Trần Minh, tổng tài băng giá khét tiếng, cần một "vợ ảo" hoàn
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Giao Kèo Một Đêm — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng thuê chật chội, từng nhịp đập vào màng nhĩ Như Ý như những nhát búa tạ. Cô giật mình, mắt vẫn dán chặt vào dòng thông báo "đơn hàng đã bị hủy" trên màn hình máy tính xách tay cũ kỹ. Cổ họng cô khô khốc, vị đắng chát của cà phê nguội còn đọng lại trên đầu lưỡi, hòa cùng cảm giác chua loét khi nghĩ đến hóa đơn thuê nhà tháng tới. Ai mà gọi giờ này? Lan Anh ư? Hay là bà chủ nhà? Một nỗi sợ mơ hồ bỗng trỗi dậy, len lỏi qua từng thớ thịt. Cô hít sâu, cố gắng nén lại những run rẩy đang lan truyền từ đầu ngón tay đến tận lồng ngực, nơi trái tim đang nhảy múa một điệu samba hỗn loạn. Điện thoại vẫn kêu. Cô nhìn số lạ, không phải Lan Anh, cũng không phải bà chủ. Là ai? Một tia hy vọng mong manh, tựa sợi chỉ tơ, loé lên trong đầu óc đang quay cuồng.
Như Ý đưa tay lên, ngón trỏ hơi run rẩy lướt qua màn hình cảm ứng, nhận cuộc gọi. "Alo?" Giọng cô nghe khàn đặc, không giống mình chút nào. Đầu dây bên kia là một giọng nữ trầm tĩnh, nghe có vẻ chuyên nghiệp, pha lẫn chút lạnh lùng thường thấy ở những người làm trong các tập đoàn lớn. "Xin chào cô Như Ý. Tôi là Thư ký Hạnh, từ văn phòng Tổng tài Trần Minh." Cái tên Trần Minh lướt qua, vô hình trung khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. "Vâng, cô nói đi ạ." Tay Như Ý tự động siết chặt chiếc điện thoại, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi. Cô chưa bao giờ giao dịch với bất kỳ ai từ các tập đoàn tầm cỡ ấy, đặc biệt là Tổng tài Trần Minh, người đàn ông được mệnh danh là "ông hoàng băng giá" của giới tài chính Sài Gòn.
"Tổng tài Trần Minh có một đề nghị muốn gửi đến cô," Thư ký Hạnh tiếp tục, giọng nói vẫn đều đều, không một chút cảm xúc. "Một giao kèo hôn nhân." Mắt Như Ý mở to, một tiếng "hả?" bật ra khỏi miệng cô một cách vô thức, khô khốc và đầy bàng hoàng. Như Ý nghe rõ tiếng mình nuốt nước bọt, cảm nhận nó trượt xuống cổ họng, đau rát. "Cô Hạnh, cô nói gì vậy? Hôn nhân? Tôi... tôi không hiểu." Cô vội liếc nhìn xung quanh, như thể có ai đó đang nghe lén cuộc trò chuyện kỳ quặc này. Căn phòng cũ kỹ, lộn xộn với chồng sách Marketing, những bản vẽ dang dở và cốc mì tôm đã nguội lạnh càng khiến cô cảm thấy mình đang bị trêu đùa. "Có lẽ có sự nhầm lẫn nào đó chăng?" Cô hỏi, lòng vẫn cố gắng bấu víu vào chút lý trí cuối cùng.
"Không có sự nhầm lẫn nào cả, cô Như Ý," Thư ký Hạnh đáp, giọng kiên định đến đáng sợ. "Hồ sơ của cô đã được chọn lọc kỹ lưỡng." Một hồ sơ? Hồ sơ nào? Như Ý bỗng nhớ đến cái lần cô nộp đơn xin việc vào vị trí trợ lý marketing của một công ty con thuộc tập đoàn Trần Thị cách đây vài tháng, sau đó bị từ chối thẳng thừng. Giờ thì sao? Tổng tài đích thân gọi cô vì chuyện hôn nhân? Một nụ cười chua chát nhếch lên trên môi cô, tự giễu cợt bản thân. "Được chọn lọc? Vì điều gì, thưa cô Hạnh? Vì tôi vừa thất nghiệp và gần như vỡ nợ sao?" Mùi mưa trên bê tông nóng hắt vào từ cửa sổ hé mở, mang theo chút ẩm ướt, mát lạnh nhưng không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong cô.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thư ký Hạnh im lặng một lát, như thể đang cân nhắc lời nói. "Cô Như Ý có rảnh vào chiều nay không? Chúng ta có thể gặp mặt để bàn bạc chi tiết." Cô không trả lời thẳng vào câu hỏi của Như Ý, mà chỉ đưa ra một lời mời gặp mặt. Cái giọng điệu đó, cái sự tự tin đó, khiến Như Ý cảm thấy mình đang bị kéo vào một trò chơi mà cô không hề biết luật. Tim cô đập nhanh hơn, từng nhịp thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây là một cơ hội, hay một cái bẫy? Cô phải làm gì đây? Những suy nghĩ hỗn độn xoáy tròn trong đầu cô. Như Ý liếm môi, cảm nhận vị mặn của nước mắt vừa chảy vào miệng, dù cô còn chẳng nhận ra mình đã khóc.
"Gặp mặt ở đâu?" Như Ý hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn giữ được chút kiêu hãnh của một người không muốn bị đặt vào thế bị động. Cô phải giữ vững lập trường. "Quán cà phê 'The Cloud' ở tầng thượng tòa nhà Trần Thị, 3 giờ chiều." Thư ký Hạnh nói, sau đó không đợi cô trả lời mà cúp máy ngang. Tiếng "tút tút" dài lạnh lùng vọng lại, để lại Như Ý đứng chôn chân giữa căn phòng, tay vẫn còn siết chặt chiếc điện thoại như một phao cứu sinh sắp đứt. Quán cà phê 'The Cloud', trên đỉnh tòa nhà chọc trời của Trần Thị Group... Cô chưa bao giờ dám mơ đặt chân vào nơi đó. Toàn bộ cơ thể cô nóng bừng lên. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
***
"Trời ơi mày ơi! Mày vừa nói gì cơ? Hôn nhân? Với cái ông tổng tài băng giá Trần Minh kia á?" Lan Anh hét lên qua điện thoại, giọng the thé đến mức Như Ý phải rụt tai lại. Cô đang ngồi thu mình trong một góc nhỏ ở quán cà phê quen thuộc, cách chung cư của mình không xa, ngón tay mân mê ly cà phê sữa đá đang tan chảy. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán không đủ để lấn át sự bàng hoàng của cô bạn thân. "Bình tĩnh đi bà, tao còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra đây," Như Ý lầm bầm, khẽ day thái dương. "Tao chỉ đồng ý đi gặp thôi mà. Có thể là một trò đùa, hoặc họ nhầm lẫn thật." Dù nói vậy, trong lòng cô biết rõ, những tập đoàn như Trần Thị không bao giờ mắc sai lầm ngớ ngẩn như thế.
"Nhầm lẫn cái khỉ khô!" Lan Anh vẫn không ngừng la ó. "Trần Minh đó mày! Cái người mà một ánh mắt của ổng cũng có thể đóng băng cả Sài Gòn này. Mày biết bao nhiêu tiểu thư, con nhà quyền quý muốn chui vào nhà ổng không? Mà tự nhiên ổng lại chọn mày? Một đứa vừa thất nghiệp, còn đang nợ như chúa chổm?" Giọng điệu của Lan Anh tuy xàm xí nhưng lại chạm đúng vào nỗi đau của Như Ý. Đúng vậy, cô là ai mà Trần Minh lại chọn? Vị cà phê đắng ngòm còn đọng lại trên môi cô, chua chát. "Tao biết chứ. Nhưng mà... tao không có lựa chọn nào khác. Tiền thuê nhà, tiền thuốc của mẹ..." Giọng cô nhỏ dần, như sợ ai đó nghe thấy.
Lan Anh nghe thấy sự yếu đuối trong giọng cô, ngừng la hét. "Haizzz, tao biết mày khó khăn mà. Nhưng mà Như Ý ơi, chuyện này nghe nó cứ... kỳ cục sao ấy. Mày cẩn thận đó. Những người như Trần Minh, họ không bao giờ làm gì mà không có mục đích cả. Và cái mục đích đó, thường thì sẽ không tốt cho người khác." Như Ý gật đầu, dù biết Lan Anh không thể thấy. Đúng, cô biết điều đó. Những người ở đỉnh cao của quyền lực và sự giàu có, mỗi hành động của họ đều được tính toán kỹ lưỡng. Nụ cười trên môi cô đông cứng — vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Cô cảm nhận gió từ cửa sổ xe ô tô mát lạnh lướt qua mặt khi taxi lướt qua đường phố tấp nập của Sài Gòn, nhưng chẳng thể làm dịu đi cảm giác bất an đang cuộn trào trong lòng.
"Thôi, cứ đi gặp xem sao," Như Ý nói, lấy lại sự bình tĩnh. "Cùng lắm thì bị từ chối, hoặc bị lừa bán vào động quỷ thôi chứ gì." Cô cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng, nhưng giọng cô lại khản đặc một cách khó hiểu. "Này, đừng có nói gở nha!" Lan Anh giật mình. "Mày phải quay về kể hết cho tao nghe đó. Nhớ bật ghi âm cuộc nói chuyện đi! Với cả, chụp hình lén ổng cho tao xem mặt!" Như Ý bật cười yếu ớt. "Mày nghĩ tao có cơ hội làm mấy chuyện đó à?" Cô cúp máy, nhét điện thoại vào túi xách, rồi ngước nhìn lên bầu trời chiều. Những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa trút xuống, cũng như số phận mù mịt của cô lúc này.
***
Tòa nhà Trần Thị Group sừng sững giữa trung tâm Quận 1, một khối kiến trúc bằng kính và thép vươn thẳng lên trời, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Khi taxi dừng lại, Như Ý ngước nhìn lên, cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Tiếng giày da của cô gõ lộc cộc trên sàn đá hoa lát cẩm thạch trong sảnh chính, tạo thành những âm thanh đơn độc và lạc điệu. Cô cảm nhận được ánh mắt tò mò của nhân viên lễ tân, của những người ra vào sảnh, lướt qua chiếc áo sơ mi bạc màu và quần jeans đơn giản của mình. Một cảm giác tự ti len lỏi. Hít một hơi thật sâu, cô tiến đến quầy lễ tân. "Tôi có hẹn với Thư ký Hạnh, ở quán The Cloud, 3 giờ chiều."
Nữ lễ tân trẻ trung, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, mỉm cười lịch thiệp. "Mời cô đi thang máy số 5, tầng 30 ạ." Như Ý bước vào thang máy riêng, cảm giác như cả thế giới đang xa dần. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cô, tạo ra những mảng sáng tối trên gương mặt đang căng thẳng. Cánh cửa thang máy đóng lại. Cô nhìn vào gương, thấy mình tái nhợt và mệt mỏi. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô tự nhủ. Khi cánh cửa mở ra, một không gian hoàn toàn khác hiện ra trước mắt. Quán cà phê The Cloud đúng như tên gọi của nó, nằm lơ lửng giữa tầng mây, với tầm nhìn bao quát toàn bộ Sài Gòn.
Thư ký Hạnh đã chờ sẵn ở một bàn gần cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang đổ vàng xuống thành phố. Mùi cà phê thơm lừng quyện với mùi nước hoa hồng nhạt của cô Hạnh, tạo thành một sự kết hợp sang trọng nhưng có phần ngột ngạt. Như Ý cảm nhận được sợi tóc vướng vào khóe môi, cô đưa tay vuốt nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi người phụ nữ đối diện. Thư ký Hạnh vẫn giữ thái độ trầm tĩnh, khuôn mặt không chút biểu cảm. Cô ta ra hiệu cho Như Ý ngồi xuống, rồi đẩy qua một tập tài liệu dày cộp. "Mời cô xem qua hợp đồng." Cái tên "hợp đồng" khiến Như Ý rùng mình. "Đây là... hợp đồng gì?" Giọng cô lại khản đặc, như bị mắc nghẹn ở cổ họng.
"Hợp đồng hôn nhân," Thư ký Hạnh đáp gọn lỏn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính. Tiếng gõ khô khốc, vang vọng trong không gian sang trọng, như một nhát búa đóng vào tâm trí Như Ý. "Tổng tài Trần Minh cần một người vợ hợp pháp, trong thời gian 3 năm." Như Ý mở to mắt, tay cô vô thức chạm vào tập giấy, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy và mực in. "Ba... ba năm?" Cô lặp lại, như không tin vào tai mình. "Đúng vậy. Đổi lại, cô sẽ nhận được một khoản thù lao xứng đáng, và toàn bộ chi phí sinh hoạt, chữa bệnh cho mẹ cô, cũng như giải quyết toàn bộ khoản nợ hiện tại của cô sẽ được Trần Thị Group chi trả." Thư ký Hạnh nói, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ.
Ngón tay Như Ý run nhẹ, cô giấu tay sau lưng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Mùi đàn hương nhè nhẹ từ chiếc áo vest của Thư ký Hạnh thoang thoảng trong không khí, càng khiến cô cảm thấy sự khác biệt giữa hai thế giới mà họ đang tồn tại. "Và cái gì sẽ xảy ra sau ba năm?" Như Ý hỏi, lòng cô như có lửa đốt. "Sau ba năm, nếu hai bên đồng ý, có thể gia hạn hợp đồng. Hoặc sẽ ly hôn trong hòa bình, không ràng buộc." Thư ký Hạnh nhìn vào đồng hồ đeo tay, vẻ như không có nhiều thời gian. "Tổng tài muốn gặp cô vào lúc 3 giờ 30 phút. Cô có 10 phút để xem xét." 10 phút. 10 phút để quyết định cuộc đời mình. Như Ý hít một hơi thật sâu, cố gắng đọc những dòng chữ nhỏ li ti trong hợp đồng.
Từng điều khoản, từng con số nhảy múa trước mắt cô. Khoản thù lao khổng lồ, đủ để cô trả hết nợ, chữa bệnh cho mẹ, thậm chí còn có thể mua một căn nhà nhỏ. Nhưng cái giá phải trả... là cuộc đời, là sự tự do, là danh dự của cô. Cô sẽ là "vợ ảo" của một người đàn ông lạnh lùng mà cô thậm chí còn chưa từng gặp mặt. Một nụ cười chua xót lại xuất hiện trên môi. Tình yêu? Gia đình? Hạnh phúc? Những thứ đó dường như quá xa xỉ với cô lúc này. Ánh đèn vàng của thành phố bắt đầu bật sáng, lấp lánh như hàng vạn vì sao trên mặt đất, nhưng lại chẳng thể soi sáng được tâm trí rối bời của cô.
"Thư ký Hạnh, tôi... tôi muốn biết lý do. Tại sao lại là tôi?" Như Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đầy vẻ thách thức, pha lẫn sự tuyệt vọng. Thư ký Hạnh nhấp một ngụm trà, rồi đặt tách xuống nhẹ nhàng. "Tổng tài cần một người phụ nữ không có vướng bận tình cảm, không có tham vọng danh lợi cá nhân. Một người thông minh, độc lập, nhưng cũng dễ điều khiển." Cái câu "dễ điều khiển" như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Như Ý. Cô không hề dễ điều khiển. Nhưng cô đang ở trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đang lên đèn, đẹp rực rỡ nhưng cũng quá tàn nhẫn. Cô có thể chọn từ bỏ, sống trong cảnh nợ nần chồng chất và nhìn mẹ mình vật lộn với bệnh tật. Hoặc cô có thể chấp nhận.
"Và nếu tôi từ chối?" Như Ý hỏi, giọng cô nhỏ dần, nhưng vẫn vang lên sự kiên quyết. "Thì chúng tôi sẽ tìm người khác, và cô sẽ quay lại cuộc sống của mình." Thư ký Hạnh đáp, bình thản đến đáng sợ. Không một lời đe dọa, không một lời năn nỉ, nhưng sự thờ ơ đó lại chính là lời đe dọa lớn nhất. "Cô có 30 giây nữa. Tổng tài Trần Minh sẽ đến." Như Ý cảm nhận một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. 30 giây. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu, mùi cà phê đắng lẫn với mùi hoa nhài thoang thoảng trong không khí. Cô mường tượng ra khuôn mặt mẹ, đôi mắt hằn sâu những vết lo âu. Cô mường tượng ra hàng đống hóa đơn chồng chất trên bàn. Và rồi cô mở mắt ra.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân trầm ổn vang lên. Tiếng giày da gõ nhẹ trên sàn đá hoa cẩm thạch, đều đặn và đầy uy quyền. Như Ý quay đầu lại, mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp — rồi nhìn xuống đôi giày, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. Một bóng dáng cao lớn, trầm mặc tiến về phía bàn của họ. Ánh đèn vàng hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật. Nhưng ánh mắt anh lại lạnh lùng đến đáng sợ, như muốn đóng băng mọi thứ xung quanh. Anh dừng lại. Quay đầu. Đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, tựa một vực sâu không đáy.
"Cô đã quyết định chưa?" Giọng anh trầm khàn, không chút ấm áp, từng chữ như đóng băng trong không khí. Như Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh. Một dòng điện chạy dọc sống lưng cô. Cô muốn nói "không", muốn vùng vẫy thoát ra khỏi cái bẫy quyền lực và tiền bạc này. Nhưng rồi, hình ảnh mẹ, hình ảnh khoản nợ khổng lồ lại hiện lên. Cô cắn môi, cảm nhận vị máu tanh nhàn nhạt trên đầu lưỡi. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Trần Minh, một sự kiên quyết lạ lùng bỗng bùng lên trong lòng cô, pha lẫn chút cay đắng. Mùi đàn hương trên áo vest của anh đột nhiên trở nên thật nồng nặc.
Cô nhếch môi, một nụ cười gượng gạo nở trên khuôn mặt tái nhợt. "Tôi chấp nhận."
Trần Minh không nói gì. Chỉ có khóe môi anh cong lên 2 milimet, một nụ cười nhạt không rõ ý nghĩa, như một thoáng ảo ảnh. Rồi anh quay đi, ánh mắt lướt qua Thư ký Hạnh. "Ký hợp đồng đi."
Như Ý nhìn theo bóng lưng anh, cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân. Tiếng bút ký sột soạt trên giấy, nhưng cô không thể cảm nhận được đầu ngón tay mình. Cô vừa bán linh hồn mình cho quỷ dữ, hay đã nắm được một cơ hội sống sót cuối cùng? Cô không biết. Cô chỉ biết, kể từ giờ phút này, cuộc đời cô sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Thư ký Hạnh đưa cho cô một bản sao hợp đồng, rồi nhìn cô với ánh mắt khó hiểu. "Vậy, từ ngày mai, cô sẽ chính thức chuyển đến biệt thự của Tổng tài."
Như Ý giật mình, tập hợp đồng rơi khỏi tay cô, lật úp trên mặt bàn.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Hít thở sâu, bình tĩnh thu dọn đồ đạc để chuẩn bị cho ngày mai.
An toàn
🔥
Vùng vẫy, chất vấn thư ký Hạnh về những điều khoản trong hợp đồng.
Táo bạo
✨
Đột nhiên nhớ ra điều khoản bí mật mà cô đã lướt qua trong lúc hoảng loạn.
Bất ngờ
Phần 6
4,696 từ
🔒 Đăng nhập
7
Chạm Khẽ Bão Lòng
13,676 từ
🔒 Đăng nhập
8
Giao Kèo Bất Ngờ
9,139 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bức Màn Hé Mở
13,191 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hợp Đồng Định Mệnh
6,032 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hợp Đồng Thân Phận
8,891 từ
🔒 Đăng nhập
12
Chạm Đến Duyên PHận
9,492 từ
🔒 Đăng nhập
13
Chân Trời Mới
7,487 từ
🔒 Đăng nhập
14
Giới Hạn Cuối Cùng
14,513 từ
🔒 Đăng nhập
15
ĐIỀU KHOẢN CẤM KỴ
6,918 từ
🔒 Đăng nhập
16
Điều Khoản Cấm Kỵ
12,541 từ
🔒 Đăng nhập
17
Phần 17
11,654 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Nguyền Trắng Giấy
14,398 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Thú Tội Giữa Hợp Đồng
10,303 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chữ Ký Của Tình Yêu
11,034 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?