Tiếng chuông điện thoại di động réo rắt phá tan giấc mộng. Tôi uể oải vươn tay, chiếc iPhone 15 Pro Max trượt nhẹ qua ngón tay cái, màn hình sáng rực. Một tin nhắn từ “Hệ thống V-World”: “Chúc mừng quý khách đã hoàn thành gói trải nghiệm cao cấp. Để tiếp tục hành trình, vui lòng thanh toán hoặc đăng xuất.”
Mắt tôi nhíu lại. Gói trải nghiệm cao cấp? Tôi nhớ mang máng mình có đăng ký dùng thử cái V-World gì đó cách đây… bao lâu rồi nhỉ? Một tuần? Hay hai? Mọi thứ trong V-World quá chân thực, sống động đến mức tôi gần như quên bẵng thế giới thực.
Tôi bật dậy, vươn vai. Căn hộ của tôi trong V-World, một penthouse nhìn ra thành phố tương lai, vẫn gọn gàng ngăn nắp như mọi khi. Ánh nắng nhân tạo hắt qua khung cửa kính, làm nổi bật những hạt bụi lấp lánh trong không khí. Tôi sờ tay lên mặt bàn đá cẩm thạch mát lạnh, một cảm giác rất thật, chân thực đến rợn người. Tiếng điều hòa chạy rì rì, đều đặn. Bình thường lắm. Chỉ có điều, chiếc đồng hồ treo tường hình chim công, vốn là kỷ niệm mẹ tặng, giờ lại quay ngược chiều kim đồng hồ. Một chi tiết rất nhỏ, nhưng đủ để tôi khựng lại.
Tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra. Chắc là robot giúp việc đang dọn dẹp. Tôi bước về phía cửa phòng tắm, lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an khó tả. Tiếng nước chảy, tiếng vòi hoa sen xả nước ào ào, rõ mồn một. Nhưng rõ ràng, tôi đã tắt chế độ tự động dọn dẹp khi mình ở nhà. Tôi nhớ rất rõ.
Tôi đứng trước cửa phòng tắm, tim đập thình thịch. Tiếng nước vẫn chảy. Tiếng robot hút bụi từ phòng khách cũng đột ngột im bặt. Cả căn hộ chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nước xả ào ạt từ phía sau cánh cửa khép hờ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang đứng ngay sau gáy mình. Tôi quay phắt lại, không có ai. Nhưng bóng đen đổ dài từ góc tường, dưới ánh nắng ban mai, lại như có một hình thù, một bóng dáng đang ẩn nấp. Bóng tối không trống rỗng. Bóng tối ĐANG NHÌN.
Tôi hít một hơi thật sâu, từ từ đưa tay nắm lấy tay nắm cửa phòng tắm. Lạnh ngắt. Cánh cửa hé mở, để lộ một màn sương trắng mịt mờ. Tôi đẩy nhẹ, hé mắt nhìn vào. Bên trong, vòi hoa sen vẫn đang xả nước, bọt xà phòng trắng xóa tràn đầy bồn tắm. Nhưng không có robot. Không có ai cả. Chỉ có một mùi hương thoang thoảng, mùi hoa cúc trắng, nồng nặc và lạc lõng trong một căn hộ công nghệ cao. Mùi hương ấy, giống y hệt mùi hương tôi thường ngửi thấy trong những đêm cúng rằm ở nhà bà nội.
