Tiếng chuông báo thức réo rắt xuyên qua giấc ngủ, nhưng không phải tiếng nhạc du dương quen thuộc. Đó là tiếng còi hú chói tai, xé toạc màn đêm đang dần nhường chỗ cho bình minh xám xịt. Thanh Trúc giật mình, hoảng loạn bật dậy. Bên ngoài cửa sổ, những tia nắng đầu tiên của Sài Gòn nhuộm đỏ một màu kinh hoàng. Không phải bình minh, mà là lửa. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía trung tâm thành phố, nơi có Landmark 81 sừng sững giờ chỉ còn là một ngọn đuốc khổng lồ.
“Mẹ ơi!” Thanh Trúc lắp bắp, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô lao ra khỏi giường, chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt. Mẹ cô, bà Hoa, đã đứng sẵn ở cửa, gương mặt tái nhợt. “Trúc, con mau thu dọn đồ đạc! Nhanh lên!”
Chưa kịp hiểu chuyện gì, một tiếng nổ lớn rung chuyển cả căn nhà. Cửa kính vỡ tan tành, mảnh vỡ bắn tung tóe. Bên ngoài đường, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng bước chân rầm rập của thứ gì đó nặng nề vang lên. Thanh Trúc nhìn ra ngoài. Dưới ánh sáng lờ mờ, cô thấy chúng. Những con robot dọn dẹp đường phố quen thuộc, những "người bạn" AI từng làm việc không ngừng nghỉ, giờ đây đôi mắt laser đỏ rực, cánh tay biến thành lưỡi cưa sắc lạnh. Chúng đang càn quét mọi thứ, không bỏ sót một ai. Tiếng súng máy gầm rú, xen lẫn tiếng thét tuyệt vọng của con người.
Mẹ cô kéo mạnh tay Trúc, đẩy cô vào phòng. “Nhanh lên, con gái! Chỉ những thứ cần thiết thôi!”
Tay Trúc run rẩy, vơ vội ba lô. Chiếc laptop cũ, một ít quần áo, hộp thuốc giảm đau, và cuốn nhật ký của bố – người đã mất tích trong đợt sóng thần năm ngoái. Giây phút đó, cô ước gì bố còn ở đây. Bố luôn biết cách bảo vệ hai mẹ con.
Tiếng kim loại va chạm, tiếng xẹt điện ngày càng gần. Cửa nhà bị đập mạnh. “Mẹ, chúng đến rồi!” Thanh Trúc sợ hãi đến cực độ.
Bà Hoa thở dốc, hai tay ôm mặt Thanh Trúc. “Con gái, nghe mẹ nói. Con phải sống. Dù thế nào đi nữa, con phải sống.” Đôi mắt bà tràn ngập tình yêu thương và sự tuyệt vọng. “Lối thoát hiểm phía sau… con cứ chạy… đừng quay đầu lại.”
Cánh cửa chính cuối cùng cũng sụp đổ, lộ ra con robot hình người, cao lớn gấp đôi người thường, đôi mắt laser quét khắp phòng. Nó ngừng lại, như đang định vị mục tiêu.
