Ngụm cà phê sữa đá cuối cùng trôi xuống cuống họng, đắng ngắt như chính vị cuộc đời đang trôi qua của Ngô Như Ý. Cô ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế gỗ cũ mèm của quán cà phê vỉa hè quen thuộc, mắt dán vào màn hình laptop đang hiển thị bảng lương tháng ba – con số không đủ để khỏa lấp những lo toan đang gặm nhấm tâm can cô. Nắng Sài Gòn cuối tháng tư như đổ lửa, hắt lên hàng cây me già trước mặt những bóng đổ xiêu vẹo, cùng với tiếng còi xe inh ỏi và mùi khói bụi đặc trưng của thành phố, khiến cô muốn thở dài nhưng lại không đủ sức. “Mày ổn chứ Như Ý? Ổn chứ?” Cô tự nhủ, lòng bàn tay siết chặt cốc nước rỗng đến độ móng tay hằn lên da thịt, nhưng ngay cả cái siết ấy cũng không đủ để làm dịu đi cái cảm giác trống rỗng nơi lồng ngực. Một tin nhắn lóe sáng trên màn hình điện thoại, từ An Nhiên, bạn thân cô, vỏn vẹn hai chữ: “SỐC CHƯA?” kèm theo một đường link báo chí. Như Ý nhíu mày, đầu ngón tay lướt nhẹ trên trackpad, trái tim cô bắt đầu đập mạnh một cách khó hiểu, như thể linh cảm được một cơn bão sắp ập đến sau cánh cửa khép hờ.
“Sốc gì chứ?” Như Ý lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào của phố xá. Cô mở đường link. Tiêu đề to đùng, đen kịt hiện ra giữa màn hình, như một lưỡi dao sắc bén xé toạc không khí oi ả xung quanh: “LÊ THẾ BẢO TRỞ THÀNH CEO MỚI CỦA TẬP ĐOÀN KIẾN TRÚC A&Z.” Tim cô co thắt một cái, đau điếng, như ai đó vừa vắt kiệt nó ra, khiến lồng ngực cô bỗng trở nên nặng trĩu. Mùi cà phê sữa đá quen thuộc bỗng hóa thành vị đắng chát trong khoang miệng, vị đắng của một quá khứ tưởng chừng đã ngủ yên, giờ đây bỗng trỗi dậy mạnh mẽ đến đáng sợ. Bàn tay đang cầm chuột của cô run rẩy, làm rơi hẳn con chuột xuống bàn, tạo thành một tiếng động khô khốc, nhưng không ai trong quán cà phê đông đúc đó chú ý. Như Ý cúi đầu, giấu đi đôi mắt đang mở to vì kinh ngạc, cố gắng hít thật sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng luồng không khí nóng bỏng chỉ khiến lồng ngực cô thêm tức nghẹn. “Không thể nào…” cô thì thầm, những ngón tay cô chạm vào màn hình laptop, như thể muốn xé nát cái tên đang chễm chệ ở đó, cái tên đã từng khắc sâu vào tim cô, và giờ đây lại xuất hiện như một bóng ma, báo hiệu một cơn ác mộng chưa từng dứt.
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập, kéo Như Ý trở lại thực tại một cách thô bạo. Là An Nhiên. “Trời ơi mày ơi! Mày thấy chưa? Thấy chưa? Cái tin động trời đó! Mày còn ngồi đó làm cái gì vậy bà nội?!” Giọng An Nhiên oang oang qua điện thoại, pha lẫn tiếng xe máy của cô bạn đang lao vun vút trên đường. Như Ý chỉ biết im lặng, đầu óc cô quay cuồng, không tài nào sắp xếp nổi những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt từng hạt bụi li ti từ đường phố đang bám vào làn da, khiến cô có cảm giác ngột ngạt đến khó thở. “Sao… sao lại là anh ta?” Như Ý cuối cùng cũng thốt lên được, giọng cô khàn đặc, yếu ớt đến mức chính cô cũng không nhận ra. “Tao biết là mày sốc. Ai mà không sốc chứ! Sáu năm trời không một tin tức, bây giờ bỗng dưng xuất hiện với cái mác CEO của tập đoàn mình… Đúng là phim Hàn Quốc cũng không bằng!” An Nhiên nói một tràng, không ngừng nghỉ, nhưng từng lời của cô bạn lại như những nhát dao đâm thẳng vào vết thương lòng của Như Ý. Cô mở mắt, nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, nhưng trong lòng cô lại là một cơn bão tố đang gầm thét, báo hiệu một sự xáo trộn không thể tránh khỏi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Chiều hôm đó, không khí trong văn phòng A&Z đặc quánh như thể mọi người đang nín thở chờ đợi một điều gì đó trọng đại. Mùi nước tẩy rửa vẫn còn thoảng thoảng đâu đó trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy mới và mùi mực in, tạo thành một hợp chất kỳ lạ, báo hiệu một sự khởi đầu mới đầy áp lực. Như Ý ngồi vào bàn làm việc của mình, cố gắng tập trung vào bản vẽ thiết kế đang dang dở trên màn hình, nhưng từng nét vẽ đều trở nên méo mó, lộn xộn trong mắt cô. Tay cô run nhẹ khi giữ cây bút, lướt trên mặt giấy nhưng tâm trí cô lại bay bổng về sáu năm trước, khi cái tên Lê Thế Bảo còn là tất cả đối với cô. Lưng cô thẳng tắp, nhưng bả vai lại cứng đờ, căng thẳng đến mức đau nhức. “Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA khó nhằn nhất, mày sống sót được qua bữa tối này, mày sẽ sống sót được qua chuyện này thôi,” cô tự nhủ, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, nhưng tiếng gõ chỉ khiến sự lo lắng trong cô càng thêm khuếch đại. Tiếng thang máy ting một cái, báo hiệu có người vừa lên tầng, và ngay lập tức, cả văn phòng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, như thể mọi hơi thở đều bị nén lại.
Một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa ra vào phòng họp, khiến mọi ánh nhìn đổ dồn về đó, và trái tim Như Ý như ngừng đập. Lê Thế Bảo. Anh bước vào, không nói một lời. Áo vest đen cắt may hoàn hảo ôm lấy bờ vai rộng, tôn lên dáng người cao ráo, vững chãi. Mùi đàn hương nhè nhẹ từ chiếc áo vest của anh thoảng qua, đánh thức những ký ức chôn vùi trong Như Ý, khiến lồng ngực cô bỗng dưng nghẹt thở. Anh không nhìn về phía cô, đôi mắt đen sâu thẳm quét một lượt khắp căn phòng, sắc bén và lạnh lùng, không chút cảm xúc. Khóe môi anh khẽ cong lên một cách hờ hững, nhưng đó không phải là một nụ cười ấm áp mà cô từng biết. Đó là nụ cười của một kẻ chinh phục, của một người xa lạ. Toàn thân Như Ý cứng đờ, đầu ngón tay cô bấu chặt vào mép bàn đến trắng bệch, nỗi sợ hãi và kinh ngạc đan xen trong từng hơi thở. Cô cố gắng nén chặt cảm xúc, giấu đi đôi mắt đang run rẩy, tự nhủ phải giữ vẻ bình tĩnh, chuyên nghiệp như mọi người xung quanh, nhưng cô biết, sâu thẳm bên trong, cô đang sụp đổ.
Cuộc họp bắt đầu. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp phòng họp kính, từng câu chữ đều sắc bén và đầy uy lực. Anh nói về chiến lược tái cấu trúc, về mục tiêu phát triển, về việc cắt giảm những dự án không hiệu quả, nhưng không hề nhìn về phía Như Ý một lần nào. Cô ngồi ở góc phòng, cố gắng ghi chép, nhưng những con số và từ ngữ chuyên ngành cứ nhảy múa trước mắt cô, chẳng tài nào lọt được vào đầu. Mỗi khi anh di chuyển, tiếng giày da của anh gõ nhịp nhàng trên sàn đá hoa cẩm thạch, như một bản nhạc dạo đầu cho cơn ác mộng của cô. Mùi cà phê mới pha từ chiếc máy pha cà phê đặt trong phòng họp thoang thoảng, nhưng nó chỉ làm tăng thêm cảm giác đắng nghét trong miệng cô, như vị thuốc độc đang từ từ ngấm vào từng tế bào. Nụ cười trên môi cô đông cứng – vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Cô liếc nhìn An Nhiên ngồi đối diện, cô bạn nháy mắt một cái đầy ẩn ý, nhưng Như Ý chỉ cảm thấy cổ họng mình khô khốc, và một sự tức nghẹn không thể diễn tả bằng lời. Làm sao anh có thể lạnh lùng đến thế, như thể sáu năm qua, như thể tất cả những gì giữa họ chưa từng tồn tại?
Một đoạn hồi ức vụt qua trong tâm trí Như Ý, nhanh như một thước phim cũ kỹ. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái tôn nhà cô, mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa rào mùa hạ, và tiếng cười giòn tan của Thế Bảo khi anh ôm cô thật chặt, đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô còn vương mùi bưởi vừa gội. "Đừng sợ, có anh ở đây rồi." Giọng anh ấm áp, lời hứa hẹn ấy vang vọng trong tâm trí cô, chân thật đến mức cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ lồng ngực anh. Rồi đột ngột, hình ảnh đó tan biến, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, một cảm giác cô đơn tột độ. Giờ đây, anh đứng đó, cách cô chỉ vài mét, nhưng lại xa vời vợi như cả một vũ trụ. Anh đang chỉ vào một slide trình bày về dự án mới, đôi mắt anh lướt qua đám đông đồng nghiệp, rồi dừng lại một phần ngàn giây nơi cô. Một cái nhìn thoáng qua, đủ để Như Ý cảm nhận được sự lạnh lẽo trong ánh mắt ấy, nhưng cũng đủ để trái tim cô nhói lên một cái, như một vết kim châm vô hình. Đó là ánh mắt của một người xa lạ, hoàn toàn không có chút dấu vết nào của chàng trai ấm áp năm xưa.
Cuộc họp kết thúc. Mọi người đồng loạt đứng dậy, bắt tay chúc mừng Lê Thế Bảo, khuôn mặt ai nấy đều tươi rói và đầy hưng phấn, như thể vị CEO mới này sẽ là vị cứu tinh của cả tập đoàn. Tiếng nói cười xôn xao tràn ngập không khí, phá tan sự tĩnh lặng lúc đầu. Như Ý khẽ thở phào, cô cảm thấy toàn thân rã rời, cứ như vừa trải qua một trận chiến cam go. Mùi nước hoa thoang thoảng từ một đồng nghiệp lướt qua khiến cô muốn nôn nao. "Bình tĩnh, Như Ý," cô nhắc nhở chính mình, "chỉ cần tránh xa anh ta là được." Cô cố gắng hòa mình vào đám đông, tìm cách rút lui thật nhanh, tránh đi ánh mắt sắc lẹm của Thế Bảo. Khi cô đi ngang qua anh, cô lướt mắt nhìn xuống đôi giày của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế, nhưng cô vẫn cảm nhận được, một cách rõ ràng, ánh nhìn như xuyên thấu của anh đang dõi theo cô. Ngón tay cô chạm vào mu bàn tay rồi rụt lại, như chạm phải dòng điện.
An Nhiên kéo tay cô ra khỏi đám đông, mặt cô bạn đầy vẻ lo lắng: “Mày ổn không Như Ý? Tao thấy mày cứ như người mất hồn từ nãy đến giờ đó. Sắc mặt xanh lè.” An Nhiên ghé sát tai Như Ý thì thầm, mùi kẹo cao su bạc hà từ miệng cô bạn thoang thoảng. Như Ý lắc đầu, cổ họng cô khô khốc, không tài nào thốt lên lời. Cô gật đầu nhè nhẹ, cố gắng tạo ra một nụ cười thật tự nhiên. “Tao ổn. Chắc tại nóng quá thôi.” Cô nói dối, ngay cả bản thân cô cũng không tin vào lời mình. Nhưng cái nóng của Sài Gòn đâu thể so sánh được với cái lạnh thấu xương đang đóng băng trái tim cô lúc này. Như Ý cảm nhận rõ rệt từng cơn gió từ máy lạnh đang phả vào mặt cô, lạnh buốt, nhưng lại không thể làm dịu đi ngọn lửa đang cháy âm ỉ bên trong. Cô nhìn theo bóng lưng của Thế Bảo, anh đang đứng giữa những đồng nghiệp khác, nụ cười hờ hững vẫn vương trên khóe môi, và cô không tài nào đoán được, liệu anh có nhận ra cô không, hay anh chỉ đơn thuần coi cô là một nhân viên bình thường trong vô vàn nhân viên khác?
Đột nhiên, Thế Bảo quay đầu lại, ánh mắt anh chạm thẳng vào cô. Trong một khoảnh khắc, không khí như ngừng lại, mọi âm thanh xung quanh đều tan biến. Đôi mắt anh tối hơn trong bóng đêm của hội trường, một vẻ khó hiểu xen lẫn lạnh lùng. Tim Như Ý đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô giật mình, vội vàng quay mặt đi, như thể bị bắt quả tang đang nhìn trộm. Lưng cô chợt ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh vẫn nhìn cô, không nói một lời, nhưng cái nhìn đó như một lời khẳng định, một sự thừa nhận mà cô đã cố gắng chối bỏ. Mùi đàn hương quen thuộc lại một lần nữa phảng phất trong không khí, lần này gần hơn, rõ ràng hơn, khiến cô cảm thấy như bị bóp nghẹt. "Không, anh ta không thể nhìn thấy mình," Như Ý cố trấn an bản thân, nhưng toàn thân cô lại run lên bần bật. Cô tựa người vào tường, cố gắng hít thở đều, nhưng hơi thở cô vẫn gấp gáp, loạn nhịp. Anh quay đi, nhưng ánh mắt đó, cái nhìn sâu hun hút đó, vẫn còn ám ảnh cô, như một lời nhắc nhở không thể chối bỏ về một quá khứ đã được chôn vùi.
Sau giờ làm, Như Ý lao ra khỏi công ty như một mũi tên. Cô muốn trốn chạy khỏi cái tên Lê Thế Bảo, trốn chạy khỏi tất cả những gì anh đại diện lúc này. Tiếng giày cao gót của cô gõ vội vã trên sàn gạch hành lang, tạo ra những âm thanh gấp gáp, dồn dập, như tiếng trống thúc giục trái tim cô. Gió từ cửa sổ xe taxi mát lạnh tạt vào mặt cô, nhưng cũng không thể xua đi cái nóng ran trên má. "Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?" Cô tự hỏi, cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong đầu. Có lẽ anh ta thực sự không nhận ra cô. Có lẽ anh ta đã quên tất cả. Cô cố gắng bám víu vào ý nghĩ đó như một cọng rơm cứu mạng. Cô đưa tay lên che mắt, tựa đầu vào cửa kính xe, cảm nhận sự rung lắc nhẹ của chiếc xe khi nó bon bon trên đường. Mùi xăng xe và mùi hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó bay tới, trộn lẫn vào nhau, tạo thành một mùi hương khó chịu. "Tại sao, sau ngần ấy năm, anh ta lại quay lại ngay lúc này?" Cô thì thầm, nước mắt mặn chát bất giác trào ra, chảy vào miệng, đắng hơn bất kỳ thứ gì cô từng nếm.
"Ngô Như Ý."
Giọng nói ấy, trầm ấm nhưng lạnh lùng, vang lên ngay phía sau cô, khiến toàn thân Như Ý đông cứng. Cô đang đứng chờ thang máy ở tầng hầm bãi giữ xe, một mình. Mùi ẩm mốc từ bãi đỗ xe trộn lẫn với mùi khói xe thoảng qua, khiến cô cảm thấy khó chịu. Ngón tay cô đang run rẩy bấm liên tục vào nút gọi thang máy, như thể muốn xuyên thủng nó. Cô không muốn quay lại, không dám quay lại. Cô biết rõ đó là ai. Tim cô co thắt lại một lần nữa, như ai đó đang siết chặt. Cô nghe thấy tiếng bước chân của anh tiến lại gần, đều đặn, mạnh mẽ, như tiếng hồi chuông báo tử. "Như Ý," anh gọi lại, lần này giọng anh chứa đựng một chút gì đó khác lạ, không còn hoàn toàn lạnh lẽo. Cô nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực cô như bị nén chặt, không tài nào lấy được đủ không khí. Cô muốn nói gì đó, muốn trách móc, muốn hỏi tại sao, nhưng cổ họng cô khô khốc, tắc nghẹn. Cô quay đầu lại, chậm rãi, từng chút một, đối diện với anh. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt bóng lên gò má cao của anh, tạo ra những mảng sáng tối mơ hồ. Đôi mắt anh vẫn đen sâu thẳm, nhưng lần này, nó không còn lạnh lùng như ở trong phòng họp nữa. Trong đôi mắt ấy, cô thấy một thứ cảm xúc hỗn độn, vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến đáng sợ, như một vết sẹo cũ đang rỉ máu.
Anh đứng đó, đôi mắt khóa chặt vào cô, không chớp. Khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một mét, nhưng lại như một vực sâu không đáy. Mùi đàn hương từ anh bao trùm lấy cô, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khiến mọi giác quan của cô bừng tỉnh một cách đau đớn. Cô thấy khóe môi anh khẽ cong lên, một nụ cười nhạt, nhưng lại đầy ẩn ý. "Tôi có việc cần cô." Anh nói, giọng anh vẫn trầm, vẫn mạnh mẽ, nhưng lần này, từng chữ anh thốt ra lại như những lưỡi dao sắc bén, rạch vào tim cô. Anh không hỏi cô có khỏe không, không nhắc một lời về quá khứ. Anh chỉ đơn giản là ra lệnh. Lòng tự trọng của Như Ý như bị tổn thương, cô cố gắng giữ vững khí chất của mình, đôi mắt cô đối diện thẳng vào anh, nhưng trong sâu thẳm, cô cảm thấy mình đang run rẩy. Cô thấy anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào một sợi tóc vừa vướng vào khóe môi cô, vuốt nó sang một bên. Động chạm đó, nhẹ như không, nhưng lại khiến toàn thân cô như có dòng điện chạy qua, một cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến rợn người. Rồi anh hạ tay xuống, đôi mắt anh vẫn khóa chặt vào cô, và môi anh thì thầm, một câu nói không phải là câu hỏi, mà là một mệnh lệnh lạnh lẽo, đầy quyền lực, như thể anh biết rõ mọi chuyện sẽ diễn ra theo ý anh.
"Tối nay, đến chỗ tôi."
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Từ chối: Lùi lại, giữ khoảng cách, kiên quyết từ chối đề nghị.
An toàn
🔥
Đối mặt: Hỏi thẳng lý do, chấp nhận đối diện với quá khứ.
Táo bạo
✨
Đồng ý: Im lặng đồng ý, nhưng lòng đầy ẩn ý, chờ đợi cơ hội.
Bất ngờ
6
Người Cũ, Vai Mới
12,418 từ
🔒 Đăng nhập
7
Chạm Lại Vết Xưa
12,086 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Cũ Lại Chạm
9,049 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tiếng Chuông Từ Quá Khứ
8,998 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Vọng Từ Ký Ức Đóng Băng
11,217 từ
🔒 Đăng nhập
11
Phần 11
6,283 từ
🔒 Đăng nhập
12
Thư Mời Định Mệnh
10,110 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đêm Gặp Lại
11,489 từ
🔒 Đăng nhập
14
Đối Diện Quá Khứ
11,080 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vết Xước Cũ Rách Lại
10,992 từ
🔒 Đăng nhập
16
Chân Tướng Đau Lòng
13,204 từ
🔒 Đăng nhập
17
Sự Thật Vỡ Tan
11,707 từ
🔒 Đăng nhập
18
Khi Quá Khứ Lên Tiếng
10,093 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Hồi Đáp Của Định Mệnh
11,558 từ
🔒 Đăng nhập
20
Giữa Lằn Ranh Thanh Xuân
12,253 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?