sài Gòn." Câu nói ấy như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim Như Ý. Cô cảm thấy một cơn nhói đau, không phải vì lời nói của anh, mà vì ký ức nó gợi lên. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. "Sài Gòn là nơi tôi sinh ra," cô đáp, giọng cứng rắn, "tôi không có lý do gì để không quay lại." Gió từ cửa sổ thốc vào mạnh hơn, làm tung bay vài lọn tóc lòa xòa trước mặt cô. Cô hất nhẹ đầu, cố gắng che đi sự giằng xé trong đôi mắt.
Minh Khang chậm rãi bước tới một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Mùi đàn hương càng thêm rõ rệt, quấn lấy cô. Như Ý cảm thấy toàn bộ cơ thể mình căng cứng, như một sợi dây đàn bị kéo căng hết cỡ, chỉ chực chờ đứt tung. "Vậy sao?" anh ta hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. "Tôi cứ nghĩ, sẽ có những nơi, những kỷ niệm, mà người ta muốn chôn vùi mãi mãi." Câu nói đó, không còn là thăm dò nữa. Đó là một lời nhắc nhở thẳng thừng, một lời buộc tội không thành tiếng. Cổ họng Như Ý khô khốc, cô muốn phản bác, muốn hét lên rằng anh ta không có quyền khơi lại vết sẹo đó. Nhưng cô không thể nói nên lời.
"Kỷ niệm thì ai cũng có," Như Ý cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói, nhưng nó lại hơi run rẩy. "Quan trọng là mình đối diện với nó thế nào." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng truyền tải sự kiên cường mà cô đã phải mất nhiều năm để xây dựng. Cô sẽ không để anh ta thấy cô yếu đuối nữa. Cô sẽ không để anh ta trở thành bóng ma ám ảnh cuộc đời cô. Ánh mắt Minh Khang vẫn không đổi, nhưng có một tia sáng rất nhỏ, rất khó nhận ra, thoáng qua trong đáy mắt anh. Nó giống như ánh lửa le lói giữa một đêm đông lạnh giá. Rồi anh ta lại lùi lại một bước, trả lại khoảng cách an toàn ban đầu.
"Rất đúng," Minh Khang gật đầu, "quan trọng là cách mình đối diện." Anh ta nhìn lướt qua Thùy Linh đang đứng im như tượng, rồi lại quay sang Như Ý. "Tôi có hẹn với trưởng phòng tài chính, không biết em có thể... đi cùng tôi một lát không?" Anh ta không nói là "đi cùng đến phòng tài chính" hay "đi cùng đến cuộc họp". Anh ta chỉ nói "đi cùng tôi". Một câu nói lửng lơ, không giải thích được, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình. Như Ý cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đi cùng anh ta? Ngay bây giờ? Cô muốn từ chối, muốn nói không, muốn chạy trốn. Nhưng Thùy Linh đã nhanh nhảu lên tiếng: "Ôi trời, vậy thì tiện quá! Như Ý đang có một vài thắc mắc về báo cáo quý này, anh Khang lại là người phụ trách, hai người cứ bàn đi nhé!" Cô bạn thân cười toe toét, đẩy nhẹ lưng Như Ý về phía Minh Khang, như một đứa trẻ vô tư không hề hay biết mình vừa đẩy bạn vào vực sâu.
Tim Như Ý co thắt một cái, như ai đó đang vắt khô nó ra. Cô nhìn Thùy Linh bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng Thùy Linh chỉ nháy mắt, rồi vội vàng chạy biến vào phòng họp, để lại cô và Minh Khang đứng giữa hành lang vắng lặng. Minh Khang không nói gì, chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt anh ta như một lời mời gọi không thể từ chối. Cô có thể cảm nhận được ánh nhìn đó đang bao trùm lấy cô, từ đỉnh đầu đến gót chân. Sợi tóc vướng vào khóe môi cô, mặn chát như vị nước mắt. Không khí xung quanh đặc quánh, nặng nề đến mức cô cảm thấy khó thở. Tiếng nhạc jazz nhẹ từ quán cà phê ở tầng dưới vọng lên, nghe như một khúc bi ca. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của nước hoa hồng nhạt từ mái tóc mình, rồi lại tan biến trong mùi đàn hương của anh. Cô đang đứng trước một ngã rẽ, và mọi lựa chọn đều tiềm ẩn rủi ro. Mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp, rồi nhìn xuống đôi giày của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế.
"Vậy... chúng ta đi thôi?" Minh Khang hỏi, giọng anh ta không có vẻ thúc giục, nhưng mỗi từ lại như một sợi xích vô hình trói chặt cô. Anh ta không chờ câu trả lời, chỉ khẽ xoay người, bước đi. Bóng lưng anh ta cao lớn, thẳng tắp, như một bức tường không thể vượt qua. Như Ý đứng đó, nhìn theo bước chân anh ta. Mỗi bước đi của anh ta đều như gõ vào trái tim cô. Cô biết, nếu cô đi theo anh ta, cô sẽ phải đối mặt với không chỉ anh ta, mà còn cả những bóng ma của quá khứ mà cô đã cố gắng chôn vùi. Một dòng suy nghĩ hỗn loạn lướt qua tâm trí cô. Chạy trốn, hay đối mặt? Quá khứ, hay tương lai? Khi cô ngẩng đầu lên, Minh Khang đã dừng lại ở cuối hành lang, quay đầu lại. Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào cô, và trong đôi mắt sâu thẳm ấy, cô nhìn thấy một điều gì đó... một lời hứa, hay một lời đe dọa? Cô không thể nào lý giải nổi.
CHOICES
1. Quay lưng, tìm Thùy Linh trốn tránh cuộc gặp mặt này. 🛡️
2. Hít sâu, bước theo anh, chấp nhận đối mặt quá khứ. 🔥
3. Vờ vấp ngã, làm đổ ly cà phê Thùy Linh để lại, tạo cớ. ✨
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Quay lưng, tìm Thùy Linh trốn tránh cuộc gặp mặt này. 🛡️
An toàn
🔥
Hít sâu, bước theo anh, chấp nhận đối mặt quá khứ. 🔥
Táo bạo
✨
Vờ vấp ngã, làm đổ ly cà phê Thùy Linh để lại, tạo cớ. ✨
Bất ngờ
Khi Quá Khứ Lên Tiếng
9,739 từ
🔒 Đăng nhập
7
Chạm Vào Vực Sâu
12,757 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dấu Ấn Định Mệnh
13,124 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mảnh Ghép Mất Tích
14,563 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Vọng Từ Ký Ức
6,042 từ
🔒 Đăng nhập
11
Sự Thật Phơi Bày
10,247 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dòng Ký Ức Đánh Thức
11,585 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ký Ức Vỡ Tan
11,796 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vực Thẳm Ký Ức
4,384 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vết Sẹo Lại Rách
12,044 từ
🔒 Đăng nhập
16
Chân Tướng Phơi Bày
11,315 từ
🔒 Đăng nhập
17
Chân Tướng Đau Lòng
10,745 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vết Cắt Của Niềm Tin
10,904 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Thú Tội Giấu Kín
10,248 từ
🔒 Đăng nhập
20
Dấu Ấn Kiên Cường
11,965 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?