Từ một vụ tai nạn định mệnh, Mộ Dung Viễn, tổng tài lạnh lùng với
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Giao Lộ Đêm Mưa — Đọc thử miễn phí
Tiếng phanh xe chói tai xé toạc màn đêm đặc quánh mùi mưa ẩm của Sài Gòn, theo sau là một tiếng động kinh hoàng của kim loại va đập, ném Minh Như Ý ra khỏi trạng thái mơ màng sau một ngày dài làm việc. Cô giật mình, đôi tay siết chặt vô lăng, trái tim đột ngột đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Mưa vẫn rơi tí tách trên mái kính chiếc xe của cô, nhưng ngoài kia, tại giao lộ Hoàng Sa – Nam Kỳ Khởi Nghĩa, ánh đèn đường nhấp nháy một cách điên loạn, phản chiếu những mảnh vỡ lấp lánh như pha lê. Một chiếc SUV đen nằm nghiêng, khói trắng bốc lên cuồn cuộn, và cách đó không xa, một chiếc taxi bị biến dạng hoàn toàn phần đầu, như thể vừa bị một con quái vật kim loại khổng lồ nuốt chửng. Như Ý cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cơn mưa đêm, mà vì dự cảm chẳng lành đang cuộn trào trong dạ dày cô. "Trời ơi, chuyện gì vậy chứ?" cô lẩm bẩm, giọng nói run rẩy tựa như chiếc lá mong manh giữa cơn giông. Cả thành phố như ngừng thở, chỉ còn tiếng còi xe cấp cứu vọng lại từ xa, mỗi nhịp đập của nó như một nhát búa giáng vào không khí tĩnh lặng đến rợn người, báo hiệu cho một đêm không ngủ của ai đó. Cô hít sâu, nhận ra mình đang nín thở, và mùi xăng pha lẫn mùi nhựa cháy khét lẹt len lỏi qua khe cửa sổ xe, dội thẳng vào khứu giác, khiến cô thấy lợm giọng. Đôi mắt cô dõi theo một cách vô thức, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của sự sống trong mớ hỗn độn kim loại và ánh đèn chập chờn ấy, một cảm giác tội lỗi mơ hồ trỗi dậy, thôi thúc cô phải làm gì đó, dù chỉ là một hành động nhỏ nhoi.
Những bước chân của Như Ý ngập ngừng trên vũng nước đọng, tiếng giày cao gót lấp xấp như tiếng trống nhỏ báo hiệu mỗi bước cô lại tiến gần hơn đến trung tâm của bi kịch. Không khí đặc quánh mùi máu tanh và khói xe, một sự kết hợp khủng khiếp khiến dạ dày cô cuộn thắt lại, nhưng đôi chân vẫn cứ vô thức đẩy cô đi tiếp. Cô thấy đám đông đã tụ tập, những khuôn mặt ngơ ngác pha lẫn tò mò, và một vài người đang cố gắng hỗ trợ ban đầu. Đến gần hơn, cô nhận ra một người đàn ông mặc vest đen nằm bất động ngay bên cạnh chiếc SUV đã biến dạng. Gương mặt anh ta, dù dính đầy bụi bẩn và một vệt máu chạy dài từ thái dương, vẫn toát lên một vẻ lạnh lùng đến lạ thường, như thể ngay cả trong vô thức anh ta vẫn giữ vững sự kiêu hãnh của mình. Môi anh ta hơi hé mở, và cô có thể nghe thấy một tiếng rên khẽ thoát ra, yếu ớt nhưng đầy đau đớn. Bất chợt, mắt anh ta mở choàng, một tia nhìn sắc lạnh như dao găm xuyên qua đám đông, trực tiếp chạm vào cô. Đôi mắt đen láy ấy không hề biểu lộ sự sợ hãi hay hoảng loạn, chỉ có một sự trống rỗng, u ám đến rợn người, như thể anh ta vừa trở về từ một nơi rất xa xôi, vượt ra ngoài ranh giới của sự sống và cái chết. Như Ý cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một cảm giác quen thuộc đến khó tả nhưng cô không thể gọi tên. "Anh... anh ổn chứ?" cô buột miệng hỏi, giọng nói lạc hẳn trong tiếng còi xe cứu thương đang đến gần, một câu hỏi ngớ ngẩn nhưng lại là phản xạ tự nhiên của một người vừa chứng kiến điều kinh hoàng. Mộ Dung Viễn, tổng tài của tập đoàn Mộ thị, chỉ chớp mắt một cái, một cử động gần như không đáng kể, rồi đôi mắt anh lại khép hờ, chìm vào bóng tối sâu thẳm, bỏ lại Như Ý với cảm giác lạnh lẽo và vô định.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc và tiếng máy móc y tế kêu bíp bíp đều đặn trong phòng cấp cứu khiến Như Ý cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa cứng ngắc ở hành lang, hai tay ôm chặt tách cà phê sữa đá đã nguội ngắt – món quà từ Bảo An, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp của cô. “Mày có sao không? Run rẩy từ nãy đến giờ,” Bảo An thì thầm, bàn tay ấm áp xoa nhẹ lên lưng cô. Như Ý chỉ lắc đầu, cảm giác tội lỗi đè nặng lên từng hơi thở. Dù cô chỉ là người chứng kiến, nhưng hình ảnh Mộ Dung Viễn nằm bất động, gương mặt bầm dập và vết máu trên thái dương, cứ ám ảnh cô mãi không thôi. “Tao... tao cứ nghĩ... anh ta sẽ không qua khỏi,” cô nói khẽ, giọng lạc đi. Hương cà phê đắng ngòm vẫn còn vương trên đầu lưỡi, nhưng không đủ để xua đi vị tanh của kim loại và máu đang đọng lại trong cổ họng cô. Tiếng cửa phòng cấp cứu bật mở đột ngột, một y tá bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ chuyên nghiệp. “Ai là người nhà của bệnh nhân Mộ Dung Viễn?” y tá hỏi, giọng đều đều. Như Ý và Bảo An nhìn nhau. “Không... không phải là người nhà, chúng tôi là người chứng kiến vụ tai nạn,” Như Ý vội vã đáp, ngón tay cô siết chặt vào thành tách. “Anh ta... anh ta thế nào rồi ạ?” Ánh mắt của y tá dừng lại trên gương mặt xanh xao của Như Ý, rồi một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi cô ấy. “Anh ấy đã qua cơn nguy kịch. Nhưng… có một điều cần nói chuyện riêng với cô.” Câu nói cuối cùng, như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Như Ý đột ngột cảm thấy mình không thể thở nổi.
“Cô Minh Như Ý phải không?” Nữ bác sĩ, với mái tóc búi gọn gàng và đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng vàng, nhìn thẳng vào Như Ý, tạo nên một áp lực vô hình. Như Ý gật đầu, cổ họng khô khốc. “Mời cô vào đây.” Tiếng giày da của bác sĩ gõ nhẹ trên sàn đá hoa lát lạnh, dẫn Như Ý vào một căn phòng nhỏ, mùi cồn và thuốc sát trùng càng trở nên nồng nặc hơn. Trên bàn là một tập hồ sơ dày cộp, và trên cùng là một bức ảnh chụp khuôn mặt Mộ Dung Viễn – phần thái dương được băng bó kín mít, nhưng phần còn lại vẫn toát lên vẻ cứng rắn và lạnh lùng quen thuộc. “Bệnh nhân Mộ Dung Viễn có một vết thương khá nghiêm trọng ở đầu, và cần phẫu thuật khẩn cấp. Tuy nhiên, chúng tôi phát hiện anh ấy đang mắc một căn bệnh hiếm gặp, khiến anh ấy không thể tiếp nhận thuốc mê thông thường,” bác sĩ bắt đầu, giọng đều đều nhưng từng chữ như những viên đá dội vào lòng Như Ý. Cô cảm thấy tim mình thắt lại một cái, như ai vắt khô nó ra, một cảm giác choáng váng ập đến. “Và… và điều đó liên quan gì đến tôi ạ?” Như Ý lắp bắp hỏi, ngón tay run nhẹ, cô giấu tay sau lưng, cố gắng che giấu sự hoảng loạn của mình. Bác sĩ đẩy tập hồ sơ về phía cô, một nụ cười khổ hiện lên trên môi. “Chúng tôi cần một người có ‘chỉ số tương thích gene’ đặc biệt với anh ấy để thực hiện một phương pháp gây mê mới. Và qua phân tích mẫu máu tại hiện trường… cô là người duy nhất có chỉ số đó.” Như Ý ngước mắt lên, ánh đèn vàng từ trần nhà hắt bóng lên gò má xanh xao của cô, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. “Cô có hiểu không? Cô là chìa khóa duy nhất để cứu mạng anh ấy.”
Trong khoảnh khắc đó, cả thế giới của Như Ý như dừng lại. Tiếng máy điều hòa rì rì, tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, tất cả đều trở nên xa xôi, mờ nhạt. Chỉ còn lại câu nói của bác sĩ lặp đi lặp lại trong đầu cô, mỗi chữ một nhát dao. "Chìa khóa duy nhất." Cô không quen Mộ Dung Viễn. Không có quan hệ thân thích. Chỉ là một người qua đường, một nhân chứng tình cờ. Vậy mà giờ đây, gánh nặng sinh tử của một con người lại đặt lên đôi vai cô, nặng trĩu như đá tảng. Cô hít một hơi thật sâu, mùi cồn và máu loãng vẫn còn vương trong không khí, khiến cô thấy lợm giọng. "Tôi... tôi không hiểu," cô nói, giọng khản đặc, như thể cổ họng bị ai đó bóp nghẹt. "Chỉ số tương thích gene? Là sao chứ? Tôi... tôi không phải bác sĩ, tôi chỉ là kiến trúc sư..." Mắt cô lướt qua tập hồ sơ trên bàn, rồi nhìn xuống đôi giày của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế, né tránh ánh mắt dò xét của vị bác sĩ. Lòng cô rối như tơ vò, một cuộc chiến nội tâm giữa lý trí và cảm xúc đang diễn ra dữ dội. Lý trí mách bảo cô hãy chạy trốn, hãy từ chối, cô không có nghĩa vụ gì cả. Nhưng cảm xúc, một thứ cảm xúc không tên, một sợi dây vô hình, lại níu giữ cô lại. Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lùng, trống rỗng của Mộ Dung Viễn khi anh ta nằm giữa vũng máu. Cô không thể rời đi. "Tôi không thể..." cô bắt đầu, nhưng bác sĩ đã cắt lời cô, giọng nói kiên quyết đến lạnh lùng. "Chúng tôi biết cô có quyền từ chối. Nhưng cô phải biết, nếu không có cô, cơ hội sống sót của Mộ Dung Viễn gần như bằng không. Chúng tôi không thể ép buộc cô, nhưng cô phải đưa ra quyết định ngay bây giờ. Mạng sống của anh ấy đang đếm ngược."
"Mạng sống của anh ấy đang đếm ngược." Câu nói đó, như một mũi tên tẩm độc, cắm sâu vào trái tim Như Ý, khiến cô đau điếng. Bảo An, ngồi kế bên, đột ngột lên tiếng, giọng đầy lo lắng: "Trời ơi mày ơi, cái này nghe lạ hoắc à nha! Tự nhiên đâu ra chỉ số tương thích gene gì đó? Mày đừng có dại mà đồng ý. Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?" Bảo An nắm chặt tay cô, ngón tay cô ấy lạnh toát. Như Ý cảm thấy đầu ngón tay mình run nhẹ, cô giấu bàn tay đang run rẩy sau lưng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Mùi nước hoa hồng nhạt từ áo Bảo An không đủ để át đi mùi sát trùng đang ám ảnh cô. Ánh mắt cô một lần nữa lướt qua bức ảnh Mộ Dung Viễn trên bàn, đôi môi mỏng khẽ mím chặt. Cô không thể phủ nhận rằng khuôn mặt anh ta, dù bầm dập, vẫn toát lên một vẻ đẹp lạnh lùng, xa cách, khiến người ta vừa muốn trốn tránh lại vừa muốn tìm hiểu. Những câu chuyện về Mộ Dung Viễn, tổng tài trẻ tuổi, tài giỏi nhưng khét tiếng tàn nhẫn và khó gần, từng là chủ đề bàn tán trong giới kinh doanh. Giờ đây, anh ta đang nằm giữa ranh giới sống chết, và cô, một kiến trúc sư bình thường, lại nắm giữ vận mệnh của anh ta. Thật trớ trêu. Một luồng gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, làm những sợi tóc vương trên trán cô khẽ lay động, nhưng nó không làm dịu đi ngọn lửa đang cháy trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời trong mớ hỗn độn cảm xúc. "Minh Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô tự nhủ, một chút hài hước gượng gạo hiện lên trong suy nghĩ, cố gắng trấn an bản thân. Tiếng cửa bật mở, Mộ Dung Triết, anh trai Mộ Dung Viễn, bước vào, gương mặt tái nhợt và ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ nhìn thẳng vào Như Ý.
Mộ Dung Triết bước vào phòng, ánh mắt sắc bén như dao găm quét qua Như Ý, dừng lại ở bác sĩ và rồi quay lại nhìn cô. Khuôn mặt anh ta, dù rất giống Mộ Dung Viễn, nhưng lại thiếu đi vẻ lạnh lùng kiêu hãnh mà em trai anh ta sở hữu, thay vào đó là sự căng thẳng và lo lắng rõ rệt. "Có chuyện gì vậy? Tôi vừa nghe tin về Viễn," Mộ Dung Triết hỏi, giọng nói trầm khàn, mang theo một chút uy quyền của người đứng đầu một gia tộc lớn. Mùi đàn hương nhè nhẹ từ chiếc áo vest đắt tiền của anh ta phảng phất trong không khí, át đi mùi cồn và thuốc sát trùng. Như Ý cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình. Cô muốn lên tiếng, muốn giải thích, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn. "Thôi đi bà, giờ tự nhiên đâu ra gia đình anh ta nữa, phức tạp rồi đây," Bảo An khẽ thì thầm vào tai cô, ngón tay siết chặt tay Như Ý như muốn truyền thêm sức mạnh. Bác sĩ lập lại câu chuyện về "chỉ số tương thích gene" và "chìa khóa duy nhất" một lần nữa. Mộ Dung Triết nghe xong, đôi mắt anh ta nheo lại, nhìn Như Ý từ đầu đến chân như thể cô là một món hàng bị bày bán. "Cô là ai? Cô có quan hệ gì với em trai tôi?" anh ta hỏi, giọng lạnh lùng hơn cả Mộ Dung Viễn khi anh ta tỉnh táo. Như Ý cảm thấy nụ cười trên môi mình đông cứng lại – vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Cô hít sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở đang dồn dập của mình. "Tôi chỉ là người chứng kiến vụ tai nạn, tôi tên Minh Như Ý," cô đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. "Tôi cũng... cũng không rõ về cái gọi là chỉ số tương thích gene này. Bác sĩ vừa giải thích cho tôi." Mộ Dung Triết không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào cô, như thể đang cố gắng đọc được mọi suy nghĩ ẩn sâu trong tâm trí cô. Không khí trong căn phòng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi nhịp thở của Như Ý đều nặng trĩu.
Mộ Dung Triết vẫn không nói gì, ánh mắt anh ta dán chặt vào Như Ý, như muốn khoan thủng cô. Khoảnh khắc im lặng kéo dài đến vô tận, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ trên tường và tiếng tim Như Ý đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, cố gắng giữ cho mình không run rẩy dưới ánh nhìn đầy dò xét đó. "Tôi không hiểu tại sao lại là cô," Mộ Dung Triết cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự hoài nghi sâu sắc. "Bảo An!" Bảo An thấy không khí căng thẳng quá đà liền đẩy nhẹ vai Như Ý, ý muốn cô nói gì đó. "Nói đi bà, đừng có im như thóc vậy." Như Ý quay sang Bảo An, khẽ lắc đầu. Cô thật sự không biết phải nói gì. Mọi thứ quá đột ngột, quá phi lý. Một kiến trúc sư như cô, bỗng chốc trở thành "chìa khóa" cứu sống một tổng tài quyền lực. Thật nực cười. Cô muốn bật cười thành tiếng, nhưng cổ họng cô lại nghẹn đắng. Cô ngửi thấy mùi bưởi nhè nhẹ từ mái tóc vừa gội của mình, một mùi hương quen thuộc và bình yên, giờ đây bỗng trở nên xa lạ giữa khung cảnh hỗn loạn này. "Vậy… ý của anh là sao?" Như Ý rốt cuộc cũng cất lời, giọng cô nghe nhỏ hơn cô muốn, nhưng ít nhất cô đã nói. Cô nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Triết, ánh mắt kiên quyết, không hề lùi bước. "Tôi không hề muốn chuyện này xảy ra. Tôi chỉ đơn thuần là người đi đường." Mộ Dung Triết nhếch môi, một n
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Vệt Sáng Từ Mưa Đêm
14,371 từ
🔒 Đăng nhập
7
Vết Xước Từ Móc Khóa Định Mệnh
7,577 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Xước Từ Móc Khóa Định Mệnh
7,494 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Thú Tội Dưới Mưa
4,778 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Thú Tội Dưới Mưa
10,506 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ánh Sáng Từ Vết Sẹo Cũ
13,566 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ký Ức Vỡ Vụn
11,254 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lật Mở Vết Sẹo Cũ
7,288 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vết Cắt Quá Khứ
13,905 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vết Sẹo Phơi Bày
11,153 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Sẹo Lộ Diện
11,889 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Thú Tội Giữa Bóng Tối
9,776 từ
🔒 Đăng nhập
18
Bí Mật Tan Vỡ Giữa Đêm
11,926 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giữa Phế Tích Của Sự Thật
10,983 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Sau Giông Bão
10,273 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?