Tiếng chai thủy tinh vỡ tan tành trong màn đêm tĩnh mịch, cắt ngang suy nghĩ của Như Ý. Cô giật bắn mình, ly cà phê đang cầm trên tay cũng suýt rơi xuống sàn. Từ căn hộ đối diện, ánh sáng hắt ra lờ mờ, đủ để cô thấy một bóng người cao lớn đang đứng giữa đống đổ nát, vai run rẩy. Lại là anh. Đã ba đêm liền, cứ khi trăng lên, căn hộ ấy lại trở thành chiến trường. Cô tặc lưỡi, ngón tay miết nhẹ lên vành cốc sứ đã nguội lạnh. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua những đêm này." Cô tự nhủ.
Tiếng bước chân gấp gáp của dì Ba, chủ nhà trọ, vọng lên từ cầu thang. "Cô Như Ý ơi, cô có thấy cậu Phong đâu không? Cậu ấy lại..." Giọng dì đứt quãng, đầy lo lắng. Cô ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nơi trăng non treo lơ lửng như một vết sẹo bạc trên bầu trời đen. "Dì cứ về trước đi ạ, cháu sẽ xem sao." Cô đáp, giọng cố giữ bình thản, dù trong lòng đã dấy lên một cảm giác khó tả. Hương cà phê đắng nhè nhẹ vẫn vương vấn đầu môi, nhưng không đủ để át đi mùi ẩm mốc, cũ kỹ của khu chung cư này.
Như Ý khẽ thở dài, nhặt chiếc áo khoác mỏng vắt trên ghế sofa. Bước chân cô nhẹ nhàng men theo hành lang tối, tiếng giày đế mềm gần như không tạo ra âm thanh nào trên nền gạch hoa cũ kỹ. Cánh cửa căn hộ số 7, đối diện cô, khép hờ. Từ bên trong, tiếng thở dốc nặng nề, cùng mùi rượu nồng xộc thẳng vào mũi. Cô dừng lại trước ngưỡng cửa, ngón tay khẽ chạm vào khung gỗ sờn cũ, cảm nhận từng thớ gỗ lạnh lẽo dưới đầu ngón tay. "Phong?" Cô gọi khẽ, giọng nói lạc đi giữa không gian đặc quánh sự hỗn loạn. Một bóng đen chớp nhoáng lao về phía cô, đôi mắt anh đỏ ngầu trong ánh trăng hắt vào từ khe cửa.
CHOICES: 1. Quay lưng bỏ đi, để anh một mình. 2. Bước vào, cố gắng trấn an anh. 3. Đẩy cửa sập lại, mặc kệ anh.
